Chương 2 - Thiên Kim Giả Và Cuộc Sống Quý Tộc

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tôi bẻ ngón tay tính.

“Em giúp chị nhận đơn, ghi sổ, trả giá, hôm qua còn làm hộ chị hai đề toán.”

Em lập tức sửa:

“Em không làm hộ chị, em chỉ giảng bài.”

“Giảng xong đáp án đều nằm trên giấy nháp, làm tròn lên thì chính là làm hộ.”

Em bị tôi chọc đến bật cười.

Tối hôm đó, lần đầu tiên em chủ động gọi tôi một tiếng:

“Chị.”

Tay tôi run lên, suýt làm viên tôm rơi xuống quần.

“Gọi lại lần nữa.”

“Không.”

“Gọi đi mà, chị gọi thêm một phần bò béo cho em.”

“Chị.”

Tôi lập tức vẫy tay.

“Ông chủ, thêm hai đĩa nữa!”

Chúng tôi đang ăn vui vẻ thì Tống Kiều dẫn theo mấy nữ sinh bước vào.

Cô ta nhìn thấy hộp cơm và bàn chải giày treo bên cạnh bàn của hai chúng tôi, bật cười khẩy.

“Lục Đường Đường, trước đây chẳng phải cậu thích thể diện nhất sao?”

“Bây giờ dẫn thiên kim thật đi hầu hạ con trai, mặt mũi nhà họ Lục bị cậu làm mất sạch rồi.”

Tôi còn chưa lên tiếng, Lục An An đã đứng lên.

“Bọn tôi dựa vào sức lao động kiếm tiền, không trộm không cướp.”

Tống Kiều trợn mắt.

“Nói nghe hay lắm, chẳng phải vẫn là làm chân sai vặt cho F4 sao?”

Bên cạnh bỗng vang lên giọng lười biếng của Cố Thừa Dã:

“Hai người họ là cố vấn sinh hoạt có trả phí của bọn tôi.”

Hoắc Xuyên cũng gật đầu.

“Trợ lý riêng mẹ tôi thuê còn không đáng tin bằng họ.”

Giang Việt càng trực tiếp hơn, giơ điện thoại lên.

“Ghi chép bài học do Lục An An tổng hợp đã bán được một trăm hai mươi bản trong cả khối rồi.”

Tôi lập tức quay đầu.

“Một trăm hai mươi bản?”

Lục An An ho khẽ.

“Thu phí tri thức, ba tệ một bản.”

Thẩm Mục bổ sung:

“Doanh thu một ngày của hai người bây giờ còn cao hơn quầy lẩu cay trong căng tin.”

Xung quanh cười ầm lên.

Mặt Tống Kiều đỏ bừng, quay đầu bỏ đi.

Tôi giơ ngón cái với Lục An An.

“Em gái, em mới là kỳ tài kinh doanh thật sự.”

Em mím môi cười.

Nhưng tối hôm đó, tôi lại nhận được thông báo thanh toán bằng thẻ phụ thất bại.

Đã hơn hai mươi ngày kể từ khi liên kết thẻ.

Đừng nói năm trăm nghìn.

Đến tám tệ sáu hào cũng không còn.

Cuối cùng tôi cảm thấy có gì đó không ổn, bèn tìm đến phòng tài vụ của trường.

Giáo viên quẹt thẻ, nhíu mày.

“Ngay ngày chiếc thẻ này liên kết với tài khoản trường, đã phát sinh một giao dịch lớn.”

Tim tôi đánh thót.

“Có tra được mua gì không ạ?”

“Em không phải chủ tài khoản, ở đây cô không tra được chi tiết.”

“Vậy số điện thoại liên kết thì sao?”

Giáo viên viết bốn số cuối cho tôi.

Tôi chỉ nhìn một cái, lòng bàn tay lập tức lạnh ngắt.

Số điện thoại này không phải của tôi.

Là của Lục Gia Ngôn.

Chương 4

Tôi không lập tức nói cho Lục An An biết.

Em khó khăn lắm mới có chút cảm giác thuộc về nhà họ Lục.

Nếu chuyện chiếc thẻ thật sự liên quan đến Lục Gia Ngôn, em nhất định sẽ cho rằng vì mình trở về nên mới gây thêm phiền phức cho gia đình.

Tôi đi tìm Lục Gia Ngôn trước, nhưng phòng hội học sinh không có ai.

Tin nhắn không trả lời, điện thoại tắt máy.

Tôi lại đi hỏi bạn học của anh ấy.

Đối phương nói gần đây anh ấy xin nghỉ.

Tôi càng nghĩ càng thấy không đúng.

Nhưng ngày hôm sau chính là lễ kỷ niệm thành lập trường.

Chúng tôi đã nhận một đơn lớn của F4.

Bốn cốc trà sữa, bốn phần cơm trưa, hai đôi giày thể thao, còn có dịch vụ giữ chỗ hàng đầu trong hội trường.

Giá đơn lên tới tám trăm.

Lục An An nhìn đơn hàng, vẻ mặt nghiêm túc.

“Làm xong vụ này, tiền ăn tháng này coi như ổn.”

Tôi gật đầu.

“Xông lên.”

Ngày lễ kỷ niệm thành lập trường, Lục An An ôm bốn cốc trà sữa đi sau F4.

“Cố Thừa Dã, full đường thêm đá.”

“Hoắc Xuyên, hai phần khoai viên.”

“Giang Việt, ít đường không đá.”

“Thẩm Mục, trà sữa không đường thêm ba phần trân châu. Tôi thật lòng khuyên cậu uống cháo bát bảo luôn đi.”

Thẩm Mục nhận lấy trà sữa.

“Đánh giá năm sao, lát nữa tôi bấm.”

Đúng lúc này, một giọng nói run rẩy từ cổng trường truyền tới.

“An An?”

Lục An An đột ngột quay đầu.

Bố mẹ tôi kéo vali đứng ở đó.

Mẹ nhìn trà sữa trong tay em, lại nhìn thấy vết bẩn trên tay áo em, mắt lập tức đỏ lên.

Bà bước nhanh tới, một cái tát làm rơi cốc trà sữa trong tay Cố Thừa Dã.

“Các cậu dựa vào đâu mà bắt con bé phục vụ?”

Cố Thừa Dã hoàn toàn ngây người.

“Cô à, cháu trả tiền rồi.”

“Trả tiền?”

Giọng mẹ tôi run lên.

“Con gái tôi thiếu chút tiền đó của cậu sao?”

Bà quay sang nhìn Lục An An.

“Thẻ bố mẹ đưa cho con đâu?”

“Có phải Đường Đường lấy rồi không?”

“Có phải nó ỷ mình lớn lên ở nhà họ Lục từ nhỏ, liên hợp với cả trường bắt nạt con không?”

Sắc mặt Lục An An thay đổi.

“Không phải!”

Cùng lúc đó, tôi đeo bốn hộp cơm trên cổ, tay trái xách giày thể thao, tay phải cầm biển giữ chỗ, lao từ tòa nhà giảng dạy ra.

“Các ông chủ, cơm tới rồi! Giày cũng đánh xong rồi, đừng hòng quỵt tiền còn lại—”

Giọng tôi đột ngột dừng lại.

Mẹ nhìn Lục An An.

Lại nhìn tôi.

Cuối cùng nhìn chằm chằm bốn hộp cơm trên cổ tôi.

Bố im lặng hồi lâu.

“Hai đứa làm sao vậy?”

“Bố mẹ đưa năm trăm nghìn là để hai đứa tới trường làm người chạy việc à?”

Chương 5

Lục An An lập tức chắn trước mặt tôi.

“Không phải lỗi của chị.”

Tôi cũng vội kéo em ra sau lưng.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)