Chương 6 - Thiên Kim Giả Và Cuộc Chơi Đẫm Máu

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Trần Hạc Xuyên hít sâu một hơi, cố gắng duy trì chút thể diện cuối cùng.

Anh ta bước đến trước mặt tôi, giọng nói khàn khàn đáng sợ.

“Ôn Tứ… Không, Nam Ý.”

Anh ta nhìn tôi bằng ánh mắt vô cùng hối hận nhưng vẫn cố giữ uy nghiêm của một người anh trai.

“Cho dù ở bên ngoài em có thân phận cao đến đâu, trong xương em cuối cùng vẫn chảy dòng máu nhà họ Trần.”

“Chuyện hôm nay là chúng tôi không đúng, nhưng máu mủ ruột rà, em có thể…”

“Tổng giám đốc Trần.”

Tôi lạnh lùng cắt ngang anh ta, tiện tay ném tờ khăn ướt vừa dùng lau tay xuống bên chân Trần Hạc Xuyên.

“Tôi đã ký thỏa thuận từ bỏ tài sản rồi.”

Nhìn gương mặt cứng đờ của anh ta, khóe môi tôi cong lên đầy giễu cợt.

“Bây giờ tôi chỉ là một người họ hàng xa, đến sổ hộ khẩu nhà họ Trần cũng không được bước vào.”

“Đừng cố nhận thân với tôi, tôi thấy buồn nôn.”

Tôi quay người, khoác áo măng tô của Hoắc Nghiễn Trần, bước về phía cửa phòng tiệc giữa ánh mắt kính sợ của toàn bộ quyền quý kinh thành.

“Đúng rồi, Tổng giám đốc Trần.”

Tôi dừng bước nhưng không quay đầu.

“Nhân tiện thông báo với anh một tiếng.”

“Thịnh Thị và Hoắc Thị vừa liên thủ bán khống ba dự án cốt lõi ở nước ngoài của Tập đoàn Trần Thị.”

“Thứ lý trí mà anh vẫn luôn tự hào, tốt nhất hãy giữ lại để giải thích với các chủ nợ của mình.”

Chương 7

Chương 7

Ngày thứ hai sau khi rời khỏi hội nghị thượng đỉnh tài chính, cổ phiếu của Tập đoàn Trần Thị trực tiếp giảm kịch sàn chỉ trong mười phút sau khi mở cửa.

Cuộc liên thủ vây giết của Thịnh Thị và Hoắc Thị chính xác mà chí mạng.

Họ không sử dụng bất kỳ thủ đoạn bất hợp pháp nào, chỉ đơn thuần dựa vào quy mô vốn áp đảo và chênh lệch thông tin để cắt đứt toàn bộ dòng tiền của nhà họ Trần.

Nhà họ Trần từng là gia đình giàu nhất, cao không thể với tới, chỉ trong một đêm đã trở thành ôn thần mà giới kinh doanh tránh né.

Trong căn phòng tổng thống trên tầng cao nhất của Khách sạn lớn Kinh Châu, Thịnh Đình Châu rót cho tôi một tách trà đen.

“Trần Hạc Xuyên đang điều tra cô.”

Anh ta đẩy chiếc kính gọng vàng, giọng nói mang theo vài phần giễu cợt hờ hững.

“Anh ta đã huy động toàn bộ mối quan hệ ở nước ngoài của nhà họ Trần để điều tra hồ sơ hai lần trước cô được nhận lại.”

Tôi nhấp một ngụm trà đen, nhiệt độ vừa vặn.

“Điều tra được chưa?”

“Đương nhiên.” Hoắc Nghiễn Trần ngả người thoải mái trên sofa, đôi chân dài bắt chéo.

“Tôi cố tình nới lỏng cho anh ta. Nếu không, với chút bản lĩnh mèo cào đó, đến hồ sơ trước kia của em trong cô nhi viện anh ta cũng không nhìn thấy được.”

“Bây giờ có lẽ anh ta đã sợ đến mức viết xong di thư rồi.”

Hoắc Nghiễn Trần nói không sai.

Lúc này, biệt thự nhà họ Trần đang bị bao phủ bởi bầu không khí tuyệt vọng im lặng như chết.

Trần Hạc Xuyên ngồi trên sàn phòng làm việc, trong tay siết chặt một xấp báo cáo điều tra dày.

Bên trên ghi chép rõ ràng rằng thiên kim giả nhà họ Thịnh là Thịnh Minh Nguyệt, vì tìm cách biển thủ công quỹ rồi đổ tội cho tôi, đã bị tôi quay ngược thế cờ, xác lập tội chiếm đoạt tài sản trong công việc và bị kết án tám năm.

Còn thiên kim giả nhà họ Hoắc là Hoắc Huyên, vì tìm người gây tai nạn xe hơi để trừ khử tôi, đã bị camera tôi bố trí từ trước ghi lại. Cô ta bị đóng gói đưa vào nhà tù quốc tế dành cho trọng phạm, cùng với số của hồi môn hàng chục tỷ mà nhà họ Hoắc vốn chuẩn bị.

Hai lần nhận thân.

Hai lần toàn thân rút lui.

Tiện tay giành lấy thân phận người thừa kế cốt lõi của hai gia tộc lớn, đồng thời đẩy những thiên kim giả xuống vực sâu vạn kiếp bất phục.

Vậy mà nhà họ Trần lại xem một con quái vật như thế là một con bé nhà quê dễ bắt nạt.

Thậm chí còn vọng tưởng dùng bản thỏa thuận từ bỏ tài sản nực cười để dạy dỗ cô.

“Xong rồi…”

Chiếc kính của Trần Hạc Xuyên rơi xuống đất, tròng kính vỡ vụn.

Thứ lý trí mà anh ta vẫn luôn tự hào hoàn toàn sụp đổ.

“Rốt cuộc chúng ta đã chọc vào loại người nào…”

Ngoài cửa truyền đến tiếng khóc bị kìm nén của Ôn Như Uyển.

“Bệnh hen suyễn” của Trần Tri Vi lại phát tác, nhưng lần này nhà họ Trần đã không còn tiền mời vị bác sĩ riêng đắt đỏ kia.

Tất cả tài khoản ngân hàng đều bị đóng băng, các chủ nợ chặn kín bên ngoài cổng khu biệt thự, đến một con ruồi cũng không thể bay ra.

“Hạc Xuyên! Con mau nghĩ cách đi!”

Ôn Như Uyển đẩy mạnh cửa phòng làm việc, khóc đến không thở ra hơi.

“Vi Vi sắp không chịu nổi rồi! Con bé không thở được, mau đưa nó đến bệnh viện!”

Trần Hạc Xuyên chậm rãi ngẩng đầu, dùng ánh mắt vô cùng xa lạ nhìn mẹ mình.

“Bị bệnh sao?”

Anh ta đột nhiên bật cười như phát điên, ném mạnh bản báo cáo trong tay vào mặt Ôn Như Uyển.

Những trang giấy bay tán loạn, giống như một trận tuyết trắng nhợt nhạt.

“Mẹ, mẹ nhìn cho kỹ đi!”

Giọng Trần Hạc Xuyên khàn khàn như vừa bị mài trên giấy nhám.

“Đến những thiên kim giả quyền thế ngập trời của nhà họ Thịnh và nhà họ Hoắc mà cô ấy còn có thể âm thầm đưa vào tù.”

“Mẹ cho rằng cô ấy sẽ không nhìn thấu trò giả bệnh thấp kém của Vi Vi sao?”

Ôn Như Uyển sững người, đến khóc cũng quên mất.

“Con… con đang nói gì vậy…”

“Con nói!”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)