Chương 1 - Thiên Kim Giả Tóc Vàng
Từ nhỏ tôi đã trưởng thành sớm. Ngày bị phát hiện là thiên kim giả, tôi liền chạy đi nhuộm một mái tóc vàng.
Đợi đến khi anh trai tìm được tôi sau vụ bỏ nhà đi, tôi mới nghiêm túc giải thích:
“Theo ‘truyền thuyết tóc vàng’, bên cạnh mỗi cô gái ngoan và tiểu thư nhà giàu chắc chắn sẽ có một tên tóc vàng đuổi mãi không đi. Bây giờ em chính là tên tóc vàng đó. Đợi thiên kim thật về nhà, cả đời này mọi người cũng đừng hòng vứt bỏ em.”
Lúc ấy mặt anh tôi mới đen lại, tuyệt vọng hét lên:
“Em mới năm tuổi! Ai bảo sẽ vứt bỏ em chứ? Thằng Tony trời đánh nào dám nhuộm tóc vàng cho em gái năm tuổi của anh hả!”
01
Từ nhỏ tôi đã là thiên tài, chỉ là bị tình thân che mờ đôi mắt.
Nếu không, lẽ ra tôi đã sớm phát hiện mình bị bế nhầm.
Dù sao tôi cũng không đẹp, nhưng rất thông minh.
Còn ba mẹ và anh trai tôi đều là kiểu mỹ nhân ngốc nghếch nổi tiếng gần xa.
Ngày đầu tiên gặp thiên kim thật, tôi cũng có thể xác định: cô bé mới là con ruột.
Lúc này, tôi đang đội một mái tóc ngắn vàng chóe, đứng trên bậc thềm trước cửa nhà.
Tôi nhìn cô bé thiên kim thật đang đứng dưới bậc thềm, ngửa khuôn mặt đẹp như dựng bằng mô hình 3D lên, há cái miệng nhỏ xinh như quả anh đào, đôi mắt long lanh nhìn chằm chằm lên trời, ngón trỏ còn đang ngoáy mũi.
Tôi lại gần anh tôi, ra hiệu cho anh tháo tai nghe:
“Cố Dịch, tối nay anh lén lật sổ hộ khẩu của ba mẹ xem thử đi. Bây giờ em hơi lo hai người họ có khi là kết quả của hôn nhân cận huyết.”
Cố Dịch: “?”
Cố Dịch mỉm cười với tôi, sau đó vươn tay bóp mũi tôi.
Như vậy tôi chỉ có thể há miệng thở, cũng coi như ngậm miệng lại.
Ở bên kia, ba mẹ chạy xuống cầu thang, ôm chặt thiên kim thật, khóc như mưa.
Còn thiên kim thật vẫn ngây ngốc nhìn lên trời.
Tôi chú ý thấy cô bé dường như không nhìn vào một điểm cố định nào, ngược lại giống như đang nhìn vài thứ đang di chuyển.
Tôi ngẩng đầu nhìn trời, trời trong xanh không một gợn mây.
Tôi hít sâu một hơi:
“Cố Dịch, rảnh thì đưa em gái thật của anh đi khám chứng ruồi bay trước mắt đi. Dù gì cũng coi như bệnh nan y, phát hiện sớm điều trị sớm.”
Cuối cùng Cố Dịch cũng bịt luôn miệng tôi lại.
02
Tôi suýt nữa hưởng dương năm tuổi.
Nguyên nhân chết thứ nhất là thiếu oxy.
Nguyên nhân thứ hai là tôi cuối cùng cũng nhận ra: Cố Dịch thật sự không phải kiểu anh trai cuồng em gái.
Tuy tôi chỉ có tình thân với Cố Dịch, nhưng tôi hiểu rất rõ lợi ích của việc có một ông anh cuồng em gái.
Dù sao với cái miệng sắc như dao của tôi, đợi qua khỏi thời kỳ bảo hộ tân thủ dành cho trẻ vị thành niên, rất có thể tôi sẽ bị người ta đánh chết.
Cho nên nếu Cố Dịch là anh trai cuồng em gái, vậy thì đánh anh ấy rồi sẽ không được đánh tôi nữa nhé.
Vì thế từ lúc hiểu chuyện, tôi vẫn luôn cố gắng kéo gần quan hệ với Cố Dịch.
Nhưng không hiểu tại sao, Cố Dịch hình như không thích tôi lắm.
Anh ấy lúc nào cũng lạnh nhạt, không hôn tôi, không ôm tôi, càng không chịu tắm thơm cùng tôi.
Ngay cả khi còn nhỏ, tôi chủ động ôm búp bê bò lên giường anh, muốn ngủ cùng anh, thì mỗi lần tỉnh dậy tôi đều quay về chiếc giường nhỏ của mình, bên cạnh chỉ có búp bê.
Bây giờ mọi thứ đều có lời giải thích.
Hóa ra là vì thiếu đi sợi dây máu mủ, nước vẫn nhạt hơn máu.
Sau khi thiên kim thật được đón về nhà, ba mẹ đổi tên cho cô bé, bình thường gọi nhũ danh là Trân Trân.
Tôi không tên là Giả Giả.
Tôi tên Cố Túc, nhũ danh là Tiểu Túc.
Cố Dịch cũng có nhũ danh, nhưng sống chết không chịu nói cho tôi biết, bảo là trẻ con nghe không hiểu.
Bây giờ nghĩ lại, thật ra là vì anh ấy không đủ thích tôi, cảm thấy chỉ người thật sự thân thiết mới được biết nhũ danh của anh.
Dù trẻ con nghe không hiểu, nhưng tôi đã không còn là trẻ con nữa.
Bây giờ tôi đã năm tuổi rưỡi, làm tròn lên là mười tuổi. Hơn nữa tôi còn là thiên kim giả, trẻ không cha không mẹ sớm phải tự lập, cho nên chắc tôi cũng xấp xỉ ba mươi tám tuổi rồi.
Cố Dịch mười bảy tuổi xuân xanh “…”
Cố Dịch: “Em ba mươi tám tuổi, anh mới mười bảy.”
Tôi nghiêm túc nghĩ một lúc:
“Không sao, chúng ta có thể ai tính theo người đó. Em vẫn gọi anh là anh, anh gọi em là dì.”
Cố Dịch trợn trắng mắt.
Anh ấy trợn mắt cũng đẹp.
Cố Dịch lười biếng đút hai tay vào túi áo hoodie đen:
“Ba mẹ đang hơi tình cảm quá mức, chắc còn phải ôm đầu khóc trong phòng ngủ thêm một lúc nữa. Em làm quen với Trân Trân trước đi. Em cao hơn con bé, coi như là em gái của nó. Học con bé xem trẻ con bình thường trông như thế nào.”
“Ồ.”
Lúc này tôi mới vươn tay phải về phía Trân Trân:
“Xin chào.”
Trân Trân vốn đang nhìn trần nhà. Nghe thấy tiếng, cô bé cúi đầu nhìn tôi, rồi nhìn tay tôi, không nhúc nhích.
“Em không biết bắt tay à?”
Tôi lập tức hiểu ra, xòe bàn tay phải đã vươn ra của mình, lòng bàn tay ngửa lên trước mặt cô bé:
“Tay. Đặt lên đây.”
Trân Trân nghiêng đầu, do dự một lát, rồi mới thử đặt tay trái lên lòng bàn tay tôi.
“Giỏi lắm.”
Tôi nắm tay cô bé lắc lắc, lại móc từ trong túi ra một viên kẹo vị nho:
“Cho em, đây là phần thưởng vì làm đúng.”
Đôi mắt to xinh đẹp của Trân Trân lập tức sáng lên. Cô bé nhận viên kẹo nho rồi nhét vào miệng.
Cố Dịch đứng bên cạnh nhìn đến khóe miệng giật giật:
“Tiểu Túc, đừng huấn luyện em gái em như chó con.”
Tôi nghiêm mặt nói:
“Em không có. Xin anh đừng định kiến như vậy. Cái này gọi là dạy theo năng lực từng người.”
Nói xong, tôi lại móc ra một viên kẹo nho, xòe lòng bàn tay kia ra lần nữa:
“Bắt tay.”
Trân Trân lập tức “bốp” một cái đặt tay lên.
Tôi: “Chó ngoan.”
Anh ấy: “Cố Tiểu Túc!”
03
Thật ra tôi không có ác ý.
Tôi chỉ đơn thuần cảm thấy giữa trí thông minh của tôi và sự tồn tại của cô bé có chút cách ly sinh sản.
“Thế mà còn không tính là ác ý?”
Cố Dịch day day sống mũi:
“Cố Tiểu Túc, không phải ai sinh ra cũng là thiếu nữ thiên tài như em. Trước đây Trân Trân vẫn luôn sống trong núi sâu, được sói mẹ nuôi lớn. Từ nhỏ thời gian con bé ở chung với động vật nhiều hơn ở chung với người… Con bé cần từ từ thích ứng. Nhiệm vụ này giao cho em.”
Nói xong, anh ấy lại đeo tai nghe lên, hai tay đút về túi áo hoodie, xoay người về phòng.
Tôi nghĩ một lúc, cảm thấy Cố Dịch nói đúng.
Thiên tài luôn phải nhường nhịn người thường.
Vì vậy tôi lại thử giao tiếp với Trân Trân:
“Xin chào, cho hỏi tại sao em cứ nhìn lên trên? Trên đó có gì à?”
Trân Trân ngậm kẹo nho, nói không rõ chữ:
“Ưm, có… có tranh vẽ.”
Tranh?
Tôi ngẩng đầu nhìn tường, rõ ràng chẳng có gì cả.
Tôi chợt nhớ tới một cách nói:
Vì mắt trẻ con rất sạch, nên có thể nhìn thấy vài thứ bẩn thỉu mà người lớn không nhìn thấy…
Tôi hỏi tiếp:
“Là kiểu tranh gì? Vẽ giống người không?”
Trân Trân cắn vỡ viên kẹo trong miệng, đôi mắt to đảo quanh phòng khách một lúc, cuối cùng chỉ vào bức thư pháp danh gia treo trên tường.
“Giống cái này!”
Tôi sửa lại:
“Đó không phải tranh, là chữ. Viết là ‘thượng thiện nhược thủy’. Em không biết chữ à? Thôi bỏ đi, em mới năm tuổi.”
Trân Trân nghiêng đầu, biểu cảm ngơ ngác.
Giao tiếp với cô bé còn mệt hơn giao tiếp với một con border collie trưởng thành.
Tôi đành tự mình suy nghĩ, sắp xếp lại thông tin đã biết.
Cô bé có thể nhìn thấy vài dòng chữ lướt qua trên trời…
Giống như bình luận chạy ngang màn hình.
04
Tin tốt là tôi thông thạo tám ngôn ngữ, bao gồm cả tiếng chó.
Vì vậy tôi lại cho Trân Trân hai viên kẹo, bảo cô bé cố gắng chép lại những “bức tranh” cô bé nhìn thấy lên giấy. Như vậy tôi có thể nhận ra đám “bình luận” kia rốt cuộc viết gì.
Trân Trân ăn kẹo xong liền nằm bò ra đất vẽ.
Cố Dịch vừa hay đi ngang qua:
“Đang vẽ à? Hai đứa ở chung cũng tốt đấy.”
Anh ấy lại thò đầu nhìn tờ giấy, biểu cảm lập tức trở nên kỳ lạ:
“Cái chuỗi dài này là bùa chú quỷ quái gì vậy? Hai đứa định nguyền rủa ai?”
Tôi: “Bọn em không vẽ bùa, bọn em đang viết chữ.”
Cố Dịch nhướng mày:
“Vậy con bé viết gì?”
Tôi cúi đầu nhận dạng một lúc:
“Con bé viết rằng nó tự nguyện từ bỏ toàn bộ quyền thừa kế của thiên kim thật, chủ động yêu cầu chuyển toàn bộ tài sản sang tên quý cô Cố Túc.”
Cố Dịch: “… Cố Tiểu Túc, em tưởng anh ngu à?”
05
Chậc, vậy mà không lừa được.
Nhưng không sao, tôi vẫn còn cơ hội.
Bởi vì ngay lúc nãy, tôi đã nhận ra những chữ Trân Trân chép cả buổi chiều và tự mình bổ sung thành câu hoàn chỉnh:
【Con thiên kim giả này tuổi còn nhỏ mà tâm cơ ghê, sau này còn hại nữ chính suýt bị hủy dung.】
【Ghét thật đấy, cũng chính nó hại chết anh trai!】
【Đợi lớn lên, nó còn tranh đàn ông với nữ chính nữa.】
【Cười chết, nam chính mới không thèm để mắt tới nó. Nam chính Phùng Tích Nguyên là thiên tài trăm năm khó gặp của thế gia thông linh, người đã mở thiên nhãn, phá âm dương, hiểu quỷ thần.】
【Cho nên kết cục của con thiên kim giả này là bị người nhà ghét bỏ, đuổi về núi sâu, cuối cùng vì nói năng xấc xược mà bị người ta đánh chết tươi.】
【Hí hí, sướng ghê.】
Sướng chỗ nào?
Ít nhất nếu “thiên kim giả” trong đám bình luận kia thật sự là tôi, thì tôi chẳng thấy sướng chút nào.
Dựa vào đâu mà sau khi lớn lên tôi phải đi tranh đàn ông với thiên kim thật?
Muốn tranh thì tôi cũng sẽ tranh toàn bộ nhà đất, cổ phần, tiền gửi, xe cộ, quyền lợi từ quỹ tín thác và các khoản đầu tư dưới tên ba mẹ và anh trai.
Ừ, tôi xấu xa như vậy đấy.
Hơn nữa, đám bình luận đó nói tôi hại chết Cố Dịch.
Ừm… tôi xấu xa đến vậy à?
Đúng lúc này, chuông cửa vang lên.
Tôi nhìn Cố Dịch đang ngồi vắt chân trên sofa, đeo tai nghe lướt điện thoại, lại nhìn Trân Trân đang bò trên đất xé giấy chơi, đành tự mình đi mở cửa.
“Hu hu hu Túc Túc… Tớ, tớ lại tè dầm rồi. Túc Túc, cậu nghĩ cách giúp tớ với hu hu hu…”
Tôi mặt không cảm xúc nhìn cậu bé bảy tuổi môi hồng răng trắng đang đứng ngoài cửa, ôm một tấm ga giường ướt.
Phùng Tích Nguyên.
Con trai độc nhất nhà hàng xóm, tháng này lại phá kỷ lục tè dầm.
Cậu ta chính là nam chính mà bình luận nói? Thiên tài trăm năm khó gặp của thế gia thông linh?
Vậy thế gia thông linh đó nên sớm đổi nghề đi bán bánh tương đi.
Tôi đang định đóng cửa, Cố Dịch không biết từ lúc nào đã đứng sau lưng tôi, tai nghe màu bạc vắt trên cổ, mắt hơi nheo xuống:
“Ai?”
Phùng Tích Nguyên lập tức lau nước mắt, ưỡn thẳng lưng nói:
“Chào anh Dịch ạ!”
“Anh không chào.”
Cố Dịch lạnh lùng nói:
“Sao em lại tới nữa? Anh nhớ lần trước anh đã nói rồi, nơi này không hoan nghênh em.”
Phùng Tích Nguyên gật đầu thật mạnh:
“Em biết. Dù gì em cũng đã học tiểu học rồi, là một đội viên thiếu niên tiền phong quang vinh, không còn cùng tầng lớp với Túc Túc học lớp lá nữa.”
Cậu ta vừa nói vừa buông tấm ga ướt xuống một chút, kiêu ngạo để lộ chiếc khăn quàng đỏ rực bên dưới.
Phùng Tích Nguyên tiếp tục nói:
“Nhưng anh Dịch không cần lo. Trong lòng em, Túc Túc vẫn là bạn tốt của em, thanh mai nhỏ của em, vợ tương lai của em. Cho nên em không để ý đâu!”
Cố Dịch cười lạnh:
“Anh để ý.”
Anh ấy nghiêng người:
“Đóng cửa, thả chó.”
Thế là tôi móc một nắm kẹo nho ném ra phía cửa.
Thiên kim thật đang bò trên đất lập tức chống bốn chi lao tới.
06
Phùng Tích Nguyên suýt nữa tè ra quần ngay tại chỗ.
Xuất phát từ chủ nghĩa nhân đạo, tôi nhắc một câu:
“Đừng yên tâm, em ấy không phải ma, em ấy là người, là em gái tớ.”
Kết quả Phùng Tích Nguyên khóc rồi chạy càng nhanh hơn.
Đợi cậu ta cuối cùng cũng tìm đúng cổng sân chạy ra ngoài, giày đã bị Trân Trân cắn mất một chiếc.
Tiếng gào từ xa truyền tới:
“Túc Túc! Em gái cậu bị tinh chó hoang nhập rồi! Nhất định tớ sẽ quay lại cứu cậu!”
Tôi bịt tai quay đầu lại.
Lại thấy Cố Dịch đang đứng bên cạnh Trân Trân, vui vẻ xoa đầu cô bé:
“Ngoan lắm.”
Mà Trân Trân cũng chẳng hề né tránh hay đề phòng, giống như bàn tay kia vốn dĩ nên đặt ở nơi đó.
Hai anh em, một cao một thấp, đường nét ngũ quan tinh xảo giống hệt nhau, khung cảnh rất đẹp mắt.
Không hiểu vì sao, chỗ hơi lệch lên trên bên trái bụng tôi chợt đau nhói.
Từ khi tôi có ký ức, Cố Dịch chưa từng xoa đầu tôi như vậy.
Dù hồi nhỏ tôi chủ động sáp lại gần, nhiều nhất anh cũng chỉ dùng đầu ngón tay búng trán tôi, bảo tôi giữ khoảng cách, đừng dính người.
Mà theo tiết lộ của đám “bình luận”, không biết khi nào Cố Dịch còn sẽ bị tôi hại chết, vậy thì càng không còn cơ hội xoa đầu tôi nữa.
Nhưng tôi mới không thấy tiếc đâu.