Chương 6 - Thiên Kim Giả Độc Ác

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tóc tai rối bù, cà vạt lệch sang một bên, mồ hôi đầy trán, mặt cắt không còn giọt máu.

Vừa vào cửa, nhìn thấy chúng tôi đang ăn lẩu ngon lành, chân ông ta mềm nhũn, suýt quỳ xuống.

“Thân gia! Tổng Giám đốc Lâm Hiểu lầm thôi mà! Tất cả là hiểu lầm cả!!”

Tống Kiến Quốc lao tới định túm tay ba nuôi tôi, nhưng bị vệ sĩ bên cạnh đẩy một cái loạng choạng suýt ngã.

“Phòng mua hàng công ty vừa báo… toàn bộ nhà cung cấp trong thành phố đều ngừng giao hàng rồi! Ngay cả nguyên liệu cho tiệc thọ ngày mai cũng không còn!”

“Tổng Giám đốc Lâm xin ông giơ cao đánh khẽ, thế này là giết tôi đó!”

Ba nuôi tôi thong thả gắp một miếng cải dưa muối rộp rộp nhai giòn tan, mắt không thèm ngước lên:

“Giết ông? Lúc ông đánh con gái tôi, có nghĩ là đang đòi mạng nó không?”

Tống Kiến Quốc gấp đến đỏ cả mặt, quay sang tôi, cố gượng ra một nụ cười méo xệch còn khó coi hơn khóc:

“An An… con gái ngoan, là ba hồ đồ… là ba nóng ruột muốn con thành tài thôi…”

“Thế này nhé! Ba bồi thường cho con! Trong thẻ này có 5 triệu, con cứ tiêu thoải mái! Miễn sao ba nuôi con đồng ý cung cấp hàng lại…”

“5 triệu?”

Tôi đặt đũa xuống, nhìn cái vẻ khúm núm nịnh bợ của ông ta mà buồn nôn:

“Tống Kiến Quốc, không phải ông mới vừa mắng tôi là ‘đồ con gái nhà nghèo’ đấy à?”

Nghe vậy, ba nuôi tôi chợt bật cười.

Ông đặt đũa xuống, vỗ tay bốp bốp.

Hai vệ sĩ đứng ngoài lập tức khiêng vào hai chiếc vali da màu đen, đặt xuống sàn.

“Phạch! Phạch!”

Hai chiếc vali mở ra.

Vali bên trái là vàng miếng chất đầy lấp lánh.

Vali bên phải là một chồng sổ đỏ, giấy tờ sở hữu nhà đất và mặt bằng kinh doanh, đỏ rực chói mắt.

Ánh vàng ánh đỏ đan xen, suýt nữa làm lóa cả mắt Tống Kiến Quốc.

Ba nuôi tôi tùy ý cầm lên một nắm vàng miếng, lắc lư trước mặt ông ta:

“5 triệu? Bố thí cho ăn mày đấy à?”

“Trợn to con mắt chó của ông mà nhìn cho kỹ! Đây là tiền tiêu vặt tôi chuẩn bị cho con gái!”

“Lấy đại một sổ đỏ trong này ra cũng hơn cái thẻ 5 triệu rách của ông!”

Ông đứng dậy, từ trên cao chỉ thẳng vào mũi Tống Kiến Quốc:

“Ông thấy tôi đi dép lê nên tưởng tôi nghèo hả?”

“Cái tập đoàn ẩm thực nát của ông ấy, còn mấy đồng trong sổ sách? Không phải sống nhờ tiền hàng tôi cho nợ sao?”

Tống Kiến Quốc toàn thân run rẩy, mồ hôi lạnh nhỏ giọt từng giọt theo cằm.

Bị đánh đúng tử huyệt rồi.

Cái “hào môn” này chẳng qua chỉ là cái vỏ rỗng — bóng lộn bên ngoài, rữa nát bên trong.

Ba nuôi tôi rút từ trong ngực ra một tờ giấy nợ, đập thẳng vào mặt ông ta:

“Đã nói tới tiền thì tính luôn một thể!”

“Tiền hàng 80 triệu, tính nhẹ lãi suất cho đẹp, làm tròn thành 90 triệu!”

“Nếu trước khi trời sáng mai chưa thấy tiền chuyển vào tài khoản — tôi sẽ nộp đơn xin tòa án đóng băng toàn bộ tài sản, ép phá sản, thanh lý hết!”

“Chín… chín chục triệu?!”

Mắt Tống Kiến Quốc trợn trắng, lập tức ngã phịch xuống đất, mặt mày tái mét như tro tàn.

Xong rồi.

Dòng tiền đứt, nhà cung cấp ép nợ, ngân hàng thu hồi vốn vay.

Chỉ vì dám tát một cái vào mặt con gái nhà nghèo, cả nhà họ Tống sụp đổ.

Tôi gắp miếng sách bò nguội ngắt ném vào đĩa xương, cười lạnh:

“Ba nuôi, quét cái rác này ra ngoài giùm con. Nhìn chướng mắt, mất cả khẩu vị.”

Dòng tiền của Tống gia đứt gãy, phá sản chỉ còn tính từng giờ.

Tống Thanh Hoan phát rồ, trong đêm liền đăng một đoạn video cắt ghép lên mạng, tiêu đề giật gân:

【Chấn động! Con gái trùm xã hội đen dắt bố nuôi đánh người cướp sản nghiệp hào môn!】

Đoạn video sử dụng chính cảnh ba nuôi tôi xông vào tầng hầm cứu tôi, và sau đó là cái tát trời giáng dành cho Tống Kiến Quốc tại hành lang bệnh viện.

Cô ta cắt sạch mọi đoạn Tống Kiến Quốc mắng, đánh tôi, chỉ giữ lại phần ba nuôi tôi dắt theo một đám người áo đen trông như xã hội đen xông vào biệt thự, và cảnh Tống Kiến Quốc nằm bẹp dưới đất, mặt mũi bê bết máu.

Trước ống kính, cô ta lại khóc lóc như hoa lê trong mưa, đúng sở trường:

“Chị gái vừa về nhà đã cấu kết với lũ lưu manh bên ngoài… bố nuôi chị ấy chính là trùm xã hội đen… xông vào nhà em là đánh người… bố em bị đánh đến mức phải nhập viện rồi…”

“Bọn họ còn đòi chúng tôi 90 triệu… đây là tống tiền trắng trợn! Chúng tôi sống không nổi nữa rồi…”

Chỉ trong chốc lát, dân mạng chưa rõ chân tướng đã bùng nổ chính nghĩa, tài khoản mạng xã hội của tôi bị hàng trăm ngàn bình luận chửi rủa nhấn chìm:

“Đây mà là thiên kim thật à? Nhìn chẳng khác gì du côn!”

“Phải điều tra gã bố nuôi kia! Giữa ban ngày ban mặt đánh người?”

“Xã hội đen cút khỏi Bắc Kinh đi! Thương quá Thanh Hoan!”

Nhìn đống bình luận mắng chửi ngập màn hình, ba nuôi tôi giận đến mức suýt bóp nát điện thoại, chỉ muốn dò ngược dây mạng mà vác dao chém từng đứa một.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)