Chương 1 - Thế Giới Của Lục Hoặc

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

01

Ba năm ở nước ngoài, tôi liên tục nằm mơ.

Trong mơ, Lục Hoặc vừa diễm lệ vừa nguy hiểm.

Ánh mắt ướt át mê hoặc đến mức khiến người ta thèm khát.

Anh theo thói quen định xé bao bì.

Tôi giữ tay anh lại, ném sang một bên.

Ngôn ngữ ký hiệu của tôi chỉ có một ý:

Không được đeo, em muốn tất cả của anh.

Ánh mắt anh tối đi vài phần, rồi lập tức đè tôi xuống.

“Được, có hai đứa là tốt nhất.”

Ngón tay thon dài luồn vào khoang miệng tôi.

Lẽ ra tôi nên cắn môi mình.

Cuối cùng lại cắn lên ngón tay anh đến bật máu.

“Không phải đã nói rồi sao? Không chịu nổi thì cắn anh.”

Giọng anh mang theo chút chất vấn.

“Lục Miên, rốt cuộc anh phải dạy em bao nhiêu lần nữa hửm?”

Sức lực của Lục Hoặc khác hẳn người bình thường.

Dù đã cố thích nghi rất nhiều lần, anh vẫn không khống chế được lực đạo.

Cả người tôi như sắp bị xé nát.

Thế nhưng tôi vẫn cố ra dấu:

“Em muốn anh vui.”

Anh cúi mắt nhìn tôi:

“Ai bắt em phải lấy lòng anh?”

Tôi khẽ co vai, tiếp tục dùng tay ra dấu:

“Như vậy… sẽ nhanh có em bé hơn.”

Động tác của Lục Hoặc khựng lại.

Anh im lặng vài giây, ánh mắt hạ xuống kiểm tra tình trạng của tôi.

“Lại bị thương nữa rồi.”

“Em vui lắm đúng không? Để bác sĩ mắng anh là cầm thú?”

“Người nhỏ xíu, chỗ nào cũng nhỏ.”

Giọng điệu còn mang theo chút bất lực, oán trách.

Thuốc bôi lạnh ngắt.

Ngón tay anh còn lạnh hơn.

Mỗi lần chạm vào, tôi đều vô thức run lên lùi lại.

Bàn tay từng thích nhất là ôm lấy eo tôi ấy.

Lại siết chặt cổ chân tôi, kéo tôi trở về.

02

Người anh trai này… là do tôi dùng thủ đoạn chẳng vẻ vang gì mới có được.

Tôi từng nghĩ, chỉ cần sinh cho anh một đứa con.

Thì chúng tôi có thể mãi mãi ở bên nhau.

Anh chiều chuộng tôi đến vô pháp vô thiên.

Còn tôi lại ngu ngốc hiểu lầm sự nuông chiều ấy thành tình yêu nam nữ.

Nếu hôm đó tôi không vô tình nghe thấy cuộc trò chuyện kia.

Nghe đám bạn anh hỏi:

“Anh Lục, hai năm rồi mà vẫn chưa chia tay thật à?”

“Không sợ con câm nhà anh mang thai rồi bám lấy anh cả đời sao?”

Lục Hoặc cười như yêu nghiệt, thần sắc lạnh nhạt.

“Em gái thì sao có thể mang thai con của anh trai được?”

“Với lại… ai nói con tôi sẽ từ bụng cô ấy mà ra?”

Cả đám lập tức cười đầy ẩn ý.

Có người hỏi tiếp:

“Vậy ai mới có tư cách? Thiên kim nhà họ Tống hay vị kia nhà họ Lâm?”

Lục Hoặc cong môi, ánh mắt lạnh đi vài phần:

“Đoán xem.”

Tôi lặng lẽ lùi ra sau, trở về nhà.

Rồi gửi cho khuê mật Trình Quỳ Quỳ một tin nhắn:

“Được, tớ đi du học với cậu.”

Vé máy bay được đặt ngay trong ngày hôm đó.

Lục Hoặc lúc ấy vừa tiếp quản tập đoàn gia tộc, bận đến mức chân không chạm đất.

Thế nên tôi rời đi rất dứt khoát.

Chỉ để lại cho anh một mẩu giấy:

“Tạm biệt nhé, anh trai!”

“Kỹ thuật của anh thật sự tệ lắm.”

“Mỗi lần em nói ‘đến rồi’ đều chỉ là dỗ anh thôi!”

“Cả chuyện thích anh cũng là giả.”

“Từ chỗ anh moi tiền mới là thật!”

03

Thắm thoát ba năm.

Lần nữa đặt chân lên mảnh đất quê hương.

Ngay đêm hạ cánh xuống sân bay.

Tôi đã bị Quỳ Quỳ lôi đi tham gia một buổi tiệc thương mại.

Tiếng người huyên náo, chén thù chén tạc.

“Cặp long phượng thai của thái tử gia nhà họ Lục… sao giống cậu hồi nhỏ quá vậy?!”

Theo hướng chỉ tay của Quỳ Quỳ.

Tôi nhìn thấy trên vị trí chủ tọa gương mặt cao quý, lạnh lùng của Lục Hoặc.

Nhưng sâu trong ánh mắt anh lại ẩn chứa vẻ oán trách khó hiểu.

Trong lòng anh còn ôm hai đứa trẻ xinh đẹp ở hai bên.

Ba năm không gặp.

Tôi đã chữa khỏi chứng mất ngôn ngữ.

Anh đã kết hôn, con cái đủ đầy.

Chúng tôi đều có tương lai tươi sáng.

Quỳ Quỳ vẫn còn kích động thì thầm:

“Ai không biết chắc còn tưởng anh ta bí mật sinh con cho cậu luôn ấy!”

Tôi gạt tay cô ấy xuống:

“Đàn ông làm sao mà mang thai được.”

Cô ấy không nghĩ vậy:

“Nói thật với cậu, tớ từng chụp được ảnh thú nhân ở nước ngoài đấy.”

“Chỉ là không ai tin thôi.”

“Cơ lưng rộng lớn, đặc điểm giống đực cực rõ.”

“Đuôi siêu to và dài, không biết là giao nhân hay cự xà nữa.”

Màn hình điện thoại đưa ra trước mặt tôi.

Khoảnh khắc nhìn thấy hình ảnh đó, tôi sững sờ.

04

Đối diện với ánh mắt hào hứng của Quỳ Quỳ, tôi mở miệng:

“Mờ mịt thế này thì thấy được cái gì?”

“Nhưng bụng thì đúng là thấy to thật.”

Tôi chỉ vào đám mây dày đặc trong ảnh:

“Do thời tiết xấu, ánh sáng khúc xạ tạo thành bóng râm thôi.”

“Hừ, hôm đó cậu bị rơi xuống biển, tớ đâu có tâm trí mà chụp cẩn thận.”

“Đợi đấy, sớm muộn gì tớ cũng chụp được bản rõ nét.”

Tôi cười cô ấy:

“Đọc ít tiểu thuyết thôi.”

Quỳ Quỳ kéo tôi đi ăn đồ ăn.

Sau khi no nê.

Tôi một mình ra ban công hóng gió.

Lúc quay lại thì thấy hai đứa trẻ xuất hiện ở hành lang.

Hai cái đầu nhỏ thò ra, nhưng nhất quyết không chịu lại gần.

Con của Lục Hoặc?

Cách tôi vài mét, chúng đang thì thầm bàn mưu tính kế gì đó.

Tôi vừa định mở miệng hỏi tại sao trên mặt chúng có vết thương.

Thì một hồi tiếng giày cao gót dồn dập đập vào màng nhĩ.

“Bảo bối, các con chạy đi đâu thế? Mẹ lo chết đi được!”

Tiếng động dừng lại.

Người phụ nữ chắn trước cặp song sinh, ánh mắt lạnh lùng:

“Lục tiểu thư? Đã lâu không gặp.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)