Chương 3 - Thể Diện Hay Tình Yêu
Anh đứng trước mặt cô, vest chỉnh tề, tóc tai không hề xô lệch.
Tống Thính Hoà phản xạ nắm lấy cổ tay anh, hạ mình cầu xin:
“Đình An, mau đi đóng viện phí đi, mau lên!”
Nhưng Ôn Đình An lại giơ điện thoại lên, dí thẳng vào mặt cô, gào lên giận dữ:
“Cô nhìn xem cô đã làm ra chuyện tốt đẹp gì!”
Tống Thính Hoà nheo mắt nhìn, trong điện thoại là một bản tin nóng được đẩy tới:
【Kinh hoàng! Phu nhân Tổng tài Tập đoàn Ôn thị cởi đồ giữa bệnh viện】
Trong ảnh, cô đầu tóc rối bù, quần áo xộc xệch.
Khu bình luận lập tức bùng nổ, tràn ngập những suy đoán bẩn thỉu và lời mỉa mai cay độc.
Đồng tử Tống Thính Hoà co rút mạnh, rồi cô chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn gương mặt đầy phẫn nộ của Ôn Đình An.
“Vậy nên, Ôn tổng thân chinh tới đây là để hỏi tội tôi sao?”
Thái độ của cô khiến cơn giận trong Ôn Đình An càng bốc cao, anh hất mạnh tay cô ra, nghiêm giọng chất vấn:
“Tống Thính Hoà, cô còn biết xấu hổ không? Dùng cách tự hạ thấp, tự làm nhục bản thân để trả thù tôi? Cô có biết chuyện này ảnh hưởng lớn thế nào đến giá cổ phiếu của tập đoàn không?”
“Tự hạ thấp? Trả thù anh?”
Tống Thính Hoà lặp lại mấy từ đó, nghẹn ngào nói:
“Nếu tôi không làm vậy, con chúng ta bây giờ đã là một xác lạnh rồi.”
Ôn Đình An cau chặt mày:
“Cô nói bậy bạ gì thế?”
“Tôi nói bậy?” Giọng Tống Thính Hoà đột ngột cao vút, “Bệnh viện vì nợ viện phí mà ngừng chăm sóc đặc biệt, bác sĩ nói đứa bé rời khỏi những máy móc đó thì không sống nổi hai mươi phút. Còn anh thì đang họp cái cuộc họp chó chết gì vậy?”
Sắc mặt Ôn Đình An khẽ biến, theo phản xạ quay đầu nhìn về phía Từ Vy.
Từ Vy lập tức cắn nhẹ môi dưới, giọng nói mềm yếu:
“Ôn tổng, em làm đúng theo quy chế công ty mà. Trong thời gian họp không tiếp bất kỳ cuộc gọi riêng nào, đó là do chính anh nhấn mạnh.”
Cô ta dừng lại một chút, liếc sang Tống Thính Hoà:
“Hơn nữa, Tống phu nhân chỉ khóc lóc đòi gặp anh, hỏi có chuyện gì thì chị ấy cũng không nói. Em thật sự không biết tình huống lại khẩn cấp đến vậy…”
Nói đến đây, vành mắt cô ta đỏ lên, như thể giây tiếp theo sẽ rơi lệ.
“Tống Thính Hoà, cô nghe rõ chưa?”
Ôn Đình An quay lại, giọng trách móc:
“Thư ký Từ làm việc theo quy định. Lúc cô gọi điện, nếu nói rõ tình hình, cô ấy chẳng lẽ không xử lý sao?”
Tống Thính Hoà tức đến run rẩy toàn thân, chỉ thẳng vào Từ Vy:
“Ôn Đình An, anh chính là bao che cho con đàn bà độc ác này!”
“Tống phu nhân, xin cô chú ý lời nói!”
Nước mắt của Từ Vy cuối cùng cũng rơi xuống, cô ta quay sang Ôn Đình An, nghẹn ngào nói:
“Ôn tổng, công việc này em thật sự không làm nổi nữa. Em xin từ chức.”
“Thư ký Từ, đừng nói bậy.”
Ôn Đình An lập tức quay sang dỗ dành, giọng nói dịu dàng đến mức Tống Thính Hoà đã rất lâu rồi không còn được nghe.
“Tối mai có buổi đấu giá từ thiện, em đi cùng tôi. Thích món nào cứ chọn.”
Từ Vy vỡ òa mỉm cười, e thẹn liếc anh một cái, khẽ “vâng” một tiếng.
Ôn Đình An lấy giấy bãi nại từ trong túi ra, ném xuống trước mặt Tống Thính Hoà:
“Ký đi, tôi lập tức đi đóng viện phí.”
Tống Thính Hoà ngẩng đầu nhìn cánh cửa đóng chặt của phòng chăm sóc đặc biệt, cô không còn lựa chọn nào khác.
Cô cầm bút, từng nét từng nét ký tên mình ở cuối văn bản.
Ôn Đình An hài lòng thu lại giấy tờ, rồi đưa cho Từ Vy:
“Đi thanh toán chi phí đi.”
Từ Vy nhận lấy giấy, khi đi ngang qua ô kính quan sát của phòng chăm sóc đặc biệt, bước chân cô ta khẽ khựng lại.
“Mệnh dai thật, vẫn chưa chết à?”
Giọng rất nhẹ, nhưng từng chữ như đâm thẳng vào tim Tống Thính Hoà.
“Từ Vy! Tôi giết cô!”
Tống Thính Hoà gào lên, lao về phía Từ Vy, nhưng còn chưa chạm tới cô ta, đã bị Ôn Đình An đẩy mạnh một cái.
Rầm—
Lưng cô đập mạnh vào tường, đau đến mức không thở nổi, hoa mắt chóng mặt.
Ôn Đình An chắn trước người Từ Vy:
“Tống Thính Hoà, chuyện cô cởi đồ phát điên giữa chốn đông người đã khiến tôi và Ôn thị trở thành trò cười của cả thành phố.”
Anh dừng lại một chút:
“Tôi sẽ nộp đơn lên toà xin ly hôn theo thỏa thuận. Một tháng thời gian hoà giải, cũng là thời gian khảo sát dành cho cô.”
Tống Thính Hoà đột ngột ngẩng đầu, không dám tin nhìn anh.
Cô nhớ đến ngày lấy giấy đăng ký kết hôn, Ôn Đình An từng xé nát giấy chứng nhận trước mặt mẹ cô.
“Bác gái nhìn xem, giấy kết hôn không còn nữa. Như vậy sau này dù cháu có muốn ly hôn cũng không ly được.”
Giờ nghĩ lại, thật nực cười.
Nhưng lời nói tiếp theo của Ôn Đình An còn khiến cô nhục nhã hơn cả ly hôn.
“Trong thời gian khảo sát, nếu biểu hiện của cô khiến tôi hài lòng, tôi sẽ rút lại đơn ly hôn.”
Một luồng hàn khí từ gan bàn chân Tống Thính Hoà xông thẳng lên đỉnh đầu, đến cả đầu ngón tay cũng run rẩy.
Anh coi cô là cái gì?
Một món hàng bị lỗi, cần gửi về nhà máy kiểm tra sao?
Nói xong, anh không thèm nhìn cô thêm một lần, quay người tự nhiên choàng tay qua vai Từ Vy – lúc này đang ngoan ngoãn đứng bên cạnh.
“Đi thôi, tới buổi đấu giá.”
Từ Vy dựa sát vào người anh, ném cho Tống Thính Hoà đang ngồi bệt dưới đất một ánh nhìn của kẻ chiến thắng.
Tống Thính Hoà trở về căn nhà từng tràn đầy yêu thương, vừa mở cửa ra, cảnh tượng trong phòng khách lại khiến cô sững sờ lần nữa.
Chỉ thấy Ôn Đình An ngồi trên sofa, Từ Vy mặc váy ở nhà, dựa vào tay vịn, hai người thân mật nói chuyện gì đó.
Cô cứng đờ ở cửa:
“Ôn Đình An, tại sao cô ta lại ở đây?”
Chưa kịp để Ôn Đình An trả lời, Từ Vy đã cướp lời trước:
“Ôn tổng công việc bận rộn như vậy, trong nhà cũng cần có một người phụ nữ lo liệu chăm sóc chứ.”
“Trong nhà đầy bảo mẫu, người giúp việc!”
Tống Thính Hoà nghiến răng, từng chữ bật ra từ kẽ răng.
“Vậy thì khác chứ.”