Chương 11 - Thay Đổi Quản Gia Trong Ba Ngày
“Mang bình phong về.”
Lục Thừa Quân hoàn toàn im lặng.
Nghiêm thị lang đã nhận lễ.
Giờ mang về.
Còn mất mặt hơn nợ bạc.
Một lúc lâu sau.
Chàng nghiến răng.
“Ta sẽ trả nàng.”
“Được.”
Ta cất phiếu vào ngăn kéo.
“Lúc đó ta sẽ xóa sổ cho chàng.”
Có lẽ rốt cuộc chàng cũng phát hiện.
Cãi nhau với ta thật sự rất vô vị.
Chàng nói tình cảm phu thê.
Ta nói cuối tháng thanh toán.
Chàng nói thể diện.
Ta nói số bạc còn nợ.
Lục Thừa Quân phất tay áo bỏ đi.
Đêm ấy ngủ ở thư phòng.
Ta ngủ vô cùng ngon.
Sáng hôm sau.
Liễu Như Âm ngồi đối diện ta ăn sáng.
Nàng cắn một miếng màn thầu nhân thịt rồi đột nhiên hỏi:
“Trước kia chàng ấy cãi với cô cũng như vậy?”
“Như nào?”
“Nói không lại là bắt đầu nhắc tình cảm.”
Ta nghĩ một lát.
“Trước kia rất ít khi cãi.”
“Vì sao?”
“Bởi trước kia ta thay chàng trả bạc.”
Liễu Như Âm đặt màn thầu xuống.
Im lặng một lúc lâu.
Nàng thành tâm cảm thán:
“Bạc đúng là thứ tốt.”
“Còn có thể giữ cho tình cảm phu thê hòa thuận.”
9
Ba ngày sau.
Liễu Như Âm cuối cùng cũng tìm được một gian cửa hàng ưng ý.
Nơi ấy không lớn.
Nhưng phía sau có một tiểu viện.
Vừa hay có thể ở.
Chủ nhà vội trở về quê.
Tiền thuê cũng rẻ.
Ngay chiều hôm đó nàng đã giao tiền đặt trước.
Trở về phủ, tâm tình nàng vô cùng tốt.
Thậm chí còn phá lệ bảo Lục Châu mua một con gà quay.
Nói muốn mừng việc cuối cùng cũng sắp rời khỏi Lục gia.
Kết quả ngày hôm sau.
Gà quay còn chưa ăn hết.
Nàng phát hiện hòm đồ biến mất.
Nói chính xác hơn.
Hai hòm đồ của nàng bị Lục Thừa Quân sai người chuyển vào kho.
Ban đầu Liễu Như Âm còn cho rằng hạ nhân làm nhầm.
Đợi tìm được quản sự.
Đối phương ánh mắt né tránh.
“Là lệnh của đại nhân.”
“Vì sao?”
“Đại nhân nói… gần đây Liễu cô nương lòng dạ nóng nảy, trước tiên đừng vội chuyển.”
Liễu Như Âm nhìn chằm chằm ông ta.
“Hòm của ta cũng nóng nảy?”
Quản sự không dám nói gì.
Liễu Như Âm lại tới kho.
Trên cửa vừa thay một chiếc khóa đồng mới.
Nàng đứng nhìn thật lâu.
Sau đó quay người tới tìm ta.
Khi ấy ta đang xem trướng quý của cửa hàng.
Ninh tỷ nhi nằm bên cạnh lấy hạt bàn tính học cộng trừ.
Liễu Như Âm vừa vào đã nói:
“Cho ta mượn một chiếc rìu.”
Ta ngẩng đầu.
“Làm gì?”
“Chém người.”
Mắt Ninh tỷ nhi lập tức sáng lên.
Ta liếc con bé.
Ninh tỷ nhi vội cúi đầu gẩy bàn tính.
Nhưng hai tai dựng thẳng.
“Chém người không được.”
Ta đóng sổ lại.
“Chém khóa thì được.”
Liễu Như Âm sững ra.
Ta đã đứng dậy.
“Đi thôi.”
Xuân Đào tới phòng tạp vật tìm một chiếc rìu chẻ củi.
Một đoàn người hùng hổ đi về phía kho.
Hạ nhân nghe tin đều chạy tới xem.
Quản sự vừa thấy chiếc rìu trong tay ta.
Chân lập tức mềm.
“Phu nhân.”
“Đây… đây là định làm gì?”
“Mở cửa.”
Trán quản sự đầy mồ hôi.
“Nhưng đại nhân đã dặn…”
Ta đưa rìu cho ông ta.
“Vậy ông làm.”
Quản sự lập tức lùi lại.
“Nô tài không dám.”
“Vậy ta làm.”
Ta cầm lại rìu.
Liễu Như Âm nhìn chiếc rìu.
Đột nhiên có chút do dự.
“Cố Vân Thư.”
“Ừ?”
“Cô thật sự chém?”
“Chẳng phải cô tới mượn rìu sao?”
“Ta chỉ nói lúc tức giận.”
“Ồ.”
Ta nhấc rìu lên cân thử.
“Ta lại tưởng thật.”
Rìu đầu tiên bổ xuống.
Khóa không đứt.
Tay ta còn tê đi.
Bầu không khí hơi khó xử.
Liễu Như Âm nhìn ta.
Đám hạ nhân xung quanh cũng nhìn ta.
Ta xoay cổ tay.
“Khóa này khá chắc.”
Liễu Như Âm vốn tức đầy bụng.
Lại bị một rìu ấy làm tan mất nửa cơn giận.
Nàng chìa tay.
“Đưa ta.”
“Cô biết chẻ?”
“Nhà chồng cũ của ta làm trà. Chẻ củi trong trà trang ta từng làm rồi.”
Ta đưa rìu cho nàng.
Nàng vung lên.
Một tiếng rắc vang lên.
Khóa không gãy.
Móc cửa lại gãy.
Cả mảng gỗ rơi xuống.
Chiếc khóa đồng vẫn nguyên vẹn treo bên trên.
Tất cả đều im lặng.
Liễu Như Âm cũng im lặng.
Một lúc sau.
Nàng cúi đầu nhìn chiếc khóa đồng còn nguyên.
“Cửa nhà cô có phải nên sửa rồi không?”
Ta gật đầu.
“Phải.”
“Cuối năm trước vẫn chưa rảnh.”
Hai tiểu tư đứng xem cuối cùng không nhịn nổi, đồng loạt quay mặt đi.
Đúng lúc ấy.
Lục Thừa Quân chạy tới.
Có lẽ có người đã báo tin.
Chàng chạy vội tới mức ngay cả quan phục cũng chưa thay.
Vừa nhìn thấy nửa mảng cửa rơi dưới đất.
Sắc mặt lập tức thay đổi.
“Các nàng đang làm gì!”
Liễu Như Âm đặt rìu xuống.
“Lấy đồ của ta.”
Lục Thừa Quân giận dữ:
“Ta nói không trả nàng khi nào?”
“Vậy chàng khóa làm gì?”
“Ta chỉ muốn nàng bình tĩnh mấy ngày.”
“Ta rất bình tĩnh.”
Liễu Như Âm chỉ vào cánh cửa bị chém.
“Là cửa hơi kích động.”
Bên cạnh lại vang lên một tiếng ho nén cười.
Gân xanh trên trán Lục Thừa Quân giật mạnh.
Chàng nhìn ta.
“Vân Thư, nàng cũng theo nàng ấy làm loạn?”
Ta ghét nhất chữ “cũng” này.
Giống như chỉ cần mọi thứ không thuận theo ý chàng.
Cuối cùng đều có thể quy tội cho ta.
“Hòm của cô ấy là chàng sai người khóa?”
Giọng Lục Thừa Quân nghẹn lại.
“Ta làm vậy vì tốt cho nàng ấy.”
Liễu Như Âm lập tức chen vào:
“Ta nghe câu này là đau đầu.”
“Nàng im miệng!”
“Ta cứ không.”
Thấy hai người lại sắp cãi.
Ta giơ tay ngăn lại.
“Phu quân.”
“Liễu cô nương chỉ ở nhờ.”
Bình luận & Thảo luận
Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng