Chương 11 - Thay Đổi Của Tần Sơ Đồng
Khi đó hắn chỉ lo giận dỗi với Tần Sơ Đồng, căn bản không để ý những chi tiết này.
Chẳng lẽ thật sự là Chúc Vân Yểu động tay chân?
Nàng ta có lá gan và năng lực này sao?
Tạ Yến Châu nhắm mắt, tiếp tục hồi tưởng.
Hôm đó vốn dĩ hắn muốn đi đón Tần Sơ Đồng về nhà, vì sao lại đổi ý?
Là… Phúc An.
Hắn nói Tần Sơ Đồng bảo hắn dập đầu tạ tội với Tiết Minh Kính, nếu không sẽ không về phủ.
Tần Sơ Đồng thật sự nói câu đó sao?
Hôm nay ngục tốt kia nói Tiết Minh Kính chịu khổ trong lao, không mấy ngày thì đi rồi…
Ánh mắt Tạ Yến Châu lạnh xuống.
Tiết Minh Kính bị thương nặng, Tần Sơ Đồng chỉ muốn nhanh chóng đưa bà ra ngoài chữa trị, sao có thể làm bộ làm tịch để Phúc An về khiêu khích hắn!
Hơn nữa rõ ràng hắn đã phái Phúc An đến thiên lao dặn dò phải đặc biệt chăm sóc Tiết Minh Kính, vì sao Tiết Minh Kính lại chịu khổ mà chết!
Phúc An phản bội hắn!
Vậy Chúc Vân Yểu thì sao, nàng ta có tham dự trong đó không?
Tạ Yến Châu nhìn về phía Chúc Vân Yểu.
Chúc Vân Yểu cả người toát mồ hôi lạnh, vẫn đỏ vành mắt ngụy biện:
“Tên nô tài xảo quyệt này, ta đuổi ngươi ra khỏi phủ là vì ngươi trộm cắp sao ngươi có thể ghi hận vu oan ta! Hầu gia, Yểu nương sao có thể hại tỷ tỷ! Yểu nương chỉ là ghen tuông làm nũng, không muốn Hầu gia bị tỷ tỷ cướp mất, muốn Hầu gia ở bên Yểu nương nhiều hơn. Nếu Yểu nương biết tỷ tỷ thật sự gặp chuyện, cho dù cho ta một trăm một nghìn lá gan, ta cũng không dám ngăn cản!”
Tạ Yến Châu không nói.
Chúc Vân Yểu càng lúc càng kinh hãi, cắn răng lại dùng chiêu cũ trăm lần hiệu nghiệm.
“Đều là lỗi của Yểu nương! Nếu hôm đó Yểu nương không nhỏ nhen bá chiếm Hầu gia, có lẽ tỷ tỷ sẽ không xảy ra chuyện! Hầu gia đừng giận, Yểu nương lập tức lấy mạng bồi thường cho tỷ tỷ!”
Nói xong, nàng ta lao đầu vào cột giường.
Nhưng lần này, không ai ngăn nàng ta.
Nàng ta vội thu lực, nhưng trán vẫn đập vào cột nổi lên một cục lớn.
Chúc Vân Yểu dựa vào cột rơi lệ:
“Yểu nương thật vô dụng, ngay cả bồi mạng cũng không biết… Hầu gia tin Yểu nương đi, Yểu nương thật sự không hại tỷ tỷ, Yểu nương không dám…”
Bích Đào hừ lạnh một tiếng:
“Chúc phu nhân lợi hại lắm, tùy tiện rơi vài giọt nước mắt là có thể đảo lộn trắng đen. Thủ đoạn này nô tỳ đã nhìn suốt ba năm rồi! Bây giờ tiểu thư không còn nữa, nô tỳ chỉ muốn hỏi Hầu gia một câu, nếu nô tỳ có chứng cứ, Hầu gia có vì tiểu thư đòi lại công đạo hay không!”
15
Tạ Yến Châu bị Bích Đào nhìn chằm chằm, lồng ngực như bị rót vào nghìn cân nước hồ, đau đến nghẹt thở.
Ba năm này, rốt cuộc hắn đã làm những gì?
Ngay cả khi Tần Sơ Đồng chết rồi, nha hoàn của nàng cũng không tin hắn sẽ vì nàng đòi lại công đạo.
Nàng rõ ràng là người hắn yêu nhất, nhưng tất cả mọi người đều cảm thấy hắn sẽ không đứng về phía nàng.
Rốt cuộc vì sao hắn lại đi đến bước này?
Tạ Yến Châu nhắm mắt, trầm giọng nói:
“Ta sẽ.”
Chúc Vân Yểu bất an nhìn chằm chằm Bích Đào.
Nàng ta có thể có chứng cứ gì chứ, nhất định là lừa người, là vu oan! Nàng ta sẽ không để nàng ấy được như ý!
Bích Đào lấy ra nửa mảnh giấy cháy dở trong ngực.
“Gã sai vặt dưới trướng Phúc An sáng nay đưa điểm tâm cho Chúc phu nhân, Chúc phu nhân lại lấy từ trong hộp thức ăn ra tờ giấy này, xem xong thì ném vào chậu than.”
“Ta nhân lúc nàng ta rời đi, cướp tờ giấy này ra khỏi chậu than. Tuy bị cháy mất một phần nhỏ, nhưng nội dung còn lại đủ để chứng minh Chúc phu nhân và Phúc An cấu kết, hại chết tiểu thư nhà ta!”
Chúc Vân Yểu kinh hãi, theo bản năng muốn giật lấy.
Bích Đào lách người tránh, đưa tờ giấy cho Tạ Yến Châu.
Trên đó viết:
“…Đồng sắp trở về.”
Là chữ của Phúc An.
Ngón tay Tạ Yến Châu lập tức siết chặt.
Phúc An quả nhiên cấu kết với Chúc Vân Yểu.
Là bọn họ hại chết Đồng nhi!
Hắn hung hăng tát Chúc Vân Yểu một cái.
“Tiện nhân! Ta đối xử với ngươi không tệ, ngươi dám hại thê tử của ta!”
Mặt Chúc Vân Yểu sưng cao, trong lòng biết Tạ Yến Châu đã ra tay tàn nhẫn.
Hắn vậy mà không chừa một tia tình cảm cho nàng ta.
Tần Sơ Đồng đã chết rồi, vì sao nhất định phải truy cứu!
Cứ để nàng ta mơ hồ sống với hắn không được sao!
Rõ ràng hắn thích nàng ta ở bên cạnh hắn mà!
Trong lòng Chúc Vân Yểu hận độc Tần Sơ Đồng, đau khổ khóc cầu xin Tạ Yến Châu:
“Hầu gia, ngài tin Yểu nương đi, Yểu nương thật sự không hại tỷ tỷ… Yểu nương chỉ quá muốn biết chuyện của Hầu gia, nên mới cầu Phúc An truyền tin. Yểu nương chỉ sợ Hầu gia có tỷ tỷ rồi thì không cần Yểu nương nữa…”
Nàng ta liều mạng rơi nước mắt, Tạ Yến Châu đau lòng nhất chính là nước mắt của nàng ta, chỉ cần nàng ta khóc, hắn sẽ mềm lòng.
Nhưng Tạ Yến Châu không để ý đến nàng ta nữa.
Mà gọi thị vệ trong phủ đến.
“Nghiêm hình tra khảo Chúc Vân Yểu và Phúc An, cho đến khi bọn chúng khai ra chân tướng mưu hại phu nhân!”
Thị vệ nhận lệnh, kéo Chúc Vân Yểu đi.
Tiếng khóc gào của Chúc Vân Yểu xa dần.
Tạ Yến Châu cụp mắt nhìn Tần Sơ Đồng, chậm rãi cúi người, ôm chặt nàng.
Đều là lỗi của hắn.
Hắn không đối xử tốt với nàng, để tất cả mọi người đều bắt nạt nàng, là hắn hại nàng.
Bích Đào nhìn bóng lưng run rẩy phập phồng của hắn, thở dài.