Chương 3 - Thất Công Chúa Đã Chết Hay Còn Sống
“Đây là quân lệnh của Bắc phạt quân. Bắc phạt quân nhận lệnh không nhận người, nhưng với tình thế hiện giờ, hãy bảo chàng tạm thời ẩn mình, đợi thời cơ rồi mới ra tay.
“Vương triều sắp sụp đổ rồi…”
Ta giật túi thơm đeo bên người xuống, nước mắt tuôn như suối:
“Phù Thanh, nhất định phải bảo chàng sống tiếp.
“Ta sẽ ở đây chờ chàng.”
Khóc cái gì chứ?
Khóc rất mất sức.
Nhưng Tạ Từ đã đốt Phương Hoa điện của ta, ta thật sự sắp trở thành cô hồn dã quỷ rồi.
Ta cũng không biết mình đã nằm mơ bao lâu.
Nơi tận cùng của giấc mơ là biển lửa kéo dài bất tận.
Khi vừa tỉnh lại, ta nghe thấy có người sang sảng bẩm báo:
“Bệ hạ! Đã bắt được Thất… Lý Dung Yên rồi!”
11
Ta mở mắt.
Liền thấy sống lưng Tạ Từ đột nhiên cứng lại.
Chàng im lặng một lát rồi mới nói:
“Dẫn vào.”
Ta đã không chờ nổi, lập tức bay ra cửa.
Ta muốn xem Kỳ Hoài Thịnh đã tìm một thế thân như thế nào để giả mạo ta suốt nhiều năm.
Cô nương kia không dám ngẩng đầu, vừa bước vào đã quỳ xuống:
“Bệ hạ tha mạng!”
Ta sững sờ.
Là tỳ nữ trước đây của ta, Thu Thiền.
Ta quay đầu nhìn Tạ Từ.
Tuy chàng chưa nhìn thấy dung mạo của nàng ta, nhưng với mức độ quen thuộc của chàng đối với ta và người bên cạnh ta, ta biết chàng cũng đã nhận ra.
Nhất thời rất khó hình dung biểu cảm trên mặt chàng.
Giống như thất vọng đến cực điểm, lại giống như phẫn nộ đến cực điểm.
Gân xanh sẫm màu giật mạnh trên thái dương chàng.
Ta nghi ngờ ngay giây sau chàng sẽ nổi giận quát lớn.
Nhưng không.
Trong điện có không ít cung nhân, thị vệ và đại thần.
Thế nhưng yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy cả tiếng hít thở.
Một lúc lâu sau, Tạ Từ bật cười rất khẽ.
“Đây chính là Thất công chúa mà các ngươi tìm về cho trẫm?”
Tên cấm vệ quân dẫn người tới lạnh toát mồ hôi, lập tức quỳ xuống:
“Bệ hạ, thuộc hạ quả thật đã lần theo manh mối tìm được…”
“Bệ hạ, là điện hạ bảo nô tỳ đánh lạc hướng mọi người…”
Thu Thiền run rẩy nói:
“Điện hạ nói… điện hạ muốn chơi trốn tìm với bệ hạ thêm một lần nữa.
“Nếu điện hạ bị bệ hạ tìm được, nàng… sẽ mặc cho bệ hạ xử trí…
“Bệ hạ tha mạng!”
Ngươi nói dối!
Trước đây ta đối xử với ngươi không tệ, vì sao ngươi lại nói dối?!
Có phải Kỳ Hoài Thịnh bảo ngươi nói như vậy không? Rốt cuộc vì sao hắn phải che giấu tin ta đã chết?!
Ta tức giận bay quanh phòng, nhưng cũng chỉ khiến rèm màn trong điện lay động.
Không biết Tạ Từ đang nghĩ gì.
Cảm xúc bị chàng cố gắng đè nén đã biến mất, đôi đồng tử đen nhánh lặng lẽ nhìn Thu Thiền.
Một lát sau, chàng phất tay:
“Giải xuống.”
12
Cần Chính điện khôi phục yên tĩnh.
Tạ Từ càng thêm yên tĩnh.
Chàng cho tất cả mọi người lui ra, tựa vào ghế, nhìn ra ngoài cửa sổ thật lâu.
Ta nhìn theo ánh mắt chàng, có thể thấy được một góc Phương Hoa điện.
Một góc đã cháy đen.
Quả nhiên ta đã ngủ rất lâu, Phương Hoa điện đã bị đốt xong rồi.
Nghĩ đến đây, trong lòng ta lại không còn tức giận như trước.
Ta nhớ ra rồi.
Tuy chưa nhớ được toàn bộ nhưng cũng đã nhớ được phần lớn.
Thì ra trên má chàng thật sự từng có một vết sẹo.
Ta bay tới bên cạnh Tạ Từ, giơ tay chạm vào.
May mà nếu không nhìn gần thì sẽ không nhận ra.
Còn những vết thương khác trên người chàng thì sao?
Chàng từng phải chịu những hình phạt nào, ta hiểu rõ hơn bất kỳ ai.
Tất cả đều do chính tay ta gây ra.
Vậy thì… chàng đốt Phương Hoa điện để trút giận cũng là chuyện có thể hiểu được.
Ta chán nản ngồi lên thư án.
Ngay đối diện với chàng, nơi trước đây ta thường ngồi.
Đáng tiếc, dù ta có chắn trước mặt chàng thế nào, chàng cũng không thể nhìn thấy ta nữa.
Là Tống Phù Thanh sao?
Nàng đã đưa thuốc trị thương, bạc và binh phù cho chàng, nhưng không nói rằng đó là đồ của ta sao?
Vậy chàng phải hận ta đến mức nào.
Linh hồn ta co rúm lại thành một cục, theo bản năng muốn bay ra ngoài.
Nhưng… chàng sắp cưới Tống Phù Thanh rồi.
Đợi chàng cưới Tống Phù Thanh, ta sẽ không bao giờ tới đây nữa.
Ta chính là không rộng lượng đến vậy, không thể tận mắt nhìn chàng và Tống Phù Thanh cầm sắt hòa minh, cùng nhau bạc đầu.
Vì thế, cứ để ta yên lặng ở bên chàng nốt quãng thời gian cuối cùng đi.
13
Ta ở lại Cần Chính điện.
Tạ Từ vẫn chưa làm đầy hậu cung, phần lớn thời gian chàng đều ở đây.
Nhóc con rất bất mãn với chuyện này, nhưng thật ra nó rất ngoan.
Nó thò đầu nhìn thấy Tạ Từ thì hừ lạnh một tiếng, sau đó biến mất đi ngủ.
Một hồn phách như ta thật ra cũng chẳng có việc gì để làm.
Mỗi ngày ta chống cằm nhìn Tạ Từ phê tấu chương, bàn việc triều chính.
Phụ hoàng và thái tử ca ca để lại một đống hỗn độn, chàng thật sự rất bận.
May mà chàng bận rộn nên Tống Phù Thanh rất ít tới đây.
Có điều, chàng đổi tên Phương Hoa điện thành Phù Thanh cung, định dùng nơi đó làm tẩm cung của hoàng hậu cho nàng.
Chuyện này khiến ta có chút không vui.
Phương Hoa điện là cung điện gần Cần Chính điện nhất.
Năm xưa phụ hoàng ban nơi đó cho ta để thể hiện sự sủng ái dành cho ta.
Tạ Từ để Tống Phù Thanh ở đó cũng là muốn thể hiện sự sủng ái dành cho nàng sao?
Nhưng nhìn thấy bàn tay đang viết chữ của chàng, ta lại tha thứ cho chàng.