Chương 4 - Thần Tiên Nhục và Bí Mật Đằng Sau
Ta chỉ sợ tỳ nữ đi vào cũng gặp nguy hiểm.
Ôn Vinh thấy vậy lại trách mắng ta:
“Mẫu thân bệnh mấy ngày nay, chẳng thấy nàng đưa qua một bát canh chén nước nào, nhìn Hà thị hiếu thuận biết bao!”
“Nàng không hiếu thuận với mẫu thân, chẳng lẽ còn không cho nàng ấy hiếu thuận hay sao?! Đúng là độc phụ ghen tuông.”
Ta còn chưa mở miệng, Ôn Qua đã đứng trước mặt ta, nhíu mày nói:
“Huynh đừng nói chuyện với tẩu tẩu như vậy.”
“Ồ?”
Ôn Vinh cười lạnh một tiếng, ánh mắt quét qua lại giữa Ôn Qua và ta, khóe miệng chậm rãi cong lên thành một độ cong giễu cợt.
“Đệ lại che chở nàng ta nhỉ.”
Hắn tiến lên một bước, hơi rượu từ vạt áo tỏa ra. “Ôn Qua đệ chẳng lẽ coi trọng nàng ta rồi?”
Trong viện chợt yên tĩnh.
Đám tỳ nữ đồng loạt cúi đầu, hận không thể vùi mặt vào ngực.
Ta siết chặt tay áo.
Ta biết, Ôn Vinh không chỉ nhắm vào ta.
Mà còn nhắm vào Ôn Qua.
Hắn xưa nay ghét Ôn Qua Ôn Qua nhỏ hơn hắn mấy tuổi, nhưng đã được phong chức Ưng Dương tướng quân ngũ phẩm.
Lần này hắn lập đại công, chỉ e tương lai tiền đồ không thể đo lường.
Còn Ôn Vinh thì bất học vô thuật, lưu luyến chốn hoa nguyệt. Dù bà mẫu mang lễ hậu đi cầu Trung chính quan, Trung chính quan cũng không chịu bình định phẩm cấp cho hắn.
Tự nhiên hắn vô duyên với con đường làm quan.
Thân tộc nhắc đến Ôn Qua đều tán thưởng, nhắc đến hắn chỉ lắc đầu.
Hắn càng thêm đố kỵ Ôn Qua Mấy lần ta còn nghe thấy sau khi say rượu, hắn nguyền rủa Ôn Qua chết trên chiến trường.
Ôn Qua không nói, chỉ nhìn Ôn Vinh.
Ánh mắt ấy cực kỳ trầm tĩnh, lại khiến Ôn Vinh vô thức lùi nửa bước.
“Đệ…” Giọng Ôn Vinh chột dạ, sau đó lại đỏ bừng mặt, như bị chính sự lùi bước của mình chọc giận.
“Đệ đừng tưởng lập chút quân công là có thể diễu võ giương oai trong phủ! Ta là huynh trưởng của đệ! Đệ là tướng quân thì thế nào? Về nhà vẫn phải…”
“A…”
Một tiếng thét đột ngột im bặt cắt ngang lời Ôn Vinh.
m thanh truyền ra từ phòng bà mẫu, thê lương đến mức không giống tiếng người có thể phát ra.
Ôn Qua phản ứng nhanh nhất, đẩy Ôn Vinh ra, sải bước lao về nội viện.
Mấy người chúng ta đều chạy theo.
Càng đến gần viện bà mẫu, mùi kỳ nam hương càng nồng.
Ôn Qua đá tung cửa!
“Mẫu thân!”
Trong phòng, mùi rỉ sắt đặc sệt, ấm nóng, tươi mới hòa cùng kỳ nam hương còn sót trong lư hương, biến thành một mùi ngọt ngấy khiến da đầu người ta tê dại.
Cảnh tượng trong phòng khiến tất cả mọi người cứng đờ tại chỗ.
Cửa sổ chạm hoa bằng gỗ tử đàn vẫn đóng chặt, lư hương trước kim Phật còn bốc tàn khói, pho Phật mạ vàng trên khám thờ vẫn từ bi hiền hậu, khóe miệng hơi cong, cúi nhìn căn phòng đầy máu.
Bà mẫu quỳ trên đất.
Trên người bà vẫn mặc bộ áo ngủ trắng thuần ấy, chỉ là giờ phút này cả bộ y phục đã bị máu thấm đẫm.
Trong lòng bà ôm một người.
Là tỳ nữ đưa canh gà.
Hai tay bà mẫu bóp chặt vai tỳ nữ, cả gương mặt vùi vào cổ nàng ấy. Từ nơi hai người dính sát vào nhau phát ra tiếng xương vỡ khiến người ta ê răng, hòa cùng tiếng nuốt máu nhớp nháp.
Tỳ nữ vẫn còn co giật.
Mắt nàng ấy trợn cực lớn, tròng mắt gần như muốn lồi khỏi hốc, miệng lúc mở lúc khép, lại không phát ra được bất kỳ âm thanh nào.
Nơi cổ đã bị cắn toạc một lỗ hổng lớn, máu thịt lật ra, lộ xương trắng hếu bên trong.
Máu chảy như suối.
Bà mẫu ngẩng đầu lên, khóe miệng còn treo từng sợi da thịt, đung đưa theo động tác nhai của bà.
Ta chỉ thấy lông tơ toàn thân dựng đứng, như rơi vào hầm băng.
Mắt của bà.
Đôi mắt ấy đã hoàn toàn không giống mắt người.
Đồng tử co lại thành một chấm đen nhỏ như đầu kim, phần còn lại là màu xám trắng đục ngầu, bên trong không có phẫn nộ, không có sợ hãi, không có bất kỳ cảm xúc nào thuộc về con người.
Chỉ có đói khát.
Đói khát thuần túy, vô cùng vô tận.
Bà nhìn chúng ta, trong cổ họng phát ra tiếng nghẹn trầm thấp, như chó dữ giữ mồi.
Sau đó bà cúi đầu, lại cắn xuống.
Một miếng này cắn vào gáy tỳ nữ.
“Rắc.”
Tiếng xương vỡ giòn tan vô cùng.
Cổ tỳ nữ gập ngược ra sau theo một góc độ không thể nào có, da rách, mạch máu đứt lìa, máu phun cao ba thước, tạt đầy đầu đầy mặt kim Phật.
Pho Phật mạ vàng vẫn đang mỉm cười.
Đầu tỳ nữ lăn khỏi cổ, lộc cộc xoay vài vòng trên đất, cuối cùng dừng trước tượng Phật.
Đôi mắt nhìn thẳng vào tượng Phật.
“A a a…”
Hà thị thét lên, hai chân mềm nhũn ngã bệt xuống đất, váy nhanh chóng loang ra một mảng ướt.
Lại bị dọa đến tiểu ra.
Ôn Vinh mặt trắng bệch, lảo đảo lùi vài bước, kinh hãi thất sắc.
Thấy người sống, bà mẫu vô thức định nhào về phía chúng ta.
Ta hét lớn:
“Người đâu, trói bà ấy lại!”
“Trói bà ấy lại.”
Không ai động đậy.
“Còn đứng ngây ra đó làm gì?!” Ta quay đầu nhìn gia đinh ngoài viện, “Đi lấy dây thừng, mau!”
Thứ trước mặt này đã không còn là bà mẫu nữa.
Nó đã bắt đầu ăn thịt người!
Đám gia đinh nhìn nhau, chân như mọc rễ.
“Không được động!” Cuối cùng Ôn Vinh hoàn hồn, “Đó là mẫu thân ta! Lão phu nhân Ôn phủ, ai dám trói bà?!”
Ta hất tay hắn ra, nhìn chằm chằm vào mắt hắn: