Chương 6 - Thai Nhi Và Cuộc Chia Tay Đầy Bi Kịch

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tôi cười tít mắt nhìn Tạ Vọng: “Hôm nay anh dịu dàng thật đó.”

Anh nhéo lòng bàn tay tôi: “Lúc nào anh không dịu dàng?”

Lúc tôi chọc giận anh.

Anh hung dữ lắm.

Còn trên giường cũng… rất dữ.

Nếu hai cái đó cộng lại thì đúng là đáng sợ thật.

Lúc anh tháo đồng hồ và bắt tôi đếm số là lúc đáng sợ nhất.

Tôi kiễng chân, đặt một nụ hôn nhẹ lên môi anh: “Sao em cứ cảm thấy… anh dịu dàng với người ngoài hơn là với em vậy?”

Anh cúi mắt, nắm lấy cằm tôi: “Thật sao?”

Tôi gật đầu: “Thật mà.”

Ai đời người tử tế lại bóp cằm người ta, bắt người ta ngẩng lên nhìn thẳng chứ.

Tạ Vọng hơi cúi người, hôn sâu hơn.

“Bởi vì Niệm Niệm của anh thích như vậy. Ai là người cứ vài bữa lại cố tình chọc anh giận, tự đi tìm phạt?”

A a a, anh nói linh tinh gì thế!

Tôi là loại người đó sao!!

Rõ ràng là lỗi của anh còn gì!

10

Tạ Vọng cảnh cáo tôi: “Đừng có ỷ mình đang mang thai mà trêu chọc anh.”

Tôi không thể mang thai cả đời được.

Tôi chẳng thèm nghe.

Chuyện sau này để sau tính, hiện tại tôi chỉ muốn nhìn anh nổi gân xanh vì phải kìm nén.

Anh ngẩng đầu, hiếm khi gọi đầy đủ cả họ tên tôi: “Lương Niệm, đừng đùa nữa.”

Tôi chớp mắt: “Em cứ muốn đấy.”

Anh kéo cà vạt lại, trói cổ tay tôi lại.

Tôi run nhẹ mí mắt, anh dùng chăn quấn tôi thật kỹ rồi vào phòng tắm.

Tôi nghe tiếng nước chảy, cúi đầu nhìn cổ tay mình rồi thở dài.

Buộc lỏng quá, tôi chỉ cần lật cổ tay là gỡ ra được.

Haiz, sức chịu đựng của anh thật là đáng nể.

Đến lúc Tạ Vọng tắm xong bằng nước lạnh bước ra muốn ôm tôi, tôi lại chê người anh lạnh quá, không cho ôm.

Lần này anh không chiều nữa, mạnh tay kéo tôi vào lòng: “Ngoan, để anh ôm.”

Thôi được rồi…

Thôi thì ngoan ngoãn một chút cũng được…

11

Không ngoan nổi lâu.

Tôi không chịu yên phận, anh liền “trả thù” bằng cách nhào nặn tôi như nhào một cục bột mềm.

Tôi ôm gối lên án: “Hồi anh theo đuổi em thì dịu dàng biết bao, đúng là bị vẻ ngoài lừa thảm luôn!”

Anh lau sạch nước trên đầu ngón tay: “Ừ hửm.”

Anh còn “ừ hửm” nữa chứ!

Không thèm nói chuyện với anh nữa.

Anh ôm chặt tôi lại, tôi thì cố vùng ra.

Anh lại kéo tôi về, tôi lại chui ra.

Lặp đi lặp lại vài lần, anh giữ tôi thật chặt: “Đừng nghịch nữa, không ngủ thì sáng mai không dậy kịp ra sân bay đâu.”

Tôi mới chịu nhắm mắt.

Có anh bên cạnh, tôi ít khi mơ thấy anh.

Chắc hôm nay mệt quá, trong mơ lại là anh nữa rồi.

Nhưng lần này không phải giấc mơ ngượng chín mặt như thường lệ, mà là hồi mới yêu.

Nói ra chắc chẳng ai tin, chúng tôi từng ngây thơ đến mức không tưởng.

Bình thường chỉ dám nắm tay, hôn nhau còn hiếm.

Hẹn hò xong, lần nào anh cũng đưa tôi về ký túc xá.

Có một lần về trễ, ký túc xá đã đóng cửa, không vào được nữa.

Tạ Vọng đề nghị về nhà anh.

Tôi căng thẳng cực độ, gật đầu lí nhí: “Được…”

Lúc anh không nhìn, tôi điên cuồng tra Baidu: “Lần đầu đến nhà bạn trai cần lưu ý điều gì.”

Kết quả toàn là lời khuyên đi gặp phụ huynh.

Tôi xóa vài chữ.

Tìm lại: “Lần đầu tiên với bạn trai cần chú ý gì.”

Lần này kết quả vừa đúng lại vừa sai…

Xem mà đỏ hết cả mặt.

Tôi ngồi trên xe lén nhìn anh, bị anh phát hiện ngay.

Anh xoay mặt tôi lại: “Niệm Niệm đang nhìn gì thế?”

Tôi đảo mắt lung tung “Ha ha không có đâu, tuyệt đối không lén nhìn anh… mà có nhìn cũng đâu thấy gì, anh mặc đồ mà…”

Anh hỏi: “Thế em định nhìn gì?”

Tôi lập tức “phật tâm ngũ định”, biết mình lỡ lời.

Nói nhiều là sai nhiều, tốt nhất là im lặng.

Tôi căng thẳng cả chục phút, đầu óc toàn nghĩ đến “kịch bản sau đó”.

Đến nhà anh, tôi mới phát hiện anh sống trong một căn hộ rộng rãi.

Mà nhà to thì dĩ nhiên nhiều phòng.

Có cả một cô giúp việc. Thấy tôi, cô rất nhiệt tình: “Cháu là Niệm Niệm đúng không? Phòng của cháu dọn sẵn rồi, để cô đưa cháu qua.”

Lúc đó tôi mới biết, cái gọi là “về nhà ngủ” của anh, thật sự chỉ là ngủ.

Phòng anh ở bên kia, phòng khách dành cho tôi ở bên này.

Giữa hai phòng là một cái phòng khách to đùng.

Sau khi cô giúp việc rời đi, tôi hỏi anh: Tại sao phòng lại cách xa vậy? Anh sợ em có ý đồ xấu với anh à?”

Tạ Vọng hiếm khi hôn tôi một cái, rồi vội vã bảo tôi đi ngủ: “Anh sợ anh không kiềm chế nổi.”

Không thể tin nổi.

Tụi tôi mà cũng từng có một giai đoạn ngây thơ như thế.

Trên máy bay, tôi cùng Tạ Vọng ôn lại chuyện cũ, anh đắp khăn mỏng cho tôi: “Ừ, anh vốn rất ngoan. Là do em làm anh hư đó.”

Tôi: “?!”

Rõ ràng là em bị anh làm hư thì có!!

Lại còn đổi trắng thay đen nữa chứ!

12

Trước khi xuống máy bay, Tạ Vọng mặc cho tôi ba lớp trong, ba lớp ngoài.

Nếu không phải anh nhắc, tôi suýt quên là mình đang từ Nam bán cầu quay về.

Trên đảo là mùa hè, còn ở Bắc bán cầu, Đế Đô đã có tuyết rơi rồi.

Tôi đội chiếc mũ lông mềm, cả người quấn chặt như một cục bông tròn vo.

Gió lạnh thổi qua làm tôi rùng mình, anh nắm lấy tay tôi, truyền hơi ấm.

May là trong sân bay có hệ thống sưởi, tôi cuối cùng cũng dễ chịu hơn chút.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)