Chương 1 - Tên Hoàng Đế Chó Đui Mù
Hoàng đế thiên vị quý phi, đối với hoàng hậu là ta thì chán ghét đủ điều, nhìn ta kiểu gì cũng không vừa mắt.
Trước mặt người khác, ta nhẫn nhục chịu đựng, hắn châm chọc mỉa mai gì ta cũng nhận hết.
Nhưng hễ đóng cửa cung lại, ta liền mắng hắn là tên hoàng đế chó đui mù.
Vì thế, ta còn cố ý nuôi một con chó nhỏ, đặt tên là Tranh Tranh.
Cho đến hôm nay, Tô quý phi vì muốn hãm hại ta mà lại nhảy xuống hồ lần nữa.
Phó Tranh nóng ruột, đích thân nhảy xuống nước cứu người.
Hai người hôn mê bất tỉnh, được khiêng về tẩm cung.
Ta trở về cung của mình, ôm chó nhỏ cười đến không khép miệng được.
“Tên hoàng đế chó đó từ nhỏ đọc sách chắc toàn nuốt cùng cơm vào bụng rồi nhỉ? Chiêu trò rõ ràng như vậy mà cũng không nhìn ra, còn ở đó vùng vẫy cứu người nữa chứ.”
“Dáng vẻ hắn xuống nước trông giống hệt một con rùa lớn.”
Vừa dứt lời, con chó nhỏ trước giờ luôn ngoan ngoãn lại đột nhiên cắn ta một cái.
Nó xù lông trừng ta, trong mắt lộ rõ vẻ thẹn quá hóa giận.
1
Ta thoáng sửng sốt, sau đó nhướng mày.
Ta vỗ một cái lên người chó nhỏ.
“Tranh Tranh, ngươi bị sao vậy? Ban ngày ban mặt phát điên cái gì.”
Tỳ nữ Tiểu Hà đứng bên cạnh nhìn ta với vẻ lo lắng, muốn nói lại thôi.
“Nương nương, người cũng nên chú ý một chút. Dù sao đây cũng là… tên của bệ hạ, lỡ ngày nào đó nói quen miệng, bị người khác nghe thấy thì sao.”
Ta không để tâm, xua tay.
“Trong cả hậu cung này ai mà không biết, vị bệ hạ của chúng ta tuyệt đối sẽ không bước chân vào Phượng Nghi cung của ta. An toàn lắm.”
Nói rồi, ta đưa tay định ôm Tranh Tranh.
Nhưng nó vẫn liều mạng né tránh, phát ra tiếng gầm gừ trầm thấp kháng nghị.
Ta không quan tâm nhiều như vậy, đưa tay xách gáy nó lên, mặc kệ nó phản kháng, cưỡng ép ôm nó vào lòng.
Ta cúi đầu cảnh cáo.
“Tuy ngươi tên là Tranh Tranh, nhưng đừng học theo tên hoàng đế chó kia, cả người toàn tính chó. Ta không trị được hắn, chẳng lẽ còn không trị được ngươi sao?”
Tranh Tranh cúi đầu kêu một tiếng.
Có lẽ bị khí thế của ta dọa sợ, nó trông rất tủi thân, không dám động đậy nữa.
Lúc này ta mới nhìn sang Tiểu Hà.
“Giờ nào rồi? Gọi Thục phi và Ôn mỹ nhân đến đánh bài đi.”
Tiểu Hà nhìn ta bằng vẻ hận sắt không thành thép, giọng cũng cao lên.
“Nương nương! Bệ hạ vừa rơi xuống nước hôn mê, bây giờ còn chưa biết đã tỉnh hay chưa, cả hậu cung đều đang chờ bên ngoài Dưỡng Tâm điện! Chỉ có người còn nghĩ đến chuyện đánh bài!”
Ta vỗ trán.
“Còn chẳng phải vì tên hoàng đế chó đó bị Tô Uyển Nhu dắt mũi xoay vòng vòng, muốn gì cho nấy hay sao. Hậu cung chúng ta lấy đâu ra nhiều tiền cho hai người bọn họ tiêu xài thả ga như vậy. Ta không đánh bài thắng chút tiền, chẳng lẽ còn phải tự móc tiền túi bù vào à!”
Không hiểu vì sao, chó nhỏ Tranh Tranh bỗng rên ư ử một tiếng, dáng vẻ như chột dạ.
Ta không khỏi thở dài.
“Thôi vậy, vẫn nên đi xem một chút.”
Tiểu Hà vội vàng khoác áo cho ta. Ta đang định đi ra ngoài thì vạt áo lại bị Tranh Tranh ngậm lấy.
Nó sốt ruột xoay vòng vòng, thế nào cũng không chịu để ta rời đi.
Ta nhướng mày: “Ngươi cũng muốn đi?”
Nó ra sức gật đầu. Ta không nhịn được bật cười: “Ngoan, bây giờ chưa thể đưa ngươi ra ngoài. Lát nữa ta đi xem, nếu tên hoàng đế chó không sao, tối nay sẽ luộc cho ngươi một cái đùi gà lớn.”
Bên ngoài Dưỡng Tâm điện vây quanh không ít người.
Thấy ta đến, mọi người lập tức nhường ra một lối đi.
Tô Uyển Nhu đỏ mắt đứng chắn trước mặt mọi người.
“Bệ hạ cần tĩnh dưỡng, chư vị về hết đi.”
Mí mắt phải của ta giật mạnh một cái.
Nhớ kỹ bổn phận của mình là hoàng hậu, ta vẫn mở miệng hỏi.
“Bệ hạ hiện giờ đã tỉnh chưa? Bổn cung phải vào nhìn tận mắt một cái mới yên tâm.”
Tô Uyển Nhu ngẩng đầu trừng ta một cái đầy căm hận.
“Nếu không phải hoàng hậu nương nương hại ta trước, bệ hạ sao lại rơi xuống nước? Mời người về cho, bệ hạ nói không muốn gặp người.”
Ta cười lạnh một tiếng.
Năm đó ta, Tô Uyển Nhu và Phó Tranh cùng học ở Thái học.
Từ nhỏ Tô Uyển Nhu đã có bộ dạng giả tạo yếu đuối thế này, cố tình Phó Tranh lại thích kiểu đó.
Hai người bọn họ sớm đã âm thầm qua lại.
Đáng tiếc, ta, Thẩm Việt Nghi, lại là thái tử phi do tiên đế đích thân chỉ định.
Hắn không thích ta, lại không dám chống thánh chỉ, còn phải dựa vào thế lực Thẩm gia của ta.
Sau khi hắn cuối cùng đăng cơ nắm quyền, liền nôn nóng đón Tô Uyển Nhu vào cung.
Hai người bọn họ tình chàng ý thiếp thế nào, ta không quan tâm.
Nhưng thân là hoàng hậu, tận mắt xác nhận Phó Tranh bình an là chức trách của ta.
“Chuyện hại ngươi tạm thời không nói đến, hôm nay bổn cung nhất định phải tận mắt thấy bệ hạ bình an vô sự.”
Ta khẽ nâng cằm, không nhiều lời với nàng ta nữa, nhấc chân định đi vào trong.
Sắc mặt Tô Uyển Nhu biến đổi.
“Thẩm Việt Nghi, ngươi định xông vào Dưỡng Tâm điện sao!”
Giọng nàng ta run rẩy, như đang cố tỏ ra bình tĩnh, càng khiến ta nghi ngờ hơn.
Ta đang định xông vào thì bên trong truyền ra một giọng nói trầm thấp.
“Lui hết đi, chỉ để quý phi ở lại.”
Ta dừng bước.
Là giọng của Phó Tranh.
2
Trở về Phượng Nghi cung, ta ôm Tranh Tranh trong lòng, âm thầm lẩm bẩm.
“Kỳ lạ thật. Nếu là trước đây, Phó Tranh chắc chắn đã sớm nhảy ra, đòi trút giận cho quý phi thân yêu của hắn. Lần này lại cứ thế để ta đi?”
Tiểu Hà đứng bên cạnh nói:
“Không chừng là bệ hạ đau lòng cho người… Dù sao thủ đoạn vu oan giá họa của quý phi cũng thật sự không cao minh lắm.”
Ta trợn trắng mắt.
“Thôi đi. Đâu chỉ là không cao minh, phải nói là cực kỳ ngu xuẩn mới đúng. Một tháng rơi xuống nước ba lần rồi, ta thấy nàng ta đều đi đường vòng, vậy mà cũng có thể đổ lên đầu ta. Chỉ có loại đui mù mở mắt như Phó Tranh mới không nhìn ra.”
Tiểu Hà thở dài, không khuyên nữa.
Ngược lại, Tranh Tranh trong lòng ta lại khẽ kêu hai tiếng, cảm xúc khó đoán.
Ta đang cúi đầu trêu chó nhỏ thì bên ngoài truyền đến tiếng thông báo.
“Nương nương, thái hậu nương nương mời người qua đó.”
Trong mắt ta thoáng hiện lên vẻ chán ghét rõ ràng.
Tiểu Hà chải tóc cho ta, thở dài nói:
“Người ngoài đều nói thái hậu nương nương nhân từ lương thiện, thấu tình đạt lý nhất, cũng thương người nhất. Nhưng… bọn họ nào biết đâu…”
Ta không khỏi cúi đầu trầm mặc.
Trước khi đi, Tranh Tranh lại cắn lấy góc váy ta lần nữa. Lần này nói gì cũng không chịu nhả ra.
Ta nhìn vào đôi mắt ướt sũng của nó, không khỏi mềm lòng.
“Được rồi, vậy ta đưa ngươi đi. Nhưng ngươi phải đảm bảo ngoan ngoãn, không được quậy, không được phát ra tiếng.”
Trong Từ Ninh cung.
Thái hậu nhắm chặt hai mắt, lần chuỗi Phật châu, không nói một lời.
Mặc cho ta quỳ trên nền đá cẩm thạch lạnh băng, đã quỳ rất lâu.
Đến khi cơ thể ta hơi run lên, sắp ngã quỵ, bà ta mới đại phát từ bi mở miệng.
“Hoàng hậu, ngươi có biết sai không?”
Ta cắn răng gắng gượng: “Nhi thần biết sai.”
Bà ta cười lạnh một tiếng, giơ tay cầm chén trà bên cạnh ném về phía ta.
Vừa vặn đập trúng góc trán, máu tươi chảy ròng.
“Ngươi sai đến hồ đồ. Thân là hoàng hậu, lẽ ra phải khuyên hoàng đế khai chi tán diệp, vậy mà ngươi lại mặc kệ Tô quý phi độc chiếm hoàng đế. Bây giờ còn khiến hoàng đế rơi xuống nước, long thể tổn hại, ngươi gánh nổi sao?”
“Uổng cho ngươi vẫn là hậu nhân Thẩm gia, thật kém cỏi.”
Tranh Tranh vốn trốn trong áo choàng rộng của ta, bị dọa liền nhảy ra.
Nó nhe răng với thái hậu, sốt ruột xoay quanh ta không ngừng.
Thái hậu sửng sốt, sau đó càng giận dữ hơn.
“Ngươi mang theo một con súc sinh như vậy đến Từ Ninh cung, ta thấy ngươi điên rồi.”
Lão ma ma bên cạnh bà ta định cướp Tranh Tranh đi. Ta lập tức nhào tới trước.
“Mẫu hậu, nhi thần biết sai rồi. Nó chỉ là con súc sinh không hiểu chuyện, không đáng để người tức giận.”
“Ngày mai nhi thần nhất định sẽ khuyên bệ hạ mưa móc đều ban.”
Ta mặc kệ trán đang chảy máu, nặng nề dập đầu xuống nền đất.
Thái hậu hừ lạnh một tiếng, phất tay áo rời đi.
Trở về cung mình, Tiểu Hà xử lý vết thương trên trán cho ta, đau lòng đến rơi nước mắt.
“Bọn họ đều nói thái hậu thương người, nhưng nào biết sau lưng bà ấy lại như thế này… Nô tỳ thật sự không hiểu, vì sao bà ấy lại đối xử với người như vậy.”
Ta tái mặt, nắm nhẹ tay nàng.
“Ai cũng nghĩ thái hậu và mẫu thân ta là bạn khăn tay, chắc chắn sẽ đối xử tốt với ta. Đáng tiếc, trước hết bà ấy là thái hậu.”
“Bà ấy muốn danh tiếng tốt, muốn hình tượng từ mẫu trong mắt hoàng đế. Ta chính là con dao dễ dùng nhất trong tay bà ấy. Bà ấy nào phải thích ta, chỉ là càng không thích Tô Uyển Nhu mà thôi.”
Hoặc có lẽ còn có một tầng nguyên nhân khác.
Cha mẹ ta ân ái cả đời, còn bà ấy lại bị giam trong thâm cung, uất ức không được như ý.
Lòng người ấy mà, làm sao chịu nổi quá nhiều giày vò như thế.
Tranh Tranh vốn đang ngoạm cơm ăn ngon lành bên cạnh bỗng yên tĩnh lại.
Nó cẩn thận tiến đến gần, nhẹ nhàng cọ vào bên tay ta.
Trong đôi mắt chó nhỏ vốn luôn trong veo ấy lại có thêm chút cảm xúc mà ta đọc không hiểu.
Ta xoa đầu nó, nhìn sang Tiểu Hà.
“Mí mắt ta vẫn luôn giật, vẫn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng. Ngày mai, chúng ta vẫn phải đi gặp Tô Uyển Nhu.”
3
Khi thánh chỉ được đưa đến Phượng Nghi cung, ta đang chải lông cho Tranh Tranh.
Người truyền chỉ là nội thị mới được Tô Uyển Nhu đề bạt. Lúc đọc thánh chỉ, cằm hắn ngẩng còn cao hơn trời.
“Hoàng hậu nương nương, tiếp chỉ đi.”
Thánh chỉ nói ta tàn hại quý phi, đức hạnh có thiếu sót, từ hôm nay thu hồi phượng ấn, mọi việc trong hậu cung toàn quyền giao cho Tô quý phi xử lý.
Ta chỉ ngẩng đầu nhàn nhạt liếc một cái, không động đậy.
“Bổn cung muốn gặp bệ hạ.”
Tên nội thị cười giả tạo.
“Bệ hạ thân thể không khỏe, cần tĩnh dưỡng, không gặp bất cứ ai.”
Ta nắm thánh chỉ đứng nơi đầu gió, nhìn tên nội thị nghênh ngang rời đi.
Tiểu Hà bên cạnh sốt ruột xoay vòng vòng.
“Bệ hạ, ngài ấy, ngài ấy sao có thể như vậy!”
Tranh Tranh nằm bên chân ta, trong cổ họng phát ra tiếng rên ư ử rất khẽ.
Ta cúi đầu vuốt nó một cái, trầm giọng nói:
“Vẫn không đúng lắm. Tên hoàng đế chó tuy đui mù, nhưng cũng không phải kẻ ngu. Mấy năm nay ta như bà quản gia già, tận tâm tận lực giúp hắn lo liệu hậu cung. Tô Uyển Nhu sáng tối muốn đoạt quyền bao nhiêu lần, hắn đều giả ngốc, không lý nào chỉ rơi xuống nước một lần liền đột nhiên đổi tính.”
Thân thể Tranh Tranh cứng đờ, không động nữa.
Tin tức truyền đi rất nhanh.
Chỉ nửa ngày, trời trong hậu cung đã đổi.
Tô Uyển Nhu dọn vào Vĩnh Lạc cung, phượng ấn được đặt ngay ngắn trên bàn của nàng ta.
Các phi tần xếp hàng đến thỉnh an, còn ân cần hơn trước đây đối với ta ba phần.
Còn hoàng hậu bị đoạt quyền là ta, ngay cả cửa cũng không ra được.
Tô Uyển Nhu phái hai ma ma canh ở cửa Phượng Nghi cung, nói hay là hầu hạ, thực chất là giam lỏng.
Sáng sớm ngày hôm sau, Tô Uyển Nhu liền dẫn người rầm rộ tới.
Hôm nay nàng ta ăn mặc đặc biệt rực rỡ, sống động như một con công xòe đuôi.
Ta đang tựa trên mỹ nhân tháp, thấy nàng ta vào cũng không đứng dậy.
Tô Uyển Nhu cũng không giận, cười tươi ngồi xuống ghế, giơ tay cho lui hết người hầu.
Trong điện chỉ còn lại ta và Tô Uyển Nhu, còn có Tranh Tranh đang nằm bên cạnh tháp.
“Thẩm Việt Nghi, ngươi cũng có ngày hôm nay.”
Ta không ngẩng đầu: “Có gì thì nói thẳng.”
“Ta chỉ đến xem ngươi thôi.”
Nàng ta đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống ta.