Chương 4 - Tang Thi Kỳ Dị Trên Tàu Ma

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Rồi lấy từ túi ra mấy tờ khăn giấy đưa cho tôi.

Giọng nhân viên tàu vẫn cứng nhắc chuẩn mực: “Ăn xong nhớ lau miệng.”

“Cảm ơn chị.” Tôi ngoan ngoãn nhận lấy.

Nhân viên tàu không để ý tới tôi nữa, đẩy xe tiếp tục đi về phía trước.

Người trong toa không ai dám thở mạnh.

Tôi ôm hộp cơm đi tới chiếc bàn nhỏ cạnh lối đi.

Hạnh phúc bắt đầu thưởng thức món ngon.

Tôi bốc một nắm nhãn cầu nhét vào miệng.

Ừm, mềm dai trơn mịn.

Giống như đang cắn thạch dừa.

“Cậu… cậu không sao chứ?”

Tô Thần cẩn thận tới gần tôi.

Tôi xiên một viên nhãn cầu lên, nhiệt tình chia sẻ: “Không sao mà, ngon lắm! Cậu muốn thử không?”

Tô Thần mặt trắng bệch lùi ra, liên tục xua tay.

Cô ấy xoa cánh tay mình.

Học rất tốt biểu cảm kinh hãi của con người.

Đúng là một coser tận tâm và đạt chuẩn.

Ăn xong, tôi lấy khăn giấy ra tao nhã lau miệng.

Vừa ngẩng đầu lên.

Những người chơi vốn đang âm thầm quan sát tôi lập tức quay mặt đi, không dám nhìn tôi nữa.

Sợ tôi sẽ nhai bọn họ giống như nhai nhãn cầu và ngón tay.

Thấy nhân viên tàu đã rời khỏi toa này.

Một bộ phận người chơi thở phào nhẹ nhõm.

Có một người đàn ông mặc vest ôm bụng, bước nhanh về phía nhà vệ sinh ở chỗ nối toa.

Nhưng anh ta vừa mở cửa.

Tiếng hét đã xuyên thủng cả toa tàu.

Hành khách ở hai bên toa đều nhìn sang.

Tôi đã ăn no uống đủ, lại đứng khá gần.

Bèn thò đầu qua xem.

Chỉ thấy người đàn ông bị tôi dọa lúc trước, lúc này đang úp mặt xuống đất.

Vì không gian nhà vệ sinh chật hẹp, ban đầu hắn đứng nguyên tại chỗ.

Sau khi cửa bị mở ra.

Hắn “bịch” một tiếng ngã nhào ra cửa.

Vừa khéo đổ ngay trước mặt người đàn ông mặc vest.

Người đàn ông mặc vest mặt mày kinh hoảng: “Hắn chết rồi!”

Xung quanh lập tức náo loạn.

Bình luận cũng chạy vào lúc này.

【Còn hét nữa à, tới bắt các người rồi!】

【Bọn họ chưa nhìn thấy sao? Trong nhà vệ sinh còn có một người khác.】

8

Kèm theo gợi ý của bình luận.

Mọi người nhìn vào bên trong nhà vệ sinh.

Trước tiên nhìn thấy một đôi chân trắng bệch.

Đang lơ lửng giữa không trung.

Men theo đôi chân nhìn lên.

Một người mặt trắng bệch đang bị treo phía trên nhà vệ sinh.

Lưỡi người đó thè ra khỏi miệng.

Dài thật dài.

Mọi người hít sâu một hơi lạnh.

Két…

Sợi dây vốn quấn quanh cổ người kia bỗng lỏng ra một chút.

Một giây sau như sắp rơi xuống.

【Ôi chao ôi chao, là ma treo cổ.】

【Hì hì, người từng nhìn thấy ma treo cổ đều sẽ bị nó nhắm tới. Ván này giải thế nào đây?】

【Ơ… tiểu giả người đi đâu rồi?】

Tôi đột nhiên sải bước đi tới cửa nhà vệ sinh.

Ném người đàn ông mặc vest sang một bên.

Tôi ung dung đi vào nhà vệ sinh.

“Cô…”

Người đàn ông mặc vest kinh ngạc nhìn tôi.

Tôi đã trèo lên theo ô cửa sổ bên cạnh.

Vươn tay nắm lấy sợi dây trên cổ ma treo cổ.

“Ôi, sao lại lỏng thế này?”

Tôi nhỏ giọng oán trách: “Như vậy mà rơi xuống thì chẳng phải sẽ đập trúng người sao?”

Nói rồi.

Tôi nhanh tay lẹ mắt buộc chặt sợi dây lại, còn chu đáo thắt thêm một chiếc nơ bướm.

“…”

【…】

Mọi người và bình luận đồng loạt chấn động.

Tôi đã nhảy xuống từ cửa sổ.

Rất bình tĩnh đóng cửa nhà vệ sinh lại.

Những người xung quanh nhìn tôi với vẻ mặt khác nhau.

Tôi vô tội chớp mắt.

Đột nhiên dùng tay che mặt, thẹn thùng dậm chân.

“Mọi người nhìn người ta làm gì, xấu hổ chết đi được.”

Vừa dứt lời.

Tôi xách người đàn ông đã không còn hơi thở dưới đất lên.

Tiện tay ném hắn ra ngoài cửa sổ.

Bình luận chấn động mạnh.

【Hay cho một câu “xấu hổ chết đi được”.】

9

Trời lại tối xuống.

Giống như tối qua.

Nữ quỷ áo trắng lại bắt đầu đi làm.

Lần này, cô ấy không lặng lẽ như hôm qua.

Mà ngân nga một giai điệu vui vẻ.

m thanh du dương vang vọng trong toa tàu tĩnh mịch.

Tôi tò mò nhìn cô ấy.

Hôm nay nữ quỷ giống như đã cố ý trang điểm.

Tóc mượt hơn tối qua áo trắng cũng sạch sẽ xinh đẹp hơn.

Sắc mặt vẫn tái nhợt như cũ, nhưng nhìn kỹ sẽ phát hiện cô ấy đã trang điểm kiểu trong suốt rất khéo.

Nữ quỷ áo trắng lơ lửng giữa không trung.

Cô ấy cố ý né tránh ánh mắt tôi.

Sau đó.

Nữ quỷ áo trắng bay tới phía trên một hành khách, mái tóc dài rũ xuống trên mặt người đó.

Thị lực của tang thi cực tốt.

Tôi rất dễ dàng nhìn thấy mí mắt người kia đang điên cuồng run rẩy.

Nhưng anh ta vẫn nhắm mắt thật chặt, không dám mở ra.

Nữ quỷ áo trắng hừ hừ một tiếng, thổi một hơi vào tai người đó.

Cả người người kia cứng đờ.

Nữ quỷ phát ra tiếng cười “khúc khích”.

Tâm trạng hôm nay của cô ấy hình như rất tốt, không làm khó hành khách này.

Nhìn anh ta mười phút rồi đổi sang người tiếp theo.

Người thứ hai mà nữ quỷ áo trắng chọn là một cô gái.

Cô ấy cắn chặt môi.

Nữ quỷ trực tiếp nằm sấp trên ngực cô gái, mái tóc dài quét qua mặt cô ấy.

Cô gái nín thở, nín tới mức mặt tím lại cũng không dám động đậy.

Nữ quỷ nhìn cô ấy một lúc.

Rồi xoay người rời đi.

Sau đó.

Nữ quỷ áo trắng tới trước mặt tôi.

Tôi quen thuộc chào cô ấy: “Buổi tối tốt lành.”

Nữ quỷ khả nghi đỏ mặt trong chớp mắt.

Cô ấy hơi nâng cằm: “Hôm nay tôi đã nghiêm túc suy nghĩ rồi. Nể tình em si tình tôi như vậy, cũng không phải là tôi không thể đồng ý với em.”

Tôi mờ mịt.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)