Chương 5 - Tấm Vé Số Giả Và Đám Mây Đen
7
Tôi phải trả nợ thay à?
Tôi bật cười lạnh lẽo.
“Trần Xuyên,” tôi nhìn thẳng vào anh ta, ánh mắt lạnh như băng, “là do các anh ngu ngốc, cầm tấm vé số giả mà dám xuất ngoại. Là do các anh tham lam tiêu hết tiền vào hàng hiệu nên thiếu tiền mặt.”
“Là do các anh bất tài, ở xứ người không giải quyết nổi vấn đề, cuối cùng phải vay nặng lãi. Giờ lại muốn tôi trả giá cho sự ngu xuẩn, tham lam và vô dụng của các anh?”
Tôi lắc đầu, chậm rãi nói:
“Dựa vào cái gì chứ?”
“Cô…!” Trần Xuyên bị tôi chặn họng, mặt đỏ gay như gan heo, còn mẹ chồng thì lại định lao lên giật cửa, bị Trần Xuyên miễn cưỡng giữ lại.
Tôi không để họ có cơ hội nói thêm gì.
Trước khi Trần Xuyên kịp gào lên lần nữa, tôi đưa tay, từ khe cửa nhét ra một xấp giấy đã chuẩn bị từ lâu, dứt khoát đẩy mạnh, đúng lúc đập vào ngực anh ta.
Anh ta vô thức đưa tay đỡ lấy, cúi đầu nhìn.
Trang bìa trắng, dòng chữ in đậm đen nổi bật: “THỎA THUẬN LY HÔN”.
Toàn thân Trần Xuyên cứng đờ, mẹ chồng và Trần Giao cũng dúi đầu nhìn theo. Khi thấy rõ mấy chữ đó, cả hai đều chết lặng tại chỗ.
“Xem trang cuối đi, có điều khoản bổ sung, còn cả danh sách tài sản và khoản nợ kèm theo. Đừng cảm ơn,” tôi mỉm cười, “đây là món quà bất ngờ cuối cùng tôi dành cho anh… và cả nhà ba người các anh.”
Dứt lời, tôi không chờ phản ứng, “RẦM” một tiếng, dứt khoát đóng sập cửa lại.
Trần Xuyên bừng tỉnh, càng điên cuồng đập cửa, giọng gấp gáp:
“An Du, mở cửa! Chỉ vì… chỉ vì không đưa em đi du lịch? Mà em trả thù kiểu này à? Với lại tấm vé đó chẳng phải do chính em làm giả sao? Em cũng lừa bọn anh mà! Chúng tôi bị em chơi cho khốn khổ bên đó, suýt không về được, vậy còn chưa đủ sao? Như thế là huề rồi chứ gì!”
Huề? Từ ấy thốt ra từ miệng anh ta nghe mà buồn nôn, đầy sự ngụy biện và hời hợt.
Cứ như thể – năm năm bóc lột, sự nhục nhã trước ngày khởi hành, nỗi khốn khổ ở nước ngoài, và bây giờ là lá đơn ly hôn – chỉ là những chuyện có thể “xí xóa” cho nhau.
Tôi đứng tựa vào cửa, không trả lời.
“Vợ à, anh sai rồi! Anh thật sự biết lỗi rồi!” Giọng Trần Xuyên dịu xuống, mang theo chút hoảng loạn. “Là anh không đúng, anh không nên chỉ nghĩ cho mẹ và em gái, bỏ qua cảm xúc của em. Là anh khốn nạn! Em mở cửa đi, mình nói chuyện tử tế, được không? Anh hứa sau này sẽ nghe lời em hết! Chúng ta sống lại như xưa, không thế này nữa được không?”
Lời xin lỗi muộn màng, không đáng một xu.
Ngay từ lúc anh ta thản nhiên nói: “Em không cần đi,” từ khi anh ngầm cho phép mẹ và em gái chà đạp lên công sức và nhân phẩm của tôi – cuộc hôn nhân này đã chết từ trong trứng.
Giờ mới muốn hàn gắn? Muộn rồi.
“Trần Xuyên, giữa chúng ta, chẳng còn gì để nói cả.”
“Anh nghĩ, chỉ là vì một chuyến du lịch thôi sao?” Giọng tôi xuyên qua cánh cửa.
“Là vì các người xem tôi như người ngoài, sẵn sàng hy sinh, sẵn sàng bị gạt bỏ bất cứ lúc nào. Là vì suốt năm năm qua trong cái gọi là gia đình này, tôi chưa từng nhận được sự tôn trọng và công bằng xứng đáng.”
“Chuyến đi Maldives,” tôi chậm rãi nói, “tôi đã đặt từ lâu. Vốn định tặng các người một món quà bất ngờ thật sự.”
Bên ngoài truyền đến tiếng thở dốc hỗn loạn.
“Thế mà các người thì sao? Mới chỉ là một vé trúng giả tôi bày ra cho vui, mà đã háo hức vẽ ra chuyến ‘gia đình ba người’ loại trừ tôi. Khoảnh khắc đó, tôi hiểu rằng: những điều tôi chuẩn bị, tình cảm tôi bỏ ra, với các người chẳng đáng một xu.”
“Nên, tôi hủy ngay lập tức.” Giọng tôi đều đều. “Đã không có chỗ cho tôi trong cái ‘gia đình’ này, thì tôi giữ làm gì cái vỏ rỗng ấy nữa?”
8
“Không… không phải như vậy đâu vợ ơi! Em hiểu nhầm rồi!” Trần Xuyên vẫn cố giãy giụa, giọng đã pha lẫn sợ hãi.
“Hiểu nhầm?” Tôi bật cười, ngắt lời anh ta. “Hiểu nhầm hay không, trong lòng các người tự biết.”
“Tôi nhắc thêm điều này —”
Tôi cố ý nói chậm lại, để từng từ đập thẳng vào tai họ:
“Ngôi nhà này, trên sổ đỏ chỉ có tên tôi. Là nhà cưới cha mẹ tôi để lại. Giờ, nó là của riêng tôi.”
“Còn đồ đạc cá nhân của các người,” tôi tiếp lời, giọng thảnh thơi, “tôi đã thu dọn hết, đang để ở khoảng giữa tầng 7 và tầng 8. Dù sao thì, trong nhà tôi, không tiện giữ đồ của người ngoài.”
“Cái gì cơ?!” – “Cầu thang á?!” Mẹ chồng và Trần Giao cùng hét lên ngoài cửa, đầy kinh hãi và phẫn nộ.
“Tôi khuyên nên nhanh tay một chút.” Tôi tốt bụng nhắc, “Bác lao công giờ này thường dọn rất kỹ. Nhỡ bà ấy tưởng là rác vô chủ, gom đi hết thì… tôi chịu đấy nhé.”
“An Du! Mày dám!!!” Mẹ chồng gào lên đầy căm hận, chẳng còn tâm trí để khóc lóc, “Trang sức của tao! Quần áo của tao! Toàn tiền đấy! Mày mà dám vứt thử xem! Tao không để yên cho mày đâu! Đồ độc ác!”
Tiếng chửi bỗng nhiên im bặt, chỉ còn tiếng bước chân hỗn loạn vội vã chạy về phía cầu thang.