Chương 1 - Tam Tiểu Thư Phế Vật Với Con Mèo Cam Nói

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Ta là tam tiểu thư phế vật được cả Tần gia công nhận.

Trong nghi thức thức tỉnh vũ hồn, người khác triệu ra đao kiếm, mãnh thú.

Còn ta lại triệu ra một con mèo cam.

Nó còn biết nói.

Câu đầu tiên nó nói là:

“Con sen hốt phân, có đồ hộp không?”

Tất cả mọi người đều cười ầm lên.

Cho đến ngày yêu thú công thành, con mèo cam chỉ lười biếng duỗi lưng một cái.

Tường thành… nứt toác.

【Chương 1】

“Hôm nay chính là ngày tam tiểu thư Tần gia tiến hành nghi thức thức tỉnh vũ hồn.”

Ta đứng giữa tế đàn, nghe tiếng xì xào bàn tán bốn phía vang lên, vo ve quanh đầu chẳng khác nào một đàn ruồi.

Tế đàn của Tần gia được xây trên đỉnh Lăng Tiêu Phong. Bốn phương tám hướng đều chật kín người. Hàng đầu là các trưởng bối chủ mạch Tần gia, phía sau là đệ tử các chi, xa hơn nữa là tu sĩ ngoại tộc nghe tin kéo đến xem náo nhiệt.

Xem náo nhiệt của ta.

“Nghe nói tam tiểu thư Tần gia mười hai tuổi vẫn chưa ngưng tụ được linh căn, kéo mãi đến mười lăm tuổi mới làm nghi thức thức tỉnh. Mặt mũi Tần gia bị nàng ta làm mất sạch rồi.”

“Chẳng phải sao? Đại tiểu thư Tần Uyển Ngưng mười tuổi thức tỉnh huyết mạch Chu Tước, nhị tiểu thư Tần Nhược Lan mười một tuổi thức tỉnh vũ hồn Băng Tằm. Chỉ có nàng ta… chậc chậc.”

“Hôm nay mà vẫn không thức tỉnh được, e rằng sẽ bị xóa tên khỏi gia phả mất.”

Ta hít sâu một hơi, không thèm để ý.

Không phải ta không muốn để ý, mà quả thật trong lòng có hơi chột dạ.

Mười lăm tuổi rồi. Con nhà người ta sớm đã có thể điều khiển vũ hồn ra chiến trường, còn ta đến cái bóng của vũ hồn cũng chưa sờ thấy. Ta quỳ trước bài vị tổ tiên Tần gia suốt ba ngày ba đêm, cuối cùng chỉ đổi lấy việc tộc trưởng cau mày cho ta thêm một cơ hội cuối cùng.

Chính là hôm nay.

“Bắt đầu đi.”

Giọng tộc trưởng Tần Mục Viễn từ trên đài cao truyền xuống, nhạt như nước lã, đến liếc ta thêm một cái cũng chẳng buồn.

Ta cắn răng, đặt tay lên đá thức tỉnh.

Linh lực từ đan điền trào ra, men theo kinh mạch rót vào đá thức tỉnh. Tảng đá bắt đầu phát sáng, ban đầu chỉ là ánh trắng yếu ớt, sau đó càng lúc càng rực rỡ.

Xung quanh dần yên tĩnh.

Tất cả đều nhìn chằm chằm quầng sáng đang ngưng tụ phía trên đá thức tỉnh.

Quầng sáng thành hình.

Là một con mèo.

Nói chính xác hơn, là một con mèo cam béo tròn như quả bóng.

Nó ngáp một cái, bốn chân vững vàng đáp xuống đá thức tỉnh, cái đuôi lười nhác ve vẩy, sau đó dùng đôi đồng tử dựng đứng màu vàng liếc ta một cái.

Toàn trường chết lặng.

Rồi—

“Phụt.”

Không biết ai là người đầu tiên nhịn không nổi.

Ngay sau đó, tiếng cười như nước vỡ đê tràn khắp tế đàn.

“Ha ha ha ha! Mèo? Vũ hồn lại là một con mèo?”

“Trời đất, ta sống tám mươi năm rồi, lần đầu tiên thấy có người thức tỉnh ra một con mèo!”

“Lại còn là mèo cam! Cái bụng mỡ kia còn béo hơn đầu bếp ở nhà ăn nhà ta!”

Ta đứng chết trân tại chỗ, mặt nóng bừng, tay vẫn còn đặt trên đá thức tỉnh chưa kịp thu về.

Sau đó, con mèo cam mở miệng.

“Con sen hốt phân.”

Tiếng cười toàn trường lập tức im bặt.

“Có đồ hộp không?” Nó lại bồi thêm một câu, giọng lười nhác như con mèo già nằm phơi nắng trên mái nhà giữa trưa. “Bản tọa ngủ say suốt ngàn năm, bị ngươi đánh thức, vậy mà ngươi chỉ cho bản tọa xem cái này?”

Nó chán ghét đảo mắt quanh tế đàn, hai tai hơi ép về phía sau.

“Chỗ quỷ quái gì thế này. Linh khí chỉ còn chưa đến một phần mười so với lần trước bản tọa tới đây. Thôi vậy, miễn cưỡng dùng tạm.”

Nó nhảy khỏi đá thức tỉnh, thong thả đi đến bên chân ta, dùng đầu cọ cọ bắp chân.

“Ký khế ước đi, con sen. Bản tọa đói rồi. Ký xong kiếm chút đồ ăn trước.”

Ta há miệng, một chữ cũng không thốt ra được.

Không phải vì bị dọa, mà là đầu óc vẫn chưa xoay kịp.

Vũ hồn biết nói—trong toàn bộ ghi chép của Thiên Huyền đại lục, số lần xuất hiện là con số không.

“Cái… cái này là giống gì vậy? Có trưởng lão nào nhận ra không?” Có người nhỏ giọng hỏi.

Không ai trả lời.

Tiếng cười lại vang lên, lần này càng trắng trợn hơn.

“Biết nói thì sao? Một con mèo có thể có sức chiến đấu gì? Linh Thử dù là vũ hồn cấp thấp nhất vẫn còn có thể dò đường. Mèo cam thì làm được gì? Bắt chuột à?”

“Ha ha ha ha, phế vật đúng là phế vật, thứ thức tỉnh ra cũng kỳ quặc đến thế.”

Trên đài cao, Tần Mục Viễn cuối cùng cũng động.

Ông đứng dậy, ánh mắt lướt qua ta, khóe môi hơi trầm xuống. Biểu cảm ấy ta quá quen thuộc—thất vọng đến cực điểm, nhưng lười nói thêm.

“Nghi thức thức tỉnh kết thúc.” Ông nói. “Tam tiểu thư Tần gia thức tỉnh vũ hồn—Linh Miêu, phẩm giai chưa xác định.”

Ông không nhắc đến chuyện xóa tên khỏi gia phả, nhưng bốn chữ “phẩm giai chưa xác định” còn khó nghe hơn cả bị trục xuất.

Ý tứ chính là—không đáng để định phẩm.

Ta cúi đầu bế mèo cam lên. Nó dụi dụi trong lòng ta, tìm một tư thế thoải mái rồi nằm xuống, cái đuôi quấn lấy cổ tay ta.

“Đừng có xị mặt.” Nó nói rất khẽ, chỉ đủ cho ta nghe thấy. “Bản tọa chọn ngươi là phúc khí của ngươi. Về kiếm ít cá đi. Hấp.”

Ta ôm nó rời khỏi tế đàn.

Người hai bên đường tự động tránh ra, nhưng khoảng cách tránh không xa, gần đến mức ta có thể nghe rõ từng câu bàn tán.

“Tam phòng Tần gia lần này coi như xong thật rồi.”

“Tam phòng vốn chẳng có nhân tài gì, chỉ trông chờ nàng ta xoay chuyển tình thế, kết quả…”

“Nếu là ta, ta đã tự xin xóa tên từ lâu rồi. Còn mặt mũi nào ở lại Tần gia nữa.”

“Một con mèo, ha ha ha…”

Ta không quay đầu.

Đến bậc đá cuối cùng của tế đàn, có một người chặn trước mặt ta.

Tần Uyển Ngưng.

Đại tiểu thư Tần gia.

Tỷ tỷ cùng cha khác mẹ của ta.

Nàng mặc lễ phục chính thức dùng trong nghi điển tế đàn, tay áo thêu hoa văn Chu Tước. Linh lực lưu chuyển, thấp thoáng ánh lửa lúc sáng lúc tắt.

Thiên tài mười bảy tuổi, đứng trong top mười thế hệ trẻ toàn Thiên Huyền đại lục.

“Tam muội.”

Nàng mỉm cười, giọng dịu dàng vô cùng, dịu dàng đến mức những người xung quanh đều cho rằng nàng đang an ủi ta.

Nhưng ta nhìn thấy ánh sáng nơi đáy mắt nàng.

Đó là niềm vui của kẻ đứng trên cao nhìn xuống.

“Đừng quá buồn. Phẩm giai vũ hồn không đại diện cho tất cả.” Nàng đưa tay vỗ nhẹ lên vai ta, động tác rất nhẹ, như dỗ dành một đứa trẻ. “Sau này nếu thiếu tài nguyên tu luyện, cứ đến tìm đại tỷ. Đại tỷ sẽ chăm sóc muội.”

Xung quanh lập tức có người nhìn nàng bằng ánh mắt tán thưởng, liên tục cảm thán đại tiểu thư thiện lương.

Ta không đáp.

Mèo cam trong lòng bỗng khẽ động.

Nó nghiêng đầu nhìn Tần Uyển Ngưng một cái, trong đôi đồng tử vàng dựng đứng lóe lên cảm xúc rất kỳ lạ.

“Con sen.” Nó lại chỉ truyền âm cho ta nghe. “Tỷ tỷ này của ngươi có thứ gì đó không ổn.”

Ta khẽ cúi đầu, đối mắt với nó.

“Ý gì?”

“Trên người nàng có yêu khí. Rất nhạt, nhưng bản tọa ngửi được.” Nó ngáp một cái, lộ chiếc lưỡi hồng. “Không phải do thức tỉnh mà có, là thứ từ ngoài ký sinh vào. Thú vị.”

Ta siết chặt nó trong lòng, rồi cong môi nhìn Tần Uyển Ngưng.

“Đa tạ đại tỷ.”

Sau đó vòng qua nàng mà đi.

Trên đường trở về tiểu viện tam phòng, ta đặt mèo cam lên tường viện.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)