Chương 5 - Tam Hoàng Tử Và Mẫu Phi Lương Thiện
“Ngân nhi thi hạng mấy cũng đều là đứa trẻ ngoan của mẫu phi.”
“Chỉ là nghe nói hôm qua ở trường bắn, con bắn một mũi tên làm con hươu nhỏ Nhị hoàng tử mang tới chạy mất, lại chọc hắn không vui rồi.”
Ta lo lắng nhìn nó.
“Ngân nhi, mẫu phi không hy vọng con dây dưa quá nhiều với Nhị hoàng tử.”
Tề Ngân ngồi trước bàn, nhỏ giọng nói:
“Là hắn muốn lấy con hươu nhỏ kia làm bia sống. Nhi thần chỉ nhất thời trượt tay mà thôi. Huống hồ Nhị hoàng huynh vốn đã luôn gây khó dễ cho con, cũng chẳng thiếu lần này.”
Nó dừng lại.
“Mẫu phi yên tâm, con tự có chừng mực.”
Ta khẽ thở dài, không hỏi thêm nữa.
Tề Ngân vươn tay định gắp một miếng rau ăn kèm, ta vỗ tay nó một cái.
“Phụ hoàng của con lát nữa sẽ tới. Phải đợi người, không được động đũa trước.”
Tề Ngân ngoan ngoãn đặt đũa xuống.
Ta nhớ đến cách mẫu thân dạy dỗ ta khi còn ở nhà, bèn bắt đầu lắc đầu giảng cho nó những đạo lý lớn mà mẫu thân từng nói:
“Khổng Tử nói: Không học lễ thì không thể đứng vững. Thấy người hiền thì nghĩ đến việc noi theo, thấy kẻ không hiền thì tự soi xét lại mình…”
Nó nhìn chằm chằm ta, một lúc lâu sau cũng bật cười, rồi học theo ta lắc đầu đọc:
“Khổng Tử nói: Không học lễ thì không thể đứng vững…”
Đang đọc Hoàng đế đột nhiên đẩy cửa bước vào.
Một màn này vừa hay bị người nhìn thấy. Hoàng đế mặt đầy ý cười.
Ta và Tề Ngân vội đứng dậy hành lễ.
Mấy năm nay Hoàng đế thường xuyên đến, dần dần Tề Ngân gặp người cũng không còn sợ hãi như thuở nhỏ.
“Tiểu Lục là một đứa trẻ chân thành tốt đẹp.”
Hoàng đế nhìn ta.
“Nàng dạy dỗ nó rất tốt.”
“Rèn sáu đức, suy nghĩ chín điều. Người quân tử không nên chỉ giỏi một việc như công cụ, phải học rộng hiểu nhiều để hướng tới tương lai…”
Có thể gánh vác trọng trách.”
Tề Ngân quỳ xuống hành lễ:
“Nhi thần chỉ cầu có thể hầu hạ tốt bữa ăn của phụ hoàng và mẫu phi, làm tròn đạo hiếu của người làm con là đã mãn nguyện. Hôm nay may mắn được phụ hoàng dạy bảo, nhi thần nhất định ngày ngày dụng công, chăm chỉ đọc sách, không để phụ hoàng ưu lòng.”
Hoàng đế đỡ Tề Ngân dậy, hài lòng nhìn nó.
“Hôm nay là gia yến, không nói quân thần, chỉ có phụ tử.”
Người quay đầu nhìn đồ ăn trên bàn.
“Nhắc đến tay nghề mẫu phi của con, mấy năm nay ngay cả Ngự thiện phòng cũng không sánh bằng. Trẫm mấy ngày không ăn là nhớ đến khó chịu.”
Ta xua tay:
“Bệ hạ quá khen rồi.”
Hoàng đế cười sang sảng.
Nồi thịt dê nóng hổi giữa ngày đông khiến lòng người ấm áp.
Tề Ngân ở bên hầu hạ, cả bữa cơm chu đáo lại ấm lòng.
Hoàng đế hài lòng rời đi, lại thưởng tới không ít đồ tốt.
Phân lệ thậm chí ngang với Hoàng hậu.
8
Chớp mắt lại qua hai năm.
Nghe phụ thân ta nói, hai năm nay bệ hạ bắt đầu hữu ý vô tình chèn ép mẫu tộc của Hoàng hậu.
Mà phụ thân ta, An Bình hầu, trong tay cũng có binh quyền, bệ hạ lại không hề động đến.
Tháng chín, hoàng gia tổ chức thu săn.
Người trong hậu cung cùng các hoàng tử đều theo giá cùng đi.
Nhân lúc cuộc vây săn bắt đầu, ta gọi Tề Ngân ra, lấy một củ khoai lang nướng nóng hổi cho nó ăn.
Vì gió lớn, ta còn kéo nó trốn vào khe đá.
“Buổi sáng phụ hoàng con nói chuyện, con mải nghe nên không ăn được mấy miếng cơm phải không?”
Ta đưa khoai cho nó.
“Bữa trưa còn sớm, ăn tạm cái này lót dạ trước.”
Tề Ngân cười hì hì nhận lấy:
“Vẫn là mẫu phi thương nhi thần nhất.”
Đang ăn, bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng xào xạc nói chuyện, sau đó càng lúc càng rõ.
“Ngươi đem đám cỏ này cho ngựa của Lục hoàng tử ăn. Đến lúc đó ngựa của hắn sẽ phát cuồng trong bãi săn. Điện hạ nhà ta cũng tiện nhân cơ hội trừ khử hắn.”
Ta sợ đến trợn tròn mắt.
Tề Ngân lập tức bịt miệng ta, ra dấu im lặng.
Ta chớp mắt, ý bảo đã hiểu.
Đợi tiếng bên ngoài biến mất, Tề Ngân đưa ta lặng lẽ trở về doanh trướng.
Ta sợ hãi siết chặt tay nó.
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: