Chương 4 - Tấm Ảnh Chưa Bao Giờ Nhìn Lại

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Con Hai, chuyện đó sao mà tính vào được—”

“Sao lại không?” Tôi cắt lời, “Nếu em không nghỉ việc, giờ em vẫn làm tổ trưởng phân xưởng, lương tháng cộng thưởng ít nhất cũng phải sáu bảy nghìn. Năm năm là bốn mươi vạn.”

Chị im lặng ở đầu dây bên kia.

“Cộng thêm ba mươi tư vạn tám em bỏ ra,” tôi nói tiếp, “tổng cộng em đã góp cho nhà ít nhất bảy tám mươi vạn. Đó là chưa tính mười lăm năm từ khi mười bảy tuổi đến ba mươi hai tuổi, mỗi tháng em đều gửi tiền về.”

“Con Hai—”

“Chị, chị sống ở nước ngoài bao nhiêu năm, gửi tiền về mấy lần?”

“Chị…”

“Em tính rồi.” Tôi nói, “Năm năm qua chị gửi về tổng cộng ba vạn. Nói là gửi để chữa bệnh cho bố, thật ra không đủ cho một lần nhập viện.”

Chị bắt đầu hoảng: “Con Hai, sao em lại lôi chuyện cũ ra—”

“Em không lôi chuyện cũ.” Tôi nói, “Em chỉ muốn nói là, giờ chị ngồi đó tính với em ba mươi tư vạn tám, em thấy buồn cười.”

“Buồn cười gì? Chị chỉ muốn—”

“Chị.” Tôi ngắt lời, “Chị được chia năm trăm vạn, nhà bố để cho Tiểu Quân. Giờ chị nói sẽ trích ba mươi tư vạn tám từ phần của hai người để đưa lại cho em. Chị thấy như vậy là công bằng à?”

Chị im lặng rất lâu.

Sau đó chị hỏi: “Vậy em muốn bao nhiêu?”

Tôi bật cười.

“Em không muốn bao nhiêu cả.”

“Vậy em—”

“Chị, em chỉ muốn hỏi chị một câu.”

“Câu gì?”

“Bố bệnh năm năm, chị về mấy lần?”

Chị không trả lời.

“Ba lần.” Tôi tự đáp, “Lần đầu là khi bố mới nhập viện, chị về ba ngày. Lần hai là sinh nhật sáu mươi của bố, chị về hai ngày. Lần ba là khi bố mất, chị về một tuần.”

“Chị ở Mỹ, vé máy bay đắt lắm—”

“Năm năm, tổng cộng chị về được mười hai ngày.” Tôi nói, “Trong mười hai ngày đó, có ngày nào chị chăm bố không?”

Chị không lên tiếng.

“Để em nói cho.” Tôi nói, “Không có một ngày nào. Mỗi lần chị về, đều là em hầu hạ chị. Cơm em nấu, nhà em dọn, đến cả phòng của bố, chị cũng chẳng bước vào.”

“Không phải chị không muốn vào—”

“Là vì chị sợ bẩn.” Tôi cắt lời, “Chị sợ mùi cơ thể bố, chịu không nổi. Hôm đó chị ngồi ở phòng khách năm phút đã đòi ra ngoài hít thở không khí.”

Đầu dây bên kia, hơi thở của chị bắt đầu gấp gáp.

“Con Hai, rốt cuộc em muốn nói gì?”

“Em muốn hỏi, năm trăm vạn đó, chị cầm có yên lòng không?”

Chị im lặng mấy giây, sau đó đổi giọng:

“Con Hai, chị biết trong lòng em có ấm ức. Nhưng em không thể vì di chúc của bố mà đổ hết giận lên chị. Di chúc là bố viết, không phải chị.”

“Em biết.”

“Vậy thì—”

“Nên em không đòi tiền chị.” Tôi nói, “Từ đầu đến cuối, là chị tự gọi điện nói muốn đưa em ba mươi tư vạn tám.”

Chị nghẹn lời.

“Chị à, nếu chị thật sự thấy áy náy với em, thì đừng đưa tiền.”

“Vậy đưa gì?”

“Không cần đưa gì hết.” Tôi nói, “Coi như hai mươi năm qua em làm mọi thứ là do em ngu. Được chưa?”

“Con Hai! Sao em ăn nói kiểu gì vậy!”

“Em nói kiểu gì?” Giọng tôi bình tĩnh. “Chị, em chỉ hỏi chị một câu, chị có dám tự hỏi lòng mình—trong năm trăm vạn chị cầm, có bao nhiêu là do em kiếm ra?”

Điện thoại im lặng.

Tôi đợi mười giây, không có hồi âm.

“Vậy thôi nhé.” Tôi nói, “Có gì thì nhắn WeChat, em cúp máy đây.”

“Con Hai!”

Tôi bấm nút kết thúc cuộc gọi.

Chuyển điện thoại về chế độ im lặng.

Ngồi trên ghế sofa, nhìn ra ngoài cửa sổ.

Mưa vẫn đang rơi.

Rơi suốt cả ngày.

6.

Ba ngày sau, tôi lên núi thắp hương cho bố.

Ngôi mộ ở quê, trên sườn đồi, là do em trai đứng ra lo liệu.

Tôi đi một mình, không nói với ai.

Đứng trước bia mộ, tôi lấy tấm ảnh ra.

Tôi của năm mười bảy tuổi, cười rạng rỡ.

“Bố.” Tôi khẽ nói, “Con đã nhận tấm ảnh bố để lại rồi.”

Gió thổi qua lá cây xào xạc.

“Con không trách bố đâu.” Tôi nói, “Vì con biết, bố vốn là người như vậy.”

Tôi ngồi xuống, đặt tấm ảnh trước mộ.

“Nhưng bố biết không, điều con hối hận nhất trong đời… là đã nghe lời bố.”

Tôi nhớ lại mùa hè năm đó.

Nếu tôi không xé giấy báo trúng tuyển.

Nếu tôi kiên quyết đòi đi học đại học.

Liệu cuộc đời tôi có khác đi?

Tôi không biết.

Tôi chỉ biết, từ khoảnh khắc đó, tôi đã trở thành người gánh vác mọi thứ trong gia đình này.

Em trai cần đi học – tôi nuôi.

Bố mẹ cần dưỡng già – tôi lo.

Gia đình có biến – tôi gánh.

Dựa vào cái gì?

Vì tôi là “con Hai”?

Vì tôi là “con gái”?

Tôi đứng lên, nhìn vào bức ảnh trên bia mộ.

“Bố biết vì sao con không khóc không?”

Tôi không rơi một giọt nước mắt.

Từ lúc bước ra khỏi văn phòng công chứng đến giờ, tôi chưa khóc một lần.

“Vì con đã khóc hết rồi.” Tôi nói, “Hai mươi năm trước là đã khóc xong.”

Mùa hè năm ấy, tôi chui trong chăn khóc suốt một đêm.

Từ đó về sau, tôi chưa bao giờ khóc cho cái nhà này nữa.

Tôi học cách cắn răng.

Học cách nhẫn nhịn.

Học cách nuốt mọi tủi hờn vào bụng.

Vì tôi biết, có khóc cũng vô ích.

Bố sẽ không vì tôi khóc mà cho tôi đi học đại học.

Mẹ sẽ không vì tôi khóc mà yêu thương tôi hơn.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)