Chương 2 - Tái Sinh Gả Cho Kẻ Bỏ Rơi
Lời này vừa cho nàng ta bậc thang bước xuống, lại vừa chặt đứt tâm tư muốn lùi để tiến lấy lòng người của nàng ta.
Ta thừa biết, nếu nàng ta thực sự đã trọng sinh, lúc này chắc chắn muốn chọc giận ta,
Để ta làm ầm ĩ lên tại tiệm trang sức, phá hỏng danh tiếng chờ gả của ta.
Dù sao ta nay cũng đã là Thế tử phi được Hầu phủ định sẵn,
Nếu ở bên ngoài thất thố mất thể diện, Bùi Cảnh Hành dẫu không để ý, nhưng cha mẹ chồng Hầu phủ chưa chắc đã dung thứ.
Tống Liên Nhi sững người, hiển nhiên không ngờ ta lại bình tĩnh đến vậy. Nàng ta còn đang do dự muốn mở lời, thì đã bị ta cắt ngang:
“Nhưng mà mấy món đồ này, đều là đồ tân nương tử dùng.”
“Cô nương vừa ra tay đã định sắm nhiều món trọng trang như vậy, phải chăng sắp có hỉ sự?”
Tống Liên Nhi bị ta hỏi đến nghẹn họng, hàm hồ đáp:
“Không phải… Ta mua thay một vị cố nhân.”
Cố nhân? Liệu có phải là Bùi Cảnh Hành chăng?
Giấu vô vàn nghi vấn trong lòng, ta cũng chẳng buồn lưu lại nơi này lâu thêm.
Chỉ quay sang dặn dò chưởng quỹ:
“Chưởng quỹ, phiền ông lấy thêm vài món kiểu dáng tương tự, không cần quá khoa trương, thể diện hợp thời là được.”
Từ sau hôm ngẫu ngộ Tống Liên Nhi, ta luôn phấp phỏng lo âu không biết liệu có xảy ra biến cố gì khác biệt so với tiền kiếp hay không.
Nhưng dường như ngoại trừ lần tình cờ đó, mọi thứ đều y như kiếp trước.
Ta cũng dần buông bỏ tâm tư.
Ngày mười sáu tháng ba, hoàng đạo cát nhật, ta giống y như đời trước.
Phong phong quang quang được gả vào Bình Xương Hầu phủ, trở thành Thế tử phi danh chính ngôn thuận của Bùi Cảnh Hành.
3.
Tháng ngày sau khi thành hôn, cha mẹ chồng đối đãi với ta vẫn hiền từ ân cần, trên dưới trong phủ đều kính trọng vị Thế tử phi này.
Bùi Cảnh Hành cũng hệt như kiếp trước, tự tay làm cho ta một chiếc đèn nhỏ.
Kiểu dáng tinh xảo, rọi ánh sáng ấm áp hòa thuận.
Chàng nhìn ta, giọng điệu ôn hòa:
“Gần đây thấy nàng thường đọc sách dưới ánh đèn, liền tiện tay làm một chiếc, nếu nàng thích, thì giữ lại dùng.”
Ta của kiếp trước khi nhận được chiếc đèn này, hốc mắt hơi cay cay.
Dù sao lớn ngần này, chưa từng có ai tỉ mỉ để tâm đến những chuyện nhỏ nhặt của ta như vậy.
Ta bước lên một bước, vươn tay ôm nhẹ lấy eo chàng, giọng điệu xen lẫn mấy phần động dung:
“Phu quân đối với ta thật tốt.”
Thân hình chàng dường như hơi cứng lại một cái chớp mắt rất khó nhận ra, sau đó đưa tay hờ hững đỡ lấy vai ta, ý cười nhàn nhạt:
“Phu thê chúng ta, vốn dĩ nên như thế.”
Lúc đó ta tràn ngập hoan hỉ, chỉ nghĩ rằng chàng ngượng ngùng nội liễm, mảy may không nghĩ ngợi nhiều.
Mãi đến kiếp này sống lại mới nhìn thấu.
Họa tiết hoa dây cuốn quanh, màu sắc thiên vị trên chiếc đèn đó, toàn bộ đều là dáng vẻ mà Tống Liên Nhi xưa nay yêu thích, với ta nửa điểm cũng chẳng hợp nhau.
Chàng làm gì có chuyện vì ta mà tự tay làm, chẳng qua chỉ là mượn danh phận của ta, để gửi gắm tâm tư đối với người bên ngoài mà thôi.
Chỉ tiếc là ta của kiếp trước, bị một chút hư tình giả ý này làm u mê tâm trí, thế mà nửa điểm sơ hở cũng không nhìn ra.
Nhưng kiếp này, thấy chàng lấy ra chiếc đèn đó, cất lời bộc bạch,
Ta vẫn y như kiếp trước, bước tới ôm lấy chàng.
Ta không màng trong lòng chàng có thực sự có ta hay không.
Chỉ mong mọi chuyện cứ diễn ra đúng như quỹ đạo của kiếp trước.
Thậm chí cả thời điểm động phòng viên phòng cùng chàng, cũng không sai lệch mảy may so với kiếp trước.
Ta chỉ muốn thuận lợi hoài thai đứa nhi tử tranh khí của ta, giữ gìn tuế nguyệt an ổn về sau.
Nào ngờ lại sinh ra một chút ngoài ý muốn.
Hôm đó ta thay chàng dọn dẹp thư phòng, lúc thu thập kỷ án, vô tình liếc thấy một hộc ngầm chưa từng chú ý tới.
Trong lòng vốn tự nhủ chớ nên làm loạn quỹ đạo đã định.