Chương 4 - Tái Sinh Để Đòi Lại Cuộc Đời
Bùi Nghiễn Chu thậm chí không nhìn ông.
“Cưỡng ép nữ tử mạo danh thế gả, làm giả hôn khế, dùng mê dược hại người, không có việc nào chỉ là chuyện nhà.”
Ta nhìn bàn tay chàng đưa về phía mình, nước mắt đột nhiên lăn xuống.
Cánh cửa sổ kiếp trước ta không dám mở, cuối cùng vào giờ khắc này lại xuất hiện trước mắt.
Ta ném mảnh sứ đi, đặt tay vào lòng bàn tay chàng.
“Ta muốn đến Đại Lý Tự.”
“Ta muốn đánh trống kêu oan.”
“Kiện phụ mẫu ruột của ta.”
Lời vừa dứt, đám người vây xem như mặt nước bị gió thổi, tiếng bàn tán lớp này lấn lớp khác.
Có người nhìn ra vết hằn trên cổ ta, cũng có người nhìn thấy nửa đoạn lụa đỏ rủ xuống trong kiệu hoa.
Những bách tính vừa rồi còn khen hôn sự Tô, Ngụy hai nhà vẻ vang, lúc này ánh mắt nhìn phụ thân đều thay đổi.
Mẫu thân cuối cùng cũng loạng choạng bước xuống từ xe ngựa phía sau.
Trâm vàng trên đầu bà bị lệch, bà lao tới muốn ôm ta.
“Vãn Đường, mẫu thân cũng không còn cách nào. Con về trước đi, con muốn gì mẫu thân cũng đồng ý.”
7
Ta lùi ra sau Bùi Nghiễn Chu.
“Tối qua lúc hạ thuốc ta, người cũng nói chờ ta tỉnh lại mọi chuyện đều qua.”
Tay mẫu thân dừng giữa không trung.
Bùi Nghiễn Chu giơ tay ra hiệu quan sai phong tỏa kiệu hoa, lại sai người thu lụa đỏ trên cổ tay ta và tro hương còn sót trong kiệu làm vật chứng.
Y quan đi theo kiểm tra cổ và cổ tay ta ngay giữa phố, xác nhận ngoài vết thương mới do mảnh sứ cứa còn có vết bầm do bị trói.
Sắc mặt Tô Cảnh Hành khó coi, hạ thấp giọng:
“Bùi đại nhân nhất định phải làm tuyệt tình đến vậy sao?”
“Người trói nàng lên kiệu lúc hành sự không hề chừa đường lui, bây giờ lại hỏi ta?”
Giọng Bùi Nghiễn Chu không nặng, nhưng khiến Tô Cảnh Hành không nói được lời nào.
Trong đám đông, một phụ nhân xách giỏ rau đột nhiên lớn tiếng:
“Cô nương, cô cứ đi kiện đi. Dù là cha mẹ sinh ra cô cũng không thể lấy mạng cô lấp hố cho một đứa con gái khác.”
Người bên cạnh lập tức phụ họa.
Ta nhìn những gương mặt xa lạ ấy, lồng ngực giống như bị thứ gì nặng nề đập vào.
Người thân ép ta im miệng, người xa lạ lại chịu thừa nhận ta có quyền kêu đau.
Bùi Nghiễn Chu cởi áo choàng phủ lên hỉ phục dính máu của ta, che ánh mắt xung quanh.
“Còn đi được không?”
Ta gật đầu.
Từ phố dài đến Đại Lý Tự chỉ mất nửa canh giờ, nhưng ta lại cảm thấy như đi hết cả mười năm của kiếp trước.
Mỗi một bước, chân đều mềm nhũn.
Mỗi một bước, ta đều không quay đầu.
Chiếc trống kêu oan trước cửa Đại Lý Tự, ta đánh liền chín tiếng.
Mỗi tiếng như đập thẳng lên mặt người Tô gia.
Khi phụ thân đuổi đến công đường, đầu đầy mồ hôi.
“Vãn Đường, theo phụ thân về. Có oan ức gì chúng ta đóng cửa nói chuyện.”
Ta quỳ giữa công đường, sống lưng thẳng tắp.
“Đóng cửa lại, ta sẽ không còn nói được nữa.”
Sắc máu trên mặt phụ thân mất sạch.
Có lẽ cuối cùng ông cũng nhận ra, ta không còn là đứa con gái chỉ cần dỗ vài câu sẽ quay đầu.
Quan chủ thẩm nhận đơn kiện của ta, hỏi ta có chứng cứ hay không.
Ta lấy bức thư của tỷ tỷ từ trong vạt áo ra, lại sai người đến Tô gia lấy bản hôn thư gốc giấu trong khe ván giường.
Tô Cảnh Hành nghiến răng:
“Muội đã sớm tính kế gia đình rồi sao?”
“Ta chỉ đang để lại cho mình một đường sống.”
“Bọn ta từng muốn lấy mạng muội lúc nào?”
Ta quay đầu nhìn huynh ấy, đột nhiên thấy buồn cười.
“Nếu hôm nay Bùi đại nhân không tới, hoặc ta đập đầu chết trong kiệu hoa, hoặc bị các người đưa vào Ngụy gia. Như vậy còn không tính là muốn mạng ta sao?”
Tô Cảnh Hành cứng họng.
Mẫu thân khóc lóc quỳ xuống cạnh ta.
“Là mẫu thân sai. Mẫu thân chỉ nhất thời cuống quá, chưa từng nghĩ sẽ hại con.”
“Con rút đơn đi, mẫu thân nhận lỗi với con. Sau này mọi thứ trong nhà, mẫu thân đều chia cho con một phần.”
8
Ta lặng lẽ nhìn bà.
“Mẫu thân còn nhớ ta thích ăn gì nhất không?”
Tiếng khóc của bà khựng lại.
“Năm ta tám tuổi sốt cao, ai chăm sóc ta?”
Môi bà run rẩy, không trả lời được.
“Lần đầu ta có nguyệt sự, đau cả đêm không ngủ được, ai ở bên cạnh ta?”
Mẫu thân hoảng hốt nhìn ma ma bên cạnh.
Thật ra không có ai ở bên ta.
Đêm ấy tỷ tỷ ho hai tiếng, mẫu thân ở bên giường nàng cả đêm.
Hạ nhân sợ kinh động chủ viện, ngay cả một ấm nước nóng cũng không chịu đun thêm cho ta.
Ta ôm chăn co ro đến trời sáng, ngày hôm sau còn phải thay tỷ tỷ đi học đàn.
“Người ngay cả ta thích gì, sợ gì, từng chịu khổ gì cũng không biết, lại nói chưa từng nghĩ sẽ hại ta.”
“Mẫu thân, người chỉ là từ trước tới nay chưa bao giờ thật sự nghĩ đến ta.”
Bà giống như bị câu này đánh trúng, ngơ ngác ngồi bệt xuống đất.
Ta thu ánh mắt lại, xin quan chủ thẩm tiếp tục.
Ngụy Thừa An từ đầu đến cuối đứng ngoài công đường.
Nghe đến đây, chàng đột nhiên lên tiếng:
“Tô nhị cô nương, ta có thể không truy cứu chuyện thế gả.”
“Hôm nay nàng bị kinh sợ, nhất thời kích động cũng khó tránh. Chỉ cần nàng rút đơn, Ngụy gia vẫn có thể cưới nàng.”
Cả công đường im phăng phắc.
Ta gần như nghi ngờ mình nghe nhầm.
Chàng lại coi việc không truy cứu là ân huệ ban cho ta.
Ta hỏi:
“Ngụy thế tử muốn cưới nữ nhi Tô gia, hay muốn tám mươi gánh hồi môn?”
Sắc mặt chàng lập tức khó coi.
Bình luận & Thảo luận
Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng