Ngày ý chỉ của Thái hậu được đưa tới vương phủ, ta vừa tỉnh lại chưa lâu.
Nha hoàn bên giường cứ một câu “Ninh vương phi”, hai câu “Ninh vương phi”, nói rằng đêm qua ta gặp ác mộng, lại còn gào lên rằng mình là hoàng hậu.
Trong gương đồng là một gương mặt giống tỷ tỷ như đúc.
Nhưng ta biết, ta là Hoàng hậu Trung cung đã nhập cung năm năm.
Còn tỷ tỷ mới là Ninh vương phi vừa mất phu quân.
Trong ý chỉ nói, Ninh vương phi vì đau buồn quá độ, gần đây không cần vào cung thỉnh an.
Lại ban thưởng cho ta trăm lượng vàng, hai hộc Nam châu.
Kiếp trước, khi nghe thấy ba chữ “Ninh vương phi”, ta đã phát điên mà đính chính.
Ta nói ta là hoàng hậu, không phải vương phi vừa chết phu quân.
Nhưng càng nói, ta càng giống kẻ bệnh nặng.
Cuối cùng, ngay cả nam nhân do chính tay ta đỡ lên đế vị cũng chỉ nói:
“Đưa nàng về phủ, đừng để nàng lại kinh động Thái hậu.”
Lần này, ta nhận lấy ý chỉ.
Thái giám truyền chỉ dè dặt nhìn ta:
“Vương phi còn lời nào muốn nhắn cho Hoàng hậu nương nương không?”
Ta cười cười.
“Có.”
“Thay ta tạ Hoàng hậu nương nương đã thành toàn.”
“Vương phủ này thanh tĩnh, ta rất thích.”
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận