Chương 1 - Tái Sinh Chọn Lại Đường Đời

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tôi thức tỉnh huyết mạch Thanh Xà của gia tộc.

Sau khi trưởng thành, phải một lần nữa chọn lại giới tính.

Kiếp trước, chỉ vì muốn ở bên bạn trai, tôi kiên quyết chọn tiếp tục làm con gái.

Vì anh ta mà chăm lo gia đình, sinh con dưỡng cái.

Bồi đắp cho anh ta từ một ông chủ nhỏ, thành tài phiệt số một Bắc Kinh.

Con trai con gái, đứa nào cũng được tôi dốc lòng dốc sức, nuôi dạy thi đỗ Thanh Hoa, Bắc Đại.

Thế mà đến sinh nhật năm mươi tuổi của tôi, khi ăn miếng bánh do chính tay chồng làm,

Từng ngụm máu đen tươi liên tiếp trào ra.

Con cái đứng một bên lạnh nhạt nhìn, hoàn toàn không có ý định gọi cấp cứu.

“Mẹ cứ yên tâm đi đi, dì Tú sẽ chăm sóc bố và bọn con.”

“Đúng thế, làm con của mẹ thật sự mất mặt lắm.”

Rõ ràng tất cả những gì chúng có ngày hôm nay đều là nhờ tôi mà ra,

Vậy mà lại không chút do dự đẩy tôi xuống địa ngục.

Lúc mở mắt ra lần nữa,

Tôi đang đứng trong từ đường của gia tộc.

Tộc trưởng đưa cho tôi một tờ giấy vàng chọn giới tính.

“Diêu Diêu, con hãy quyết định đi.”

Tôi nhận lấy tờ giấy vàng từ tay tộc trưởng, từng nét một viết xuống tên mình.

Khi nét bút cuối cùng hạ xuống, quyết định này đã không thể nào thay đổi nữa.

Tộc trưởng kinh ngạc nhìn tôi.

“Con thật sự đã nghĩ kỹ rồi à? Sau này muốn làm đàn ông sao?”

“Thế bạn trai con thì sao? Nó có chấp nhận được con sau khi đổi giới tính không?”

Lúc ông nói câu ấy, Họa Tầm đang đứng ngay ngoài cửa, ánh mắt tha thiết nhìn về phía tôi.

Chỉ là anh ta là người ngoài, không thể bước vào từ đường, cũng không nghe được chúng tôi đang nói gì.

Tôi cung kính đốt tờ giấy vàng, mỉm cười với tộc trưởng.

“Ông nội, con đã nghĩ kỹ rồi. Trước khi con chính thức thay đổi giới tính, phiền ông giữ bí mật giúp con.”

“Được thôi, chuyện của con, con tự quyết.”

“Một tuần nữa nghi lễ hoàn tất, căn cước mới sẽ được gửi đến.”

Một tuần.

Tôi lặng thầm lặp lại hai chữ ấy trong đầu. Một tuần nữa thôi, tôi sẽ có một cuộc đời hoàn toàn mới, tốt đẹp đến mức tưởng như một giấc mơ.

Nhưng trước đó, tôi phải giải quyết xong chuyện với Họa Tầm.

Ra khỏi từ đường, người đàn ông lập tức nắm lấy tay tôi.

“Diêu Diêu, em vì anh mà đã hy sinh nhiều như vậy, anh sẽ không để em phải hối hận đâu.”

“Em có đồng ý kết khế với anh không?”

Tôi sững người một lúc.

Kiếp trước Họa Tầm chưa từng nhắc đến chuyện này, chẳng lẽ… anh ta cũng trọng sinh?

Tôi dò xét hỏi.

“Kết khế không giống như kết hôn, một khi khế ước hiệu lực, cả đời này chúng ta không thể tách rời.”

“Anh thật sự sẽ yêu em suốt đời, không thay lòng đổi dạ chứ?”

“Đương nhiên rồi.”

Người đàn ông nhìn tôi bằng ánh mắt đắm đuối, nhưng tôi lại dễ dàng thấy được sự tàn nhẫn và dã tâm quen thuộc trong mắt anh ta.

Giống hệt như khi chính tay anh ta hạ độc tôi ở kiếp trước.

“Diêu Diêu, chỉ cần nghĩ đến việc em có thể rời bỏ anh, là anh đau đến muốn chết.”

“Anh cầu xin em, đồng ý với anh đi, được không?”

Dạ dày tôi quặn thắt dữ dội.

Tựa như chất độc đã vượt qua thời gian, một lần nữa muốn xé nát ngũ tạng tôi.

Tôi đè nén hết thảy đau đớn, rạng rỡ mỉm cười với Họa Tầm.

“Được, em đồng ý.”

“Em cũng không muốn rời xa anh. Chúng ta kết khế ngay bây giờ đi.”

Tôi cắt một lọn tóc của anh ta, quấn lấy một lọn tóc của mình, rồi mang vào từ đường, nhờ ông nội tộc trưởng đốt giúp.

“Hôm nay, tôi và Họa Tầm kết tóc làm phu thê, ân ái không nghi kỵ.”

Tộc trưởng lưỡng lự: “Diêu Diêu, nhưng con chẳng phải là…?”

Ông nhớ đến lời tôi căn dặn, ánh mắt phức tạp nhìn chúng tôi một lúc, cuối cùng chỉ thở dài thật sâu.

Tôi nhìn mái tóc hóa thành tro trong lư hương,

Cuối cùng nở nụ cười chân thành đầu tiên sau khi sống lại.

Tối hôm đó, Họa Tầm liền bàn chuyện cưới xin với bố mẹ tôi.

Anh ta đã chẳng còn dáng vẻ ôn hòa ban ngày, ngồi thẳng chủ vị trên bàn ăn, chẳng buồn ngẩng đầu, hỏi luôn:

“Dì à, nhà dì định bao giờ sang tên nhà và xe cho cháu?”

Mẹ tôi mặt tối sầm lại.

“Cậu có ý gì đấy?”

“Tôi nói thẳng nhé, nhà tôi chẳng có tiền, cưới xin có khi phải bên dì lo hết.”

“Nếu ngại tốn kém thì khỏi tổ chức, tôi không sao cả.”

“Nhưng cưới xong rồi thì Thanh Diêu là vợ tôi, nhà cửa xe cộ sớm muộn cũng là của tôi, chuyển sớm hay muộn chẳng khác gì nhau.”

Nói xong anh ta còn gắp cho tôi một cái đùi gà, đắc ý hỏi:

“Em nói đúng không, Diêu Diêu?”

Ánh mắt bố mẹ tôi đều đổ dồn về phía tôi. Họ hiểu rõ, chuyện này phải hỏi xem tôi nghĩ thế nào.

“Diêu Diêu, con nghe hết rồi đấy. Chưa cưới mà nó đã tính chiếm đoạt tài sản nhà mình rồi.”

“Lấy nó rồi con còn sống nổi không? Dù con vẫn làm con gái, bố mẹ cũng có thể tìm cho con một nhà chồng tử tế. Chỉ cần con gật đầu, giờ bố mẹ sẽ đuổi cổ nó đi.”

Bố tôi lặng lẽ cầm lấy cây gậy.

Họa Tầm hoảng loạn hét lên.

“Bọn tôi đã kết khế rồi, không thể hủy được! Thanh Diêu mà không làm vợ tôi thì chỉ có nước chết thôi!”

Bố mẹ tôi như bị sét đánh ngang tai.

Thấy tôi im lặng, họ giận đến suýt phát bệnh, vừa mắng vừa lo lắng tôi hồ đồ.

Tôi đặt tay lên vai mẹ, nhẹ giọng trấn an bà.

Họ còn chưa thấy hết sự độc ác và đê tiện thật sự của Họa Tầm đâu.

Trời cho tôi sống lại, chính là để tôi nhìn rõ cái gì mới thực sự là vực sâu.

Tôi quay sang Họa Tầm.

“Tài sản nhà tôi, trừ căn nhà bố mẹ đang ở, tất cả đều đứng tên tôi.”

“Tổng cộng có mười sáu căn biệt thự, hai ngôi tứ hợp viện, bảy mươi căn shophouse, ba mươi tư chiếc xe và sáu trăm triệu tiền mặt.”

“Nếu anh muốn, tôi sang tên hết. Căn nhà này để lại cho bố mẹ tôi dưỡng già, anh đồng ý không?”

Ánh mắt Họa Tầm như bốc lửa.

Kiếp trước anh ta chỉ dựa vào tôi mà thành tài phiệt,

Biết tôi có tiền, nhưng không ngờ là nhiều đến thế.

Anh ta lập tức gật đầu.

“Được!”

“Nhưng bố mẹ em phải lập di chúc ngay từ bây giờ, sau khi họ qua đời, căn nhà này cũng phải viết tên tôi.”

Tôi chẳng bất ngờ gì với lòng tham của anh ta.

Tôi làm y như anh ta nói.

Đến khi chuyển khoản xong xuôi khoản tiền cuối cùng cho Họa Tầm,

Trên cánh tay trái của anh ta, xuất hiện một mảng vảy rắn.

“Cái này là gì?”

“Là vật dẫn chứng khế ước. Khi ba mảng vảy xuất hiện đủ, khế ước sẽ chính thức hiệu lực.”

“Sao trước kia không thấy?”

Anh ta lẩm bẩm, rồi nhanh chóng im bặt.

Thấy tôi đã không còn gì trong tay, vẫn thản nhiên nhìn mình,

Họa Tầm hơi chột dạ, quay mặt đi.

“Em cũng đừng buồn. Tiền của anh chẳng phải cũng là tiền của em sao? Anh có bao giờ để em chịu thiệt đâu, tiền mà nằm trong tay đàn ông, nhà mới không đổ được.”

Kiếp trước, chính tôi là người chủ động kết khế với anh ta.

Lời thề yêu thương tôi cả đời của anh ta khi ấy còn chân tình gấp trăm lần bây giờ.

Vậy mà cuối cùng, anh ta đã làm gì?

Một chén rượu độc, tiễn tôi về Tây thiên.

02

Họa Tầm có tiền trong tay, việc đầu tiên anh ta làm là mua cho mình một chiếc mô tô phân khối lớn đúng kiểu anh ta thích nhất.

Sau đó điên cuồng quẹt thẻ, mua cả đống trang sức, quần áo hàng hiệu và đồ dưỡng da mà chỉ phụ nữ mới thích.

Bảng ghi chép chi tiêu như nước chảy gửi liên tục về điện thoại của tôi.

Còn thứ anh ta tặng cho tôi, lại là chiếc vòng tay mạ vàng chín tệ chín mua trên Pinduoduo.

Tôi mỉm cười nhận lấy.

Không hề có một lời bất mãn.

Còn bốn ngày nữa là nghi thức hoàn tất, nửa đêm Họa Tầm đột nhiên kéo tôi ra khỏi phòng.

Tôi chỉ mặc mỗi bộ đồ ngủ, bị anh ta lôi thẳng tới bệnh viện.

“Em gái tôi gặp tai nạn xe, cô cùng nhóm máu với nó, cô nhất định phải hiến máu cho nó.”

Đến khi vào phòng cấp cứu,

Tôi mới biết, cái gọi là em gái của anh ta, chính là Nguyễn Tú.

Dì Tú trong miệng các con tôi.

Người phụ nữ mà Họa Tầm và bọn trẻ thật sự yêu thương.

Người đàn ông túm chặt lấy y tá chuẩn bị vào phòng phẫu thuật.

“Rút máu của cô ta, bằng mọi giá phải cứu Nguyễn Tú.”

Y tá rút từ tay tôi bốn trăm mililit máu.

Mày Họa Tầm lập tức cau chặt.

“Không phải nói cần một nghìn mililit sao, sao lại không tiếp tục rút?”

Y tá khó xử nhìn anh ta.

“Rút quá bốn trăm mililit sẽ có nguy hiểm, rút một nghìn mililit vị này sẽ bị sốc. Hơn nữa bệnh nhân bên trong không bị thương nặng, máu điều phối cũng đang trên đường tới rồi.”

“Tôi không quan tâm, máu của cô ta tốt, cứ rút của cô ta.”

“Cô ta là vợ tôi, cơ thể cô ta thế nào tôi không rõ sao? Chỉ một nghìn mililit máu thôi, có gì mà không rút được?”

Người xung quanh bàn tán không ngớt.

“Thằng đàn ông này đúng là không ra gì, coi vợ mình như túi máu à?”

“Đúng thế, cùng là máu mà còn phân cao thấp, tôi thấy hắn ta rõ ràng là muốn giết vợ.”

“Cô gái, cô nhất định đừng đồng ý, vì người khác mà làm tổn hại bản thân không đáng đâu.”

Tôi mỉm cười, đưa tay ra trước mặt y tá.

“Cứ rút đi.”

“Đây là Họa Tầm đòi tôi, tôi nhất định phải cho anh ta.”

Y tá kinh ngạc nhìn tôi, như thể đang nói tôi điên rồi.

Những người vừa bênh vực tôi cũng quay sang mắng tôi ngu ngốc, lời hay không khuyên nổi kẻ đáng chết.

Tôi không hề dao động.

Trơ mắt nhìn máu từ cơ thể mình chảy ra.

Họa Tầm vì sao lại biết máu của tôi tốt?

Kiếp trước, anh ta bị viêm phổi nặng vào ICU, bác sĩ đều nói không qua khỏi.

Là tôi tự rút máu của mình, sắc thuốc chữa bệnh cho anh ta,

Mới giúp anh ta sống sót.

Cho nên kiếp này, dù bệnh viện hoàn toàn không thiếu máu, dù Nguyễn Tú chỉ là mất máu bình thường, hoàn toàn không nguy hiểm đến tính mạng,

Anh ta vẫn cố chấp muốn rút cạn toàn bộ máu của tôi, để cứu Bạch Nguyệt Quang của mình.

Tôi mơ mơ màng màng mất đi ý thức, lúc tỉnh lại thì thấy Họa Tầm đang ngồi bên giường.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)