Chương 6 - Sủng Vật Của Hoàng Đế
Chưa bao lâu.
Quân Dự Nam bưng một khay đồ trở lại.
Thấy ta vẫn nằm trên long sàng, hắn nhướng mày:
“Lại đây.”
Ta liếc mắt nhìn hắn.
Một cú gõ đầu giáng xuống.
“Đúng là cái mặt chó!”
Không đúng.
Ta đột nhiên phản ứng.
Hiện tại ta là hình người, sao hắn nhận ra ta vậy?
“Ngươi làm sao biết là ta?”
Bản đại vương tính tình thẳng thắn, nghĩ gì hỏi đó.
Quân Dự Nam chẳng định trả lời.
“Há miệng!”
“Ò…”
Ta ngoan ngoãn há miệng.
Trên khay là một bát sền sệt màu xanh đen.
Còn có một bát cháo thịt.
Quân Dự Nam cầm thìa lên, nhìn mấy chỗ răng gãy lòi ra lỗ máu trong miệng ta.
Chân mày nhíu chặt.
Bỏ thìa xuống, đổi sang dùng tay.
Bàn tay khớp xương rõ ràng thò vào chén thuốc thối hoắc kia.
Múc lên một miếng to.
Miệng ta há lâu hơi mỏi, vừa định khép lại.
Một tay khác của hắn liền giữ lấy miệng ta.
Đút thuốc vào miệng, ta theo bản năng muốn liếm.
Đầu lưỡi vừa chạm tay hắn thì bị kẹp lại.
Ta không vui, “ư ư” rút lưỡi về.
Nước dãi chảy dọc theo ngón tay Quân Dự Nam đến tận gốc.
“Còn liếm loạn, cắt lưỡi ngươi!”
Quân Dự Nam cảm nhận độ ẩm ướt trên tay,
Nhìn bộ dạng ta bị thuốc thối làm chảy nước mắt,
Tâm tình hắn… kỳ lạ thay, lại thấy tốt hơn rất nhiều.
11
Ta bị Quân Dự Nam nhốt lại rồi.
Không cho gặp người ngoài.
Cũng không cho ta biến về nguyên hình.
Ta rất giận.
Giờ đã là hình người, mỗi khi ta tru lên,
Biểu cảm của Quân Dự Nam lại rất kỳ lạ.
Hắn cứ nhìn ta là mặt đỏ tai hồng,
Sau đó quay đầu đi không dám nhìn tiếp.
Chốc lát sau lại lén quay lại nhìn.
Bản đại vương cảm thấy… rất quái lạ.
Nên hiện giờ ta không tru nữa.
Nhưng tật xấu thích cắn vẫn chưa đổi.
Chỉ cần hắn lên long sàng là ta cắn hắn loạn xạ.
Từ cổ cắn tới bụng.
Quân Dự Nam không biết có phải bị bản đại vương dọa sợ hay không.
Ta cắn một cái là hắn cứng người.
Cắn nữa thì hắn thở gấp.
Cắn mạnh hơn, hắn lại xoa đầu bản đại vương.
Sau một tháng, ta thấy mình bị hắn nuôi béo hẳn.
【Cha nội, con chó này tu thành tinh rồi à!】
【Gắn thẻ huyền huyễn làm gì? Là con tôm mặn à?!】
【Nam chính bị bẩn rồi, toàn thân dính đầy nước miếng của yêu khuyển!】
【Thật ra… ta thấy nam chính với con Beagle này cũng đẹp đôi mà, trai xinh gái đẹp.】
【Thật quái đản.】
【Ngày kia chó bị chém rồi, còn ship cái gì nữa!】
Bị chém rồi…
Thanh thịt gà trong tay ta rớt xuống đất.
Dạo này sống sung sướng quá, ta quên mất kết cục của mình.
Ta vừa khóc, vừa cúi xuống nhặt thịt gà.
Không kịp nhặt thì bị Quân Dự Nam gõ tay một cái.
“Bốp——”
m thanh vang lên rất to.
“Khóc khóc khóc! Phúc khí của trẫm bị ngươi khóc tan hết rồi!”
“Ai lại chọc ngươi hả!”
Thịt gà lại rơi.
Quân Dự Nam nhìn thịt dính đất, lông mày anh tuấn nhíu chặt.
Ta giận quá.
Chộp lấy tay hắn mà cắn một phát.
Hắn đau đến “hít—” một hơi.
Tay còn lại đè đầu ta muốn gỡ ra.
“Mặc Ngọc, đúng là uổng công trẫm nuôi ngươi!”
“Lại cắn trẫm!”
“Trẫm là hoàng đế! HOÀNG ĐẾ!”
Ngữ khí nghe như tức nổ phổi.
Ta cúi mắt nhìn.
Cắn chảy máu rồi.
Lập tức chột dạ.
Rút răng về, lè lưỡi liếm vết cắn kia một cái.
“Ta sai rồi…”
Dùng đôi mắt ngập nước nhìn hắn, thật ngoan.
Cơn giận của Quân Dự Nam lập tức tan biến.
Hắn quay đầu đi, không chịu nhìn ta nữa.
Nhưng ta thấy tai hắn đỏ lên rồi.
Sáng hôm sau.
Ta dậy rất sớm.
Ngày bị “chém tám khúc” trong màn hình đã cận kề.
Ta sợ đến không ngủ nổi.
Buổi trưa.
Hiếm khi Quân Dự Nam không quay lại.
Bình thường giờ này, hắn thích bảo ta biến về hình khuyển,
Sau đó xoa đầu ta nửa canh giờ.
Ta vẫn theo thường lệ biến về hình khuyển,
Lấy chân trước che đầu, buồn chán kêu nhẹ một tiếng.
Không quen lắm.
Nhưng ngay sau đó ta tỉnh táo.
Quân Dự Nam không có ở đây là chuyện tốt!
Ta buồn phiền gì chứ!!!
Lập tức hóa thành hình người,
Chạy ra phía sau điện, đến cái hang mà ta đào ngày đêm không nghỉ.
Đầu đã chui vào trong rồi.
Đột nhiên nhớ ra gì đó.
Ta “tốc tốc tốc” chạy tới trước long sàng,
Nằm sấp xuống.
Kéo từ dưới giường ra một cái bọc nhỏ.
Không ngờ đúng không, bản đại vương đã chuẩn bị sẵn hành lý bỏ trốn từ lâu.
Trong đó có:
Toàn bộ vòng cổ vàng, xích vàng, xương vàng mà Quân Dự Nam tặng ta.
Xách hành lý.
Không quay đầu, ta chui thẳng vào đường hầm.
Tạm biệt đồ hoàng đế thúi!
Không chạy bây giờ,
Ngày mai chắc chắn bị chặt thành tám khúc.
12
Ta lôi hành lý, đầu bù tóc rối chui ra khỏi một mảnh đất.
Chờ đến khi nhận ra có gì đó không đúng,
Thì đã chẳng còn đường thoát.
Hành lý bị người ta thô lỗ giật lấy.
Tùy tiện ném xuống đất, vài món trang sức bằng vàng vì lực văng mà rơi ra ngoài.
“Đâu ra kẻ trộm, dám xông vào Minh Nguyệt điện!”
Vài mũi trường thương lạnh băng dí thẳng vào cổ ta.
Ta rõ ràng nhớ rằng mình đã đào đường hầm vượt khỏi hoàng cung mà?
Cảnh tượng trước mắt không cho ta kịp suy nghĩ.
“Công chúa, nữ nhân này lén lút chui lên từ dưới đất! Xin hỏi xử trí thế nào?”
Khi ta bị đám người áp giải lảo đảo quỳ xuống trước một điện,
Ta mới biết mình đào tới đâu rồi.
Minh Nguyệt điện.
Công chúa Minh Nguyệt.
Chính là muội bảo trong màn sáng kia.
Là nữ chính.
Là người ta từng vô tình dọa sợ.
Nữ chính.
Nam chính.
Chặt thành tám khúc.
Nướng lên ăn.
Chỉ cần nghĩ đến những chữ đó, ta đã run cầm cập vì sợ.
【Má ơi, con chó này cố tình à? Cố ý chạy đến chỗ muội bảo làm gì chứ?】
【Không phải các người cứ giục chó chết sao?】
【Nghe nói fan bỏ tiền mua cốt truyện cho con chó bị “rối loạn cảm giác”, nên đào nhầm hướng.】
【Tự dưng thấy thương con chó rồi.】
Mắt ta ngân ngấn lệ.
Mạng chó thì không phải mạng sao?
Ta chỉ muốn hóa hình, có làm điều gì xấu đâu…
“Chui lên từ dưới đất?”
Người ngồi trên cao rốt cuộc cũng mở miệng.
Minh Nguyệt công chúa nhìn ta rất lâu với thần sắc khó dò.
Rồi khẽ bật cười, nói ra một câu khiến toàn thân ta lạnh toát:
“E rằng là yêu quái chứ gì!”
“Lấy phù chú đến!”
Ta bắt đầu giãy giụa.
Không thể để lộ thân phận yêu quái.
Trong mắt ta lóe lên ánh kim, yêu lực hóa thành từng sợi tơ nhỏ.
Chớp mắt đã quấn quanh chân đám người vây quanh ta.
Tơ siết lại.
Cả đám người ngã nhào.