Chương 12 - Sủi Cảo Bí Ẩn

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Có đóng dấu của ủy ban thôn và dấu của nhà trường.

Không hề có dòng chữ này.

Sắc mặt cô giáo cũng biến đổi.

“Cái này ai viết?”

Thầy Tưởng đổ mồ hôi hột.

“Tôi chỉ tạm thời bảo quản thôi.”

“Hôm qua Hà Mỹ Cầm nói tài liệu có sai sót, cần bổ sung tình hình thực tế.”

“Bà ấy là mẹ Phương Đường, bà ấy có quyền phản ánh.”

Bố tôi tức giận đến phát run.

“Đêm qua cô ta bỏ thuốc độc con tôi.”

“Lời của cô ta mà ông cũng tin?”

Thầy Tưởng chống chế.

“Đó là chuyện đêm qua.”

“Sáng hôm qua ai mà biết bà ta sẽ làm ra những chuyện ấy?”

Cô chủ nhiệm cười lạnh.

“Thế là ông tự tiện bóc hồ sơ của học sinh, tự ý thêm vào những ý kiến không đúng sự thật?”

Thầy Tưởng câm nín.

Cảnh sát thu giữ tài liệu, hỏi tiếp: “Giấy chứng nhận hộ nghèo sao cũng lấy ra?”

Yết hầu thầy Tưởng chuyển động.

“Hà Mỹ Cầm bảo gia đình không muốn cho nó xin trợ cấp.”

“Sợ nó cầm tiền rồi tiêu xài bậy bạ.”

Tôi bật cười.

Rất khẽ.

Nhưng tất cả mọi người trong hành lang đều nghe thấy.

“Mẹ em sợ em tiêu tiền bậy bạ.”

“Nên bà ấy nhận 5 vạn tiền sính lễ, chuẩn bị gả em cho Mã Đào.”

“Nên bà ấy mua Paraquat, gói vào sủi cảo.”

“Nên bà ấy xúi giục cậu em đốt sổ hộ khẩu.”

“Nên bà ấy còn chạy đến trường để hủy hoại hồ sơ của em.”

Sắc mặt thầy Tưởng lúc xanh lúc trắng.

Tiếng gào thét dưới lầu vẫn tiếp tục.

Mã Đào không biết trên lầu đã xảy ra chuyện.

Gã vẫn đang hống hách.

“Kêu Phương Đường ra đây!”

“Nhận tiền rồi lật lọng, Bắc Đại cũng dạy ra cái loại người này à?”

Tôi bỗng nhiên không muốn trốn nữa.

Cô giáo kéo tôi lại.

“Đừng xuống.”

Tôi nói: “Cô ơi, em không xuống, anh ta sẽ tiếp tục gào.”

“Mục đích của anh ta là hắt nước bẩn lên người em trước.”

“Em phải cho mọi người nghe được sự thật.”

Cảnh sát suy nghĩ một chút.

“Chúng tôi cùng cháu xuống.”

Cô giáo nhìn tôi, trong ánh mắt có xót xa, có cả lo lắng.

“Em chắc chắn chứ?”

Tôi gật đầu.

“Chắc chắn.”

Tôi ôm bản sao sổ hộ khẩu bị cháy xém một góc, cầm bức ảnh chụp tờ hôn ước giả mạo, theo cảnh sát xuống lầu.

Cầu thang rất dài.

Mỗi bước đi như đạp lên đống bùn lầy của mười tám năm qua.

Tôi từng rất sợ người khác biết chuyện nhà mình.

Sợ bạn học biết mẹ không cho tiền sinh hoạt.

Sợ giáo viên biết em trai từng xé sách bài tập của tôi.

Sợ mọi người nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại.

Nhưng bây giờ tôi hiểu rồi, sự xấu hổ không thuộc về tôi.

Kẻ phải cúi đầu, chưa bao giờ là tôi.

Đám người ngoài cổng thấy cảnh sát ra mặt, tiếng xôn xao nhỏ hẳn đi một nửa.

Mã Đào vẫn cố làm ra vẻ bình tĩnh.

“Đồng chí cảnh sát, các anh cũng không thể thiên vị cho cô ta được.”

“Nhà cô ta nhận tiền thì phải giao người.”

Cảnh sát hỏi gã: “Tờ khế ước hôn nhân là do anh đem tới?”

Mã Đào vểnh cổ.

“Phải.”

Tôi đứng bên trong cánh cửa sắt, nhìn thẳng gã.

“Mã Đào, tôi nói lại lần nữa.”

“Tôi không hề đồng ý gả cho anh.”

“Hôn ước không phải do tôi viết.”

“Dấu vân tay cũng là mẹ tôi lén lăn khi tôi ngủ.”

“Trong tin nhắn anh nói với mẹ tôi, người vào nhà anh rồi thì không do tôi quyết định nữa.”

Xung quanh lập tức bùng nổ.

Sắc mặt Mã Đào biến sắc.

Phía sau gã đột nhiên có một người phụ nữ lách lên.

Bà ta trạc 50, tóc uốn xoăn, giọng the thé.

“Mày đừng có vu khống con trai tao.”

“Lúc mẹ mày lấy tiền đã nói rõ rành rành rồi.”

“Mày chính là người của nhà họ Mã.”

Tôi nhìn thẳng bà ta.

“Ai cầm tiền, bà đi tìm người đó đòi.”

“Tôi không phải món hàng.”

Người phụ nữ định chửi tiếp.

Cảnh sát trực tiếp can thiệp.

“Có hành vi tình nghi buôn bán hôn nhân và đe dọa hạn chế quyền tự do thân thể, cần phải điều tra.”

Mã Đào quay người định bỏ đi.

Cảnh sát đứng ở cửa chặn gã lại.

Cái vẻ ngang ngược trên mặt gã cuối cùng cũng vỡ vụn.

Ngay lúc đó, từ đằng sau đám đông bỗng có người hét lên một câu.

“Mẹ con bé vừa được thả ra rồi!”

Tôi ngẩng phắt lên.

Một chiếc xe ba gác đỗ lại bên ngoài cổng trường.

Hà Mỹ Cầm bước từ trên xe xuống.

Mặt bà ta trắng bệch, tóc tai rối bời, nhưng lại ôm khư khư một chiếc túi đen.

Bà ta không nhìn cảnh sát, cũng không nhìn bố tôi.

Bà ta chỉ nhìn chằm chằm tôi.

Sau đó bà ta lôi từ trong túi ra một xấp giấy, ném tung lên trời.

Những tờ giấy trắng bay lả tả khắp cổng trường.

Tờ rơi trên cùng đáp xuống ngay chân tôi.

Trên đó ghi rõ mồn một.

*Đơn Tự Nguyện Từ Bỏ Tư Cách Nhập Học Đại Học Bắc Kinh.*

Chỗ ký tên, là tên của tôi.

**12**

Tờ giấy rơi xuống đất, bị gió cuốn nhẹ một cái.

Tôi cúi xuống nhặt lên.

Nét chữ trên đó rất giống chữ của tôi.

Thậm chí cả nét hất cuối cùng cũng bắt chước y hệt.

Chỗ chữ ký còn có cả dấu vân tay đỏ.

Tôi chằm chằm nhìn dấu vân tay đó, những ngón tay siết lại từng chút một.

Hà Mỹ Cầm đứng ngoài cổng trường, trong mắt có sự điên cuồng như cá chết lưới rách.

“Phương Đường, mày đừng diễn nữa.”

“Mày đã sớm viết đơn xin bỏ học rồi.”

“Mày nói nhà nghèo, không muốn lên Bắc Kinh làm liên lụy gia đình.”

“Bây giờ có giáo viên, cảnh sát chống lưng cho mày, mày liền chối bay chối biến.”

Đám đông lại bắt đầu ồn ào.

Có người lẩm bẩm, rốt cuộc câu nào là thật.

Có người nói nhà ầm ĩ thế này, có khi đứa trẻ không muốn học nữa thật.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)