Chương 1 - Suất Học Được Đánh Đổi
Con trai tôi thi được hạng nhất toàn trường, hiệu trưởng đích thân hứa sẽ dành cho nó một suất vào lớp chọn.
Thế nhưng, ngày khai giảng, trên bảng danh sách lại không có tên nó.
Tôi đến tìm hiệu trưởng, ông ta ấp úng: “Đứa bé kia nhà có chút quan hệ, mong chị rộng lượng.”
Tôi không cãi, cũng không làm ầm lên, chỉ nhẹ nhàng gật đầu.
Ngay chiều hôm đó, tôi lấy danh nghĩa người giám hộ, làm thủ tục chuyển trường cho con.
Ba ngày sau, phụ huynh bên kia tìm đến tận cửa nhà tôi, mắt đỏ hoe:
“Làm ơn… trả lại suất học được không? Con tôi mấy hôm nay ngày nào cũng khóc, không chịu đến trường.”
Tôi bình thản nhìn bà ta:
“Suất đó là bà giành lấy, nó khóc là đáng.”
Hôm có kết quả thi cấp hai, tôi đang cắt dưa hấu trong bếp. Ngoài phòng khách, con trai tôi – Chu Chu – còn căng thẳng hơn tôi, tay ướt đẫm mồ hôi, ngồi không yên trên ghế sofa.
Điện thoại tôi reo lên.
Là một số bàn lạ, tôi bật loa ngoài.
“A lô, có phải là mẹ của Chu Chu không?” Một giọng đàn ông trung niên có chút khúm núm vang lên.
“Là tôi.” Tôi vừa trả lời vừa bỏ dưa hấu vào đĩa.
“Ôi trời, chúc mừng chị! Tôi là hiệu trưởng trường Nhất Trung, họ Trương. Chu Chu thi
được 738 điểm, đứng đầu toàn thành phố đó! Trạng nguyên thực sự luôn đấy ạ!” Giọng hiệu
trưởng Trương đầy phấn khích không giấu nổi, “Tôi đã quyết định rồi, Chu Chu sẽ được vào
thẳng lớp ‘Tên lửa’ tốt nhất của chúng tôi! Tôi sẽ đích thân gọi điện thông báo cho cháu!”
Nghe vậy, mắt Chu Chu sáng rỡ, bật dậy khỏi sofa, giơ nắm đấm lên ra hiệu với tôi đầy phấn khích.
Tôi mỉm cười, nói vào điện thoại: “Cảm ơn hiệu trưởng Trương, chắc chắn cháu sẽ rất vui.”
“Đó là điều đương nhiên! Với một mầm non ưu tú như vậy, trường chúng tôi sẽ dốc toàn lực bồi dưỡng! Cô giáo Tiền của lớp Tên lửa, là giáo viên nổi tiếng cả tỉnh đấy, sau này sẽ là giáo viên chủ nhiệm của Chu Chu. Chị cứ yên tâm!”
Cúp máy, Chu Chu lao tới ôm chầm lấy tôi: “Mẹ ơi! Con đậu rồi! Lớp Tên lửa!”
Tôi vỗ nhẹ lưng nó, đưa đĩa dưa hấu sang: “Ừ, con trai mẹ giỏi nhất. Mau ăn đi, cho mát.”
Suốt kỳ nghỉ hè ấy, Chu Chu ngập tràn trong niềm hạnh phúc.
Nó cẩn thận chuẩn bị từng món đồ cho ngày khai giảng: cặp sách, bút vở, đến cả sổ tay cũng dán nhãn phân loại rõ ràng. Lớp Tên lửa – nơi được ví như truyền thuyết của trường Nhất Trung, nơi phần lớn học sinh đậu các đại học hàng đầu đều từ đó mà ra.
Ngày khai giảng, trời trong xanh không một gợn mây.
Tôi đưa Chu Chu đến trường làm thủ tục nhập học. Khắp sân trường Nhất Trung là những băng rôn chào đón học sinh mới, người đông như hội. Chúng tôi đi thẳng đến trước phòng giáo vụ – nơi dán bảng chia lớp bằng giấy đỏ.
Rất nhiều phụ huynh và học sinh đang chen chúc, chỉ trỏ bàn tán.
Chu Chu cao, vừa nhìn đã thấy được danh sách “Lớp Tên lửa khối 10”. Nụ cười trên mặt nó dần đông cứng lại, rồi chậm rãi biến mất.
Nó quay đầu nhìn tôi, môi mấp máy nhưng không phát ra tiếng.
Tim tôi nhói lên, vội vàng chen vào đám đông.
Tôi nhìn theo ánh mắt nó, từ cái tên đầu tiên đến cuối cùng trong danh sách.
Không có “Chu Chu”.
Thay vào đó, ở giữa bảng là một cái tên lạ hoắc: Vương Nhạc.
Tôi biết cái tên này. Cậu ta là bạn cùng lớp với Chu Chu, học lực tầm trung, lần thi này còn kém điểm chuẩn lớp Tên lửa gần năm mươi điểm.
Tiếng xì xào quanh đó lọt vào tai:
“Ơ, Chu Chu đâu rồi? Cậu học sinh đứng đầu thành phố mà sao không có tên trong lớp Tên lửa?”
“Chưa biết à? Bị gạt tên rồi.”
“Không thể nào? Đến trạng nguyên cũng dám gạt sao?”
“Suỵt… Vương Nhạc ấy, bố là sếp to trong phòng công thương của quận đấy, hiểu chưa?”
Tôi nắm lấy tay Chu Chu, tay nó lạnh toát, khẽ run rẩy. Nó cúi đầu, tôi không nhìn thấy rõ nét mặt, chỉ thấy đường nét quai hàm siết chặt đầy căng thẳng. Một thiếu niên mười lăm tuổi, đang cố gắng hết sức để không gục ngã trước ánh mắt của bao người.
Tôi không nói gì, chỉ nắm tay con, quay người bước thẳng đến văn phòng hiệu trưởng ở gần đó.
02
Cửa văn phòng hiệu trưởng mở toang, thầy Trương đang cười tươi, trò chuyện cùng một người phụ nữ ăn mặc sang trọng. Tôi nhận ra bà ta – mẹ của Vương Nhạc, bà Vương.
Thấy tôi bước vào, nụ cười trên mặt hiệu trưởng Trương lập tức cứng đờ. Bà Vương chỉ liếc tôi một cái, khóe môi nhếch lên đầy kiêu ngạo, rồi uốn éo rời đi.
“Chị Chu, sao chị lại đến đây?” Thầy Trương đứng bật dậy, xoa tay liên tục, trông vô cùng lúng túng.
Tôi không ngồi, chỉ đứng trước bàn làm việc, giọng bình thản:
“Thầy Trương, tôi muốn hỏi về việc phân lớp của Chu Chu.”
Ánh mắt thầy lảng tránh, không dám nhìn thẳng tôi: “À… chuyện phân lớp là kết quả của nhiều yếu tố tổng hợp…”
“Đứng đầu toàn thành phố mà còn không đủ điều kiện vào lớp Tên lửa?” Tôi ngắt lời. “Thầy từng đích thân gọi điện hứa với tôi cơ mà.”
“Ôi, chị Chu, để tôi giải thích…” Thầy vòng qua bàn làm việc, ghé sát lại, hạ giọng, “Trường hợp này hơi đặc biệt. Thằng bé Vương Nhạc ấy… nhà nó có chút quan hệ, mong chị thông cảm.”
Trong giọng ông ta là sự cầu xin xen lẫn bất lực.
Tôi nhìn ông, nhìn người đàn ông đang mang danh ‘nhà giáo ưu tú’ mà gương mặt giờ đây lại đầy chất quan liêu và sự hèn nhát thỏa hiệp.