Chương 1 - Sửa Hôn Thư Bất Ngờ

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Đêm trước ngày thành thân, Cố Bắc Thần đột nhiên lén sửa hôn thư của ta và hắn, đổi tên tân lang thành tiểu thúc của Cố gia — Cố Hoài Nam.

Bằng hữu kinh hãi:

“Ngươi điên rồi sao? Lỡ như lộng giả thành chân thì sao… Lâm Tinh Vãn vì chờ ngươi mà phí hoài trọn bảy năm, đã thành lão cô nương rồi!”

Cố Bắc Thần cười chẳng chút bận tâm:

“Ta đánh cược thua Nhuyễn Nhuyễn, đã hứa sẽ nghe lời nàng ấy làm một chuyện. Hơn nữa, chẳng qua chỉ là sửa hôn thư thôi mà. Dù sao hôn sự của Lâm Tinh Vãn cũng đã bị phá hỏng mười lần rồi, thêm lần này cũng chẳng đáng là bao.”

Chương 1

Đêm trước ngày thành thân, Cố Bắc Thần đột nhiên lén sửa hôn thư của ta và hắn, đổi tên tân lang thành tiểu thúc của Cố gia — Cố Hoài Nam.

Bằng hữu kinh hãi:

“Ngươi điên rồi sao? Lỡ như lộng giả thành chân thì sao… Lâm Tinh Vãn vì chờ ngươi mà phí hoài trọn bảy năm, đã thành lão cô nương rồi!”

Cố Bắc Thần cười chẳng chút bận tâm:

“Ta đánh cược thua Nhuyễn Nhuyễn, đã hứa sẽ nghe lời nàng ấy làm một chuyện. Hơn nữa, chẳng qua chỉ là sửa hôn thư thôi mà. Dù sao hôn sự của Lâm Tinh Vãn cũng đã bị phá hỏng mười lần rồi, thêm lần này cũng chẳng đáng là bao.”

Tô Nhuyễn Nhuyễn là cô nhi hắn nhặt về, nay đã thành nha hoàn thiếp thân của hắn.

“Đợi nàng phát hiện nhầm lẫn, nhất định sẽ hoảng hốt chạy đến tìm ta sửa lại.”

“Vạn nhất thật sự hồ đồ bước vào động phòng, tiểu thúc của ta lại không thể hành nhân sự, cuối cùng Lâm Tinh Vãn vẫn là của ta. Còn có thể để lại một điểm yếu trong tay ta nữa.”

Giọng hắn khinh bạc lại hờ hững, mọi người lập tức cười vang thành một đoàn.

Ta đứng ngoài cửa thật lâu, trái tim từng chút từng chút lạnh xuống. Cuối cùng, ta xoay người, đổ sạch bát canh giải rượu trong tay.

Sau đó, khi mẫu thân hoảng hốt cầm tờ hôn thư bị viết sai đến tìm ta, ta chỉ mỉm cười đáp:

“Không sao, cứ làm theo trên này đi.”

Lần này, ta không đi tìm hắn sửa lại hôn thư nữa.

Ngày đến Cố gia bàn chuyện hôn sự, vừa khéo gặp lúc Cố Bắc Thần muốn dẫn Tô Nhuyễn Nhuyễn ra ngoài du ngoạn.

Ta tiện tay đưa thiệp mời tân hôn của mình cho hắn, lại bị hắn tùy ý ném sang một bên:

“Thư xin lỗi ta không xem nữa. Khi nào nàng đem cây trâm Nhuyễn Nhuyễn thích đến đây, ta sẽ tha thứ cho nàng.”

Ta không giải thích, chỉ lạnh nhạt nhìn hắn rời đi.

Về sau, vào ngày đại hỉ tân hôn của ta, Cố Bắc Thần, kẻ trước nay luôn cao cao tại thượng, lạnh nhạt tự giữ, lại như phát điên xông vào phủ:

“Ta mới là tân lang, rõ ràng ta mới là tân lang mà—”

“Vãn Vãn, con chắc chắn hôn thư này thật sự không sửa nữa sao? Nhưng Cố Hoài Nam là một kẻ tàn phế không thể hành nhân sự đấy!”

Viền mắt mẫu thân đỏ hoe. Trong lòng ta có chút áy náy. Từ sau khi biết Cố Bắc Thần đồng ý thành thân với ta, người vui mừng nhất chính là mẫu thân.

Bà biết ta đã đợi Cố Bắc Thần bảy năm.

Bà tận mắt nhìn ta từ tuổi xuân mơn mởn, năm này qua năm khác chờ đến tuổi hoa tín, cuối cùng thành lão cô nương bị người trong kinh thành chê cười, không ai muốn lấy.

Ngày Cố gia đến hạ sính, mẫu thân cũng rơi lệ suốt một đêm.

Sau đó, bà thức trắng ba mươi đêm thêu áo cưới long phụng trình tường cho ta. Nhưng nay Cố Bắc Thần lại vì một ván cược với nha hoàn thiếp thân mà đưa đến một tờ hôn thư sai tên.

Giờ khắc này, ta chỉ cảm thấy mỏi mệt vô cùng. Ta nhìn nền đỏ chữ vàng kia, khẽ nói:

“Không sao, dù sao cũng đều là người Cố gia.”

Ta biết, ta đã không thể tùy hứng nữa.

Đây đã là lần thứ mười Cố Bắc Thần thất hứa, thay đổi ngày cưới.

Lần đầu tiên, người trong kinh thành còn thay ta bất bình, trách hắn bạc tình bội tín.

Lần thứ hai, các quý nữ nghi hoặc không hiểu, nhao nhao suy đoán giữa chúng ta có phải có hiềm khích gì hay không.

Về sau, hết lần này đến lần khác, mọi người đều cho rằng vấn đề nằm ở ta. Họ nói ta không biết liêm sỉ nên bị người ta ghét bỏ, nói ta cay nghiệt độc ác khiến người chán ghét, cho nên thanh mai trúc mã Cố Bắc Thần mới không muốn cưới ta.

Khi Cố Bắc Thần lần đầu hủy hôn, ta cũng từng nghĩ đến việc tìm một lương nhân khác. Nhưng bà mối vừa thấy là nhà chúng ta, liền ngượng ngùng đẩy lễ vật ra ngoài.

“Cố thiếu gia đã nói rồi, cô nương là người của hắn. Trong kinh còn ai dám tranh với hắn chứ? Huống hồ, danh tiếng của cô nương… Sau này e là cô nương chỉ có thể làm Cố phu nhân thôi.”

Ngón trỏ trắng nõn đặt lên ba chữ Cố Hoài Nam. Ta biết, cuối cùng mình cũng buông bỏ dây dưa với Cố Bắc Thần, an tâm làm “Cố phu nhân”.

Chỉ là chữ “Cố” này, không còn là chữ “Cố” kia nữa mà thôi.

Cố lão phu nhân biết ta muốn gả cho Cố Hoài Nam thì kinh ngạc không thôi.

Chương 2

Nhưng vừa nghĩ đến Cố Hoài Nam là tiểu nhi tử bà thương yêu nhất, lại đã nằm bệnh nhiều năm, bà lập tức đồng ý hôn sự này, còn thêm không ít sính lễ cho ta.

“Nghe nói là Cố Hoài Nam lén bù thêm cho con.”

Mẫu thân thấp giọng giải thích với ta. Ta nhìn những chiếc rương đếm không xuể trong sân, gật đầu, nói mọi thứ đều vừa ý.

Hôn sự đang được chuẩn bị rầm rộ, không ngờ hôm ấy lại có một người ngoài dự liệu đến bái phỏng.

Là Cố Bắc Thần.

Hắn mặc bộ y phục cưỡi ngựa màu tím sẫm thêu chỉ vàng, tóc đuôi ngựa được tử kim quan buộc cao, dáng vẻ hăng hái khí phách. Trong mắt hắn đầy đắc ý và vẻ hả hê trước tai họa của người khác. Theo sau hắn chính là Tô Nhuyễn Nhuyễn.

Ta biết, hắn cho rằng ta còn chưa phát hiện tờ hôn thư viết sai kia.

Thấy ta không để ý đến hắn, hắn cũng chẳng bận tâm. Chỉ cầm chiếc chén ta từng uống ở bên cạnh lên, uống cạn nước trà bên trong:

“Đồ xuất giá đã chuẩn bị xong rồi?”

“Rồi.”

Nghe giọng ta lạnh nhạt, trên mặt hắn thoáng hiện một tia khó hiểu, nhưng vẫn chỉ nhắc:

“Đã kiểm tra hết chưa? Danh sách sính lễ, thiệp mời, còn có… hôn thư. Dù sao cũng là đại sự cả đời của nàng, có cần lấy ra xem lại không?”

Ta giả vờ không hiểu ám chỉ của hắn, chỉ nói:

“Đã đối chiếu xong rồi. Nếu ngươi không có việc gì thì sớm rời đi đi.”

Trên mặt Cố Bắc Thần hiện lên vài phần không vui, nhưng vẫn mím môi nói:

“Hôm nay ta quả thật có một chuyện muốn tìm nàng. Năm đó ta từng đưa vòng ngọc của mẫu thân cho nàng. Vòng ấy vốn là để cho thê tử tương lai của ta. Nay nàng còn chưa vào cửa, có phải nên trả vòng lại cho ta trước không?”

Ta sững người. Khi nhận chiếc vòng ấy, ta mới mười sáu tuổi.

Hôm đó nắng đẹp, Cố Bắc Thần thần thần bí bí đến tìm ta. Vừa gặp mặt đã đeo chiếc vòng ngọc vào tay ta. Chiếc vòng trong suốt lạnh như băng, trắng như tuyết, được chế từ bạch ngọc thượng hạng, vừa nhìn đã biết vô cùng quý giá.

Ta hoảng hốt muốn tháo xuống, lại bị hắn nắm chặt cổ tay.

“Đây là bảo vật gia truyền mẫu thân ta chuẩn bị cho tức phụ tương lai của ta, nàng cứ giữ lấy!”

Bóng cây loang lổ, nụ cười của hắn khi ấy còn rực rỡ hơn cả ánh dương. Về sau ta mới biết chiếc vòng ngọc ấy là vòng tay truyền đời của nhà ngoại Cố Bắc Thần.

Cố phu nhân biết hắn trộm vòng ngọc đem cho người khác, liền đánh hắn một trận rất nặng. Nhưng Cố Bắc Thần lại hùng hồn nói:

“Sau này con không cưới ai ngoài Vãn Vãn, chiếc vòng ấy đưa lúc nào chẳng như nhau!”

Chớp mắt, chiếc vòng ấy ta đã đeo bảy năm. Nó giống như Cố Bắc Thần, chậm rãi hòa vào cuộc sống của ta.

Thấy ta im lặng, Cố Bắc Thần tưởng ta không muốn trả. Hắn vừa định nói gì đó, Tô Nhuyễn Nhuyễn bên cạnh đã ôm lấy cánh tay hắn, dịu giọng nói:

“Hay là thôi đi, dù sao Tinh Vãn tỷ tỷ cũng đã đeo lâu như vậy rồi.”

Cố Bắc Thần lập tức phản bác:

“Đeo lâu thế nào cũng là đồ của Cố gia ta! Ta đã nói sẽ cho nàng đeo thử, thì nhất định sẽ cho nàng thử.”

Thì ra là đến thay Tô Nhuyễn Nhuyễn đòi vòng.

Trong lòng ta hiểu rõ, liền duỗi tay tháo chiếc vòng ngọc xuống đưa qua:

“Trả ngươi.”

Cố Bắc Thần ngẩn ra, dường như không ngờ ta lại dứt khoát như vậy. Trên mặt hắn thoáng có mấy phần kinh nghi bất định.

Ta lại chẳng để tâm, chỉ nói:

“Ngươi nói đúng, đây vốn là đồ của Cố gia các ngươi. Ta chưa gả cho ngươi, đeo nó quả thật không thích hợp.”

Lần này, ngược lại Cố Bắc Thần có chút không được tự nhiên. Hắn nhận vòng, nói:

“Ừm, đợi đến ngày chúng ta thành thân, ta sẽ tự tay đeo lại cho nàng.”

Nghe vậy, trong mắt Tô Nhuyễn Nhuyễn thoáng lướt qua một tia ghen ghét. Ta thấy Cố Bắc Thần nhét chiếc vòng cho Tô Nhuyễn Nhuyễn rồi chuẩn bị rời đi, bèn mở miệng gọi hắn lại.

“Cố Bắc Thần, nếu vòng ngọc đã trả cho ngươi, vậy song phúc bội của Lâm gia ta đâu?”

Bước chân hắn khựng lại. Hắn không dám tin nhìn ta:

“Nàng muốn ta trả ngọc bội định tình lại cho nàng? Lâm Tinh Vãn, nàng không muốn gả nữa phải không?!”

Khoảnh khắc ấy, ta gần như muốn bật thốt chất vấn hắn, rốt cuộc là ai không muốn cuộc hôn sự này.

Chương 3

Nhưng rốt cuộc ta vẫn muốn giữ lại chút tôn nghiêm cuối cùng của mình, không muốn như oán phụ trong khuê phòng, việc gì cũng truy hỏi. Ta chỉ nhàn nhạt mở miệng:

“Ta chỉ cảm thấy ngươi giữ miếng ngọc bội ấy không thích hợp.”

“Hừ.”

Hắn hừ lạnh một tiếng, đưa tay giật miếng ngọc bội đeo bên hông xuống ném về phía ta:

“Miếng ngọc bội này đã cũ từ lâu, đúng là nên đổi cái khác!”

Dứt lời, hắn dắt Tô Nhuyễn Nhuyễn xoay người rời đi.

Ta không đuổi theo, chỉ khẽ vuốt vết nứt trên miếng ngọc bội. Đó là một vết tên.

Năm ấy, sau khi nhận được miếng ngọc bội, hắn quý nó vô cùng, luôn cất sát trước ngực. Cho đến một lần đi tiễu phỉ, có một mũi tên lạnh bắn thẳng vào tim hắn. Tất cả mọi người đều cho rằng Cố Bắc Thần sẽ trọng thương, thậm chí mất mạng vì chuyện ấy.

Nhưng hắn chỉ ngẩn người một lát, rồi chậm rãi lấy từ trước ngực ra miếng ngọc bội còn vương hơi ấm.

Miếng ngọc ấy đã chắn mũi tên lạnh, cứu hắn một mạng. Về sau, hắn quỳ trước mặt ta, nói:

“Vãn Vãn, nàng là phúc tinh của ta. Nếu không có nàng, ta đã sớm mất mạng nơi hoàng tuyền. Sau này ta nhất định không phụ nàng!”

Khi ấy chúng ta thân mật khắng khít. Nhưng về sau, ngay cả xưng hô cũng trở nên xa cách.

Hắn không còn gọi ta một tiếng Vãn Vãn nữa, chỉ vì Tô Nhuyễn Nhuyễn nói tên của chúng ta tương tự nhau, luôn khiến nàng ta cảm thấy mình là một kẻ thay thế dư thừa.

Từ đó về sau, Cố Bắc Thần liền trực tiếp gọi cả họ tên ta.

“Tiểu thư.”

Giọng nói lo lắng của nha hoàn Tiểu Đào kéo ta ra khỏi ký ức ngày xưa. Ta đưa ngọc bội cho nàng:

“Miếng ngọc này nứt rồi, ngươi đem đi xử lý đi.”

“Nhưng đây là thứ người thức mấy đêm liền tự tay khắc mà…”

Ta chỉ cười:

“Đã vô dụng rồi.”

Sau đó, Cố Bắc Thần không còn đến tìm ta nữa. Mà hôn sự giữa ta và tiểu thúc của Cố gia chỉ còn bốn ngày.

Hôm ấy, mẫu thân dẫn ta đến gặp Cố lão phu nhân bàn chuyện hôn sự. Ta cũng là lần đầu tiên gặp Cố Hoài Nam.

Hắn ngồi trên chiếc xe lăn bằng gỗ, sắc mặt mang theo vẻ tái nhợt bệnh tật, nhưng dung mạo lại cực kỳ tuấn mỹ.

Cố lão phu nhân nói:

“Hoài Nam, hoa hải đường trong hoa viên đang nở rất đẹp, con đưa Tinh Vãn đi dạo đi.”

Ta khẽ đáp vâng, tiến lên đẩy xe lăn của Cố Hoài Nam.

Hắn là một nam nhân thú vị, hài hước lại bác học đa thức. Bất luận nói đến chủ đề gì, hắn cũng có thể trò chuyện cùng ta. Ngay cả son phấn và kiểu trang điểm thịnh hành nhất ở Thịnh Kinh hiện nay, hắn cũng hiểu rất nhiều. Ta vốn còn hơi căng thẳng, vậy mà cũng dần dần không còn câu nệ nữa.

Trong lúc nhàn thoại, bỗng cảm thấy có một ánh mắt sắc bén rơi trên người mình.

Ta quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Cố Bắc Thần không biết đã đứng dưới hành lang từ lúc nào. Đôi mắt đen sâu thẳm đang không chớp nhìn chằm chằm ta và Cố Hoài Nam. Trong tay hắn còn cầm một tấm thiệp mạ vàng.

Ta liếc mắt liền nhận ra, đó là tấm thiệp vừa rồi chúng ta và Cố lão phu nhân bàn về việc thành thân giữa ta và Cố Hoài Nam.

Ánh mắt Cố Bắc Thần sâu thẳm, không nhìn ra cảm xúc, chỉ có khóe môi hơi trễ xuống khiến người ta nhận ra tâm tình nam nhân này không tốt.

Hắn thấy ta quay đầu nhìn hắn, liền chậm rãi đi tới:

“Vì sao nàng lại ở cùng tiểu thúc ta?”

Còn chưa đợi ta giải thích, Cố Hoài Nam đã quét mắt nhìn hắn, nhàn nhạt mở miệng:

“Sao? Chuyện của ta còn phải báo cáo với ngươi?”

Giọng hắn hơi lạnh, hoàn toàn không giống vẻ dịu dàng nhỏ nhẹ khi nói chuyện với ta vừa rồi. Chỉ một câu đã khiến sắc mặt Cố Bắc Thần khẽ biến.

Đến tận lúc này, ta mới muộn màng nhớ ra, trước khi bị thương, Cố Hoài Nam cũng là Chiến thần lừng lẫy của Đại Hi, trụ cột của Cố gia.

Cố Bắc Thần siết tấm thiệp trong tay, nói:

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)