Chương 5 - Sự Tự Do Đắt Giá
Cả nhà ngồi quanh bàn ăn, không khí ngột ngạt đến đáng sợ.
Cháu trai của bà nội, cũng là em họ tôi, vừa khóc vừa quậy đòi tiền mừng tuổi.
Thím đảo mắt một cái, lập tức chuyển mũi nhọn sang người bà nội đang im lặng.
Bà ta gắp một đũa rau, giọng móc méo đầy chua cay:
“Mẹ à, Tết rồi đấy. Năm nay mẹ phải lì xì cho cháu đích tôn nhà mình một phong bì thật to đấy nhé!”
Bà nội ngồi đó, trong người không có một xu, khuôn mặt già nua đỏ ửng như gan heo, tay chân luống cuống không biết giấu vào đâu.
Thím thấy bà không phản ứng gì, lập tức trở mặt, đập mạnh đũa xuống bàn.
“Làm sao? Một xu cũng không có à? Đúng là đồ vô dụng!”
“Nuôi bà ăn không ngồi rồi, chẳng được tích sự gì! Đến tiền lì xì cho cháu cũng không lo nổi!”
Chú Giang Hải uống chút rượu, men say làm ông ta thêm to gan.
Ông cũng hùa theo vợ, bắt đầu oán trách:
“Đúng đấy mẹ! Tất cả là do mẹ cả! Lúc trước cứ khăng khăng giữ lấy bốn căn nhà, không chịu bán sớm! Nếu bán đi sớm thì con đâu có lao vào cổ phiếu rồi thua lỗ? Nhà mình đâu đến nỗi khổ sở thế này!”
Ông ta đem hết mọi thất bại và bất tài của bản thân, đổ lên quyết định mà năm xưa từng khiến ông ta nở mày nở mặt.
Bà nội tức đến toàn thân run rẩy, không thể tin những lời đó lại thốt ra từ miệng đứa con trai mà bà thương nhất.
Bà chỉ vào mặt Giang Hải, giọng run rẩy mắng:
“Mày… mày là đồ bất hiếu! Đồ súc sinh!”
Một câu đó, hoàn toàn châm ngòi cho cơn giận dữ của thím.
Bà ta lập tức đứng bật dậy, túm lấy tay bà nội, kéo thẳng ra cửa.
“Cút! Bà cút ra ngoài cho tôi!”
“Tết nhất mà ngồi nhà tôi khóc lóc! Xui xẻo chưa từng thấy! Nhà này không chào đón bà!”
“Bà chẳng phải còn đứa cháu gái có tiền, có bản lĩnh kia sao? Thích nó như vậy thì đi tìm nó mà đòi phụng dưỡng!”
Bà nội bám chặt lấy khung cửa, vừa khóc vừa gào xin tha.
Nhưng thím tôi khỏe vô cùng, cứ thế lôi bà ra ngoài.
“Rầm!”
Cánh cửa lớn đóng sầm trước mặt bà nội.
Bên trong là đứa con trai, con dâu và cháu trai mà bà từng coi như bảo vật.
Bên ngoài chỉ còn một mình bà, thân thể gầy gò, quần áo mỏng manh, đứng giữa cái lạnh cắt da của tháng Chạp miền Bắc.
Sau khung cửa sổ nhà hàng xóm, là từng cặp mắt hiếu kỳ nhìn ra như đèn pha rọi vào người bà.
Người phụ nữ từng vênh vang trước xóm giềng, khoe khoang con trai hiếu thuận, khoe khoang mình có bốn căn nhà dưỡng già, giờ đây chẳng khác gì một con chó hoang bị ruồng bỏ, thê thảm ê chề.
Bà không còn chốn dung thân.
Trong trời tuyết dày đặc và giá lạnh thấu xương, bà run rẩy co ro.
Tuyệt vọng đến cùng cực, bà mới nhớ đến tôi.
Người cháu gái từng bị bà chửi thẳng mặt là “cút ra khỏi nhà”, nay đã ở tận phương trời xa xôi bên kia đại dương.
Tôi trở thành niềm hy vọng cuối cùng — cũng là duy nhất — của bà.
08
Bà nội không biết vay mượn điện thoại của hàng xóm từ đâu.
Chiếc điện thoại của bà đã sớm bị Giang Hải lấy đi, số của con trai cũng không còn gọi được nữa.
Trong cơn gió lạnh buốt, bà run rẩy lục tìm trong ký ức sâu thẳm, dãy số quốc tế xa lạ mà ngày trước bà từng vô tình nhìn thấy.
Khi cuộc gọi được kết nối, tôi đang ở nhà tại miền Nam nước Pháp.
Lò sưởi cháy rừng rực, trên chiếc bàn dài bày đầy thức ăn thịnh soạn.
Tôi mời Triệu Khả Nhiên và mấy người bạn mới quen ở Pháp cùng nhau gói sủi cảo, ăn mừng ngày lễ đến từ quê hương xa xôi.
Trong nhà ấm áp như mùa xuân tràn ngập tiếng cười nói.
Đây mới là nhiệt độ của “gia đình” mà tôi mong muốn.
Một số điện thoại lạ đột ngột hiện lên trên màn hình.
Tôi xin lỗi mọi người, bước ra ban công yên tĩnh, nhấn nút nghe máy.
Đầu dây bên kia trước tiên là tiếng gió rít, sau đó là một giọng nói già nua, run rẩy, mang theo sự lấy lòng rõ rệt.
“Là… là Nguyệt Nguyệt phải không?”
“Là bà đây.”
Ngón tay tôi khẽ khựng lại.
Tôi im lặng, không nói gì.
Tiếng gió bên kia càng lớn, lẫn trong đó là những tiếng khóc nức nở đứt quãng, không kìm nén được.
“Nguyệt Nguyệt… cháu ngoan của bà… cháu về đón bà đi…”
“Họ… họ không cần bà nữa… đúng đêm giao thừa đã đuổi bà ra ngoài…”
“Bà biết sai rồi… bà thật sự biết sai rồi…”
“Vẫn là cháu hiếu thảo nhất, cháu tốt bụng nhất… cháu về đi, sau này bà cái gì cũng nghe cháu…”
Giọng bà thấp hèn đến tận bụi đất, tràn ngập sự van xin tuyệt vọng.
Tôi ngẩng đầu, nhìn ra ngoài ban công, tuyết đang rơi trong vườn.
Tuyết lặng lẽ phủ lên mặt đất, phủ lên những cành cây khô héo, một màu trắng xóa, lạnh lẽo mà thuần khiết.
Tôi quay lại, qua cánh cửa kính nhìn những gương mặt tươi cười ấm áp của bạn bè, và những đĩa sủi cảo còn bốc hơi nghi ngút trong tay họ.
Một bên là địa ngục, một bên là nhân gian.
Tôi đã giãy giụa trong địa ngục suốt hai mươi tám năm.
ĐỌC TIẾP :