Chương 5 - Sự Trở Về Của Thiên Kim Giả
Khi những lời đó truyền đến tai tôi, tôi đang làm bài vật lý khó nhất đề.
Cô Trần sợ tôi buồn, cẩn thận quan sát sắc mặt tôi.
Tôi chỉ viết xong bước công thức cuối cùng rồi ngẩng đầu hỏi: “Cô ơi, bài này còn cách giải nào đơn giản hơn không?”
Cô Trần sững mấy giây rồi bỗng cười.
“Có.”
Cô cầm bài đi, viết bên cạnh cho tôi một hướng giải khác.
Khoảnh khắc đó, lòng tôi rất nhẹ.
Hóa ra cảm giác không để kẻ tồi tệ vào lòng là như vậy.
Vài ngày sau, Mạnh Giảo Giảo lần đầu xuất hiện trước mặt tôi.
Cô ta đến vào buổi chiều tan học.
Tôi vừa ra khỏi phòng phụ đạo thi học sinh giỏi, ôm một chồng tài liệu, từ xa đã nhìn thấy một chiếc xe thể thao màu đỏ đỗ ở cổng trường.
Một cô gái mặc váy trắng dựa bên xe, tóc dài xõa vai, trang điểm tinh tế, trông như một con búp bê được chiều hư trong tủ kính.
Vừa nhìn thấy tôi, cô ta lập tức nở nụ cười.
“Cậu là Ấu Lê đúng không?”
Tôi dừng bước.
Gương mặt này, tôi quá quen.
Kiếp trước, trên bức tường ảnh của nhà họ Mạnh, cô ta xuất hiện khắp nơi.
Sinh nhật mười tám tuổi, cuộc thi piano, kỳ nghỉ biển, tiệc trưởng thành.
Mỗi góc nhà họ Mạnh đều có bằng chứng cho thấy cô ta được yêu thương.
Còn ảnh của tôi, mãi đến năm thứ ba sau khi về nhà, Lý Á Bình mới chọn một tấm đặt vào khung, lại còn là ảnh chụp chung với Mạnh Giảo Giảo.
Trong ảnh, Mạnh Giảo Giảo khoác tay Lý Á Bình, tôi đứng bên cạnh, giống như một vị khách tạm thời chen vào.
Mạnh Giảo Giảo trước mặt bước về phía tôi, mắt đỏ hoe, giọng mềm mại.
“Ấu Lê, xin lỗi.”
Không ít học sinh xung quanh đều nhìn sang.
Cô ta rất biết chọn chỗ.
Cổng trường, nơi đông người nhất, cũng dễ cho cô ta diễn nhất.
Tôi không nói gì.
Mạnh Giảo Giảo cắn môi: “Mình biết cậu mới là con gái ruột của ba mẹ, những năm nay là mình chiếm vị trí của cậu. Cậu không muốn về nhà có phải vì mình không?”
Kiếp trước, cô ta chính là như vậy.
Lúc nào cũng đặt bản thân vào vị trí người bị hại.
Cô ta càng hiểu chuyện, càng tủi thân, Mạnh Hưng Quốc và Lý Á Bình càng đau lòng vì cô ta.
Khi ấy tôi vụng về, không biết ứng phó thế nào, chỉ có thể hết lần này đến lần khác nói không phải.
Nhưng cô ta lại càng khóc dữ hơn.
Thế là tất cả mọi người đều cảm thấy chính tôi khiến cô ta khó xử.
Tôi nhìn cô ta, giọng bình tĩnh: “Không phải.”
Trong mắt Mạnh Giảo Giảo lóe lên chút đắc ý, như thể đã sớm chờ tôi phủ nhận.
Cô ta tiến lên một bước, hạ giọng hơn, nhưng vừa đủ để người xung quanh nghe thấy.
“Ấu Lê, cậu không cần an ủi mình. Mình biết trong lòng cậu chắc chắn oán mình. Nhưng mình thật sự không cố ý, lúc đó mình cũng chỉ là trẻ con, mình không biết mình không phải con gái nhà họ Mạnh.”
Nói rồi, nước mắt cô ta rơi xuống.
“Nếu cậu muốn, mình có thể rời khỏi nhà họ Mạnh, trả ba mẹ lại cho cậu.”
Đã có người bắt đầu xì xào.
“Cô ấy là con gái nuôi nhà họ Mạnh à?”
“Trông cũng đáng thương thật.”
“Thiên kim thật giả à, drama quá vậy.”
8
Tôi bỗng bật cười.
Mạnh Giảo Giảo sững lại.
Tôi hỏi cô ta: “Cậu muốn rời nhà họ Mạnh?”
Nước mắt vẫn còn treo trên mặt, cô ta theo bản năng gật đầu: “Nếu cậu muốn thì…”
“Tôi không muốn.”
Tôi ngắt lời cô ta.
“Mạnh Giảo Giảo, cậu sống với ông Mạnh, bà Mạnh mười bảy năm, giữa các người có tình cảm, đó là sự thật. Tôi không về nhà họ Mạnh là quyết định của riêng tôi, không liên quan đến cậu.”
Sắc mặt cô ta hơi cứng lại.
Tôi tiếp tục: “Cậu không cần nói mình đáng thương như vậy, cũng không cần đứng ở cổng trường khóc cho người khác xem. Cậu muốn ở thì ở, muốn đi thì đi, đều là tự do của cậu. Đừng đẩy lựa chọn của cậu lên đầu tôi.”
Xung quanh lập tức im bặt.
Nước mắt của Mạnh Giảo Giảo dừng lại.
Có lẽ cô ta không ngờ tôi sẽ trực tiếp chặn sạch đường lui của cô ta.
Kiếp trước, thứ cô ta giỏi nhất chính là biến tất cả mọi người thành vai phụ trong vở kịch của mình.
Cô ta muốn bỏ trốn thì nói là tôi ép.
Cô ta muốn tiêu tiền thì nói nhà họ Mạnh nợ cô ta.
Cô ta muốn quay về tranh di sản thì nói những năm qua cô ta bị tôi hại thảm.
Nhưng kiếp này, tôi sẽ không nhận bất kỳ kịch bản nào cô ta đưa tới nữa.
Mạnh Giảo Giảo rất nhanh đã phản ứng lại, nước mắt lại dâng đầy hốc mắt.
“Ấu Lê, cậu ghét mình phải không?”
“Tôi không quen cậu, chưa nói tới ghét.”
“Vậy sao cậu nói chuyện lạnh lùng như thế?”
Tôi nghiêm túc nghĩ một chút rồi nói: “Có lẽ vì tôi đang bận thi đại học, không có thời gian diễn tình chị em thắm thiết với cậu.”
Trong đám đông không biết ai nhịn không được, bật cười phụt một tiếng.
Mặt Mạnh Giảo Giảo lúc xanh lúc trắng.
Đúng lúc này, một chiếc mô tô độ gầm rú rồi dừng bên đường.
Tiếng phanh chói tai vang lên, một nam sinh tóc vàng tháo mũ bảo hiểm, cà lơ phất phơ huýt sáo một tiếng.
“Giảo Giảo, lên xe.”
Chu Tư Văn.
Hắn vẫn là bộ dạng chẳng ra gì đó.
Khuyên tai, quần jean rách, áo khoác da rẻ tiền, ánh mắt lấc cấc, cười lên giống một tên lưu manh chưa lớn.
Mạnh Giảo Giảo nhìn thấy hắn, biểu cảm lập tức hoảng hốt.
Cô ta theo bản năng quay đầu nhìn tôi, như sợ tôi biết điều gì.
Mạnh Giảo Giảo vội nói: “Tư Văn, sao cậu lại tới? Không phải mình đã bảo cậu đừng đến trường sao?”
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP:
Bình luận & Thảo luận
Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng