Chương 3 - Sự Trở Về Của Thẩm Uẩn Ninh
Sau đó lấy từ trong chiếc hộp gỗ tử đàn sâu trong tủ ra một khối lệnh bài đen trầm.
Bề mặt quấn những vân mây phức tạp, cấn vào lòng bàn tay nàng.
Hiên Viên Trạch hành động rất nhanh, chưa đầy một canh giờ đã mời được Tiết lão râu tóc bạc trắng tới.
Mẹ con Tô Khinh Nghê nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch như giấy, khóe môi còn dính tia máu đỏ nhạt, trông vừa chật vật vừa đáng thương.
Tiết lão cũng không nhiều lời, ngồi xuống lần lượt bắt mạch, viết phương thuốc, dặn hạ nhân lập tức tới Thái Y Viện lấy thuốc về sắc cho họ uống.
Hiên Viên Trạch thấy sắc mặt ông nghiêm trọng, vội hỏi: “Tiết lão thái y, tình hình thế nào?”
Tiết lão trầm giọng nói:
“Đây không phải ăn uống không sạch bình thường, mà là trúng một lượng nhỏ độc Thanh Tràng Tán.”
“Loại độc này sẽ thiêu tổn dạ dày ruột, gây nôn ra máu, đau bụng không ngừng. Muộn thêm nửa ngày, e rằng sẽ để lại bệnh căn.”
Tô Khinh Nghê ôm Tô Minh Viễn, nước mắt rơi lã chã, giọng nghẹn ngào:
“Đang yên đang lành, rốt cuộc ai lại muốn nhẫn tâm với hai mẹ con chúng ta như vậy…”
Khí lạnh quanh người Hiên Viên Trạch đột ngột hạ xuống, hắn nghiêm giọng dặn thuộc hạ:
“Đi tra, toàn bộ thức ăn Khinh Nghê và Minh Viễn đã dùng hôm qua đều tra một lượt.”
Thị vệ lập tức hành động, gọi hạ nhân ra lần lượt tra hỏi, lục soát, cả Tô phủ bị khuấy đến người ngựa ngã nghiêng.
Giày vò gần hai canh giờ, Tiết lão đã trở về nghỉ ngơi, mẹ con Tô Khinh Nghê uống thuốc, sắc mặt tốt lên không ít.
Lúc này thống lĩnh thị vệ bước nhanh trở về phục mệnh:
“Vương gia, thức ăn nước trà Tô tiểu thư dùng hôm qua đều đã kiểm tra, không có vấn đề gì, chỉ là…”
“Chỉ là gì?”
Sắc mặt thống lĩnh thị vệ khó xử:
“Chỉ là chiều hôm qua Tô tiểu thư dẫn công tử tới viện của Vương phi thăm thế tử, ở đó gần nửa canh giờ.”
Hiên Viên Trạch đột ngột quay đầu nhìn Thẩm Uẩn Ninh, đáy mắt là sự lạnh lẽo và thất vọng khó tin.
Thẩm Uẩn Ninh bình thản nhìn lại hắn.
“Hôm qua họ quả thật có tới chỗ ta, nhưng không ăn bất cứ thứ gì.”
“Vương gia nếu không tin ta, cứ việc đi tra.”
Hiên Viên Trạch nhìn nàng rất lâu, cuối cùng vẫn sai thị vệ trở về Vương phủ điều tra.
Lần này không mất bao lâu, thống lĩnh thị vệ đã áp giải Cẩm Nhi trở lại.
“Vương gia, chúng thuộc hạ lục soát được mấy gói bột thuốc trong phòng nha hoàn Cẩm Nhi, hoàn toàn giống Thanh Tràng Tán Tiết lão nói.”
“Còn có tạp dịch trong nhà bếp làm chứng, nói hôm qua tận mắt thấy Cẩm Nhi lén lén lút lút đi vào tiểu trù phòng.”
Lời vừa dứt, cả phòng im phăng phắc.
Giọng Hiên Viên Trạch mang theo cơn giận cố nén:
“Uẩn Ninh, thật sự là nàng làm sao?”
Trong lòng Thẩm Uẩn Ninh lạnh buốt.
Nàng sớm nên nghĩ tới.
Tô Khinh Nghê tốn công sức lớn như vậy diễn vở kịch này, sao có thể chỉ vì lừa một khối Huyền Thiết lệnh.
CHƯƠNG 5
Tô Khinh Nghê tựa trên tháp, giọng yếu ớt mà khẩn thiết:
“Biểu huynh, trong chuyện này có phải có hiểu lầm gì không? Uẩn Ninh trước nay đối đãi với người khác hòa nhã, sao có thể cố ý hại người.”
Tô Minh Viễn trong lòng nàng ta đột nhiên tiếp lời:
“Có lẽ vì A Hành đệ đệ bị thương, Vương phi thẩm thẩm trong lòng không vui, nhất thời hồ đồ mới…”
Tô Khinh Nghê lập tức khẽ quát:
“Minh Viễn, chớ nói bậy!”
Hai mẹ con kẻ tung người hứng, sắc mặt Hiên Viên Trạch càng lúc càng khó coi.
Thẩm Uẩn Ninh lạnh lùng nhìn cảnh tượng trước mắt.
Tô Khinh Nghê và những người kia hiển nhiên đã có chuẩn bị, nhân chứng vật chứng không thiếu thứ nào.
Mà nàng lại không đưa ra được chứng cứ xác thực, không còn gì để biện giải.
Nàng cũng có thể cứng đầu không nhận tội, chỉ là Cẩm Nhi đã đi theo nàng từ trước khi xuất giá, nàng không thể để Cẩm Nhi vì thế mà bị liên lụy.
Thẩm Uẩn Ninh cụp mắt, đang định mở miệng nhận hết.
Không ngờ Cẩm Nhi đột nhiên vùng khỏi tay thị vệ, “bịch” một tiếng quỳ xuống, nặng nề dập đầu trên nền gạch xanh lạnh buốt.
“Xin Vương gia minh xét! Chuyện này hoàn toàn do một mình nô tỳ làm, không liên quan chút nào đến Vương phi!”
Cẩm Nhi ngẩng đầu, giọng vô cùng kiên định:
“Là nô tỳ ghi hận Tô tiểu thư trước đó bất kính với Vương phi, tự ý mua thuốc bỏ vào thức ăn.”
“Xin Vương gia giáng tội, đừng trách Vương phi!”
“Cẩm Nhi! Ngươi nói bậy gì vậy!”
Thẩm Uẩn Ninh kinh hãi, vội bước lên muốn đỡ nàng ấy:
“Chuyện vốn không phải như vậy, ta…”
“Đủ rồi!”
Hiên Viên Trạch nghiêm giọng cắt ngang lời giải thích của nàng, vung tay:
“Nô tỳ to gan, lại vì tư oán mà hạ độc hại người.”
“Người đâu, kéo tiện tỳ lòng dạ độc ác, dám phạm thượng này ra ngoài, trượng ba mươi! Răn đe kẻ khác!”
Hai thị vệ bước lên giữ lấy cánh tay Cẩm Nhi, kéo thẳng ra ngoài.
Thẩm Uẩn Ninh muốn ngăn lại, nhưng bị Cẩm Nhi dùng sức gạt tay ra.
Nước mắt đọng nơi khóe mắt tiểu cô nương, nàng khẽ nói:
“Vương phi bảo trọng, đừng để nô tỳ liên lụy người.”
Ngoài cửa rất nhanh truyền đến tiếng trượng nện nặng nề, cùng tiếng kêu thảm Cẩm Nhi không kìm được.
Trong phòng, Hiên Viên Trạch giữ chặt cánh tay Thẩm Uẩn Ninh, không cho nàng xông ra.
Hắn cúi người, thấp giọng khuyên bên tai nàng:
“Nha hoàn kia là vì bảo vệ nàng nên chủ động đứng ra nhận tội.”