Chương 5 - Sự Trở Về Của Lệ Quỷ

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tống Xuyên Tiêu: “…”

Ông ta giận đến thổ huyết:

“Ngươi… ngươi quay lại đây cho ta!”

Mà đứa con gái bảo bối kia thì hớn hở rời đi, vui vẻ ra đón thánh chỉ.

Ông ta chỉ có thể như kẻ chết đuối vớ được cọng rơm, nắm lấy tay áo ta, run rẩy:

“Thục… Thục Nghi… cứu… cứu…”

Ta chầm chậm quay đầu, nhếch môi:

“Có lẽ, nên gọi là… tỷ tỷ mới đúng?”

Động tác ông ta khựng lại.

Trơ mắt nhìn quỷ khí bốc lên quanh người ta, khuôn mặt hiện ra dáng hình mà ông cả đời không quên được.

Mùi máu tanh lan tỏa, ông ta bỗng buông tay, đôi mắt mở to, hoảng loạn muốn bỏ chạy.

Nhưng thân thể phế nhân, chỉ biết ngã oạch xuống đất, đau đến quằn quại.

Dù vậy, lúc này, đau đớn cũng chẳng còn quan trọng.

Điều ông ta càng để tâm hơn là —

“Ngươi là ai?! Rốt cuộc ngươi là ai?!”

Một khả năng không tưởng hiện lên trong đầu ông.

Ông chưa từng khiếp sợ đến vậy:

“Tống… Tống… Xuyên Cơ!”

10

“Ngươi là Tống Xuyên Cơ! Ngươi đã quay về! Quỷ… có quỷ!”

Hắn bám chặt cột giường, còn đập vỡ cả bình hoa.

Liều mạng bò ra ngoài.

Nhưng những vết bỏng lở loét bị cọ rách da, dính đầy bùn cát, chỉ còn lại cơn đau rát thấu xương.

“Mau tới đây! Có quỷ! Có quỷ a!”

Ta lạnh mặt, bước lên giẫm nát bàn tay hắn đang vươn ra, đạp thành bùn thịt:

“Ồn ào.”

Tống Xuyên Tiêu đau đến mất tiếng.

Mọi chuyện rốt cuộc cũng thông suốt cả rồi.

Chẳng trách quản gia dạo này bặt vô âm tín, ai cũng tưởng hắn cuỗm tiền bỏ trốn.

Chẳng trách Vương thị và Liễu di nương bỗng dưng xé mặt cắn nhau, phụ thân ta lại vô cớ mê mẩn một tỳ nữ.

E rằng cái gọi là men say triền miên với tỳ nữ kia, bất quá chỉ là một giấc mộng mê do quỷ khí tạo thành mà thôi.

Mỗi lần hoan lạc, hồn phách liền bị gặm mất một phần.

Mỗi giấc mộng say, thọ mệnh lại ngắn đi nửa tấc.

Đến cả hắn, cũng đã sống không bằng chết.

“Đều là ngươi… đều là ngươi…”

Nhưng rồi hắn lại không cam tâm:

“Sao… sao ngươi có thể ra được?!”

Lời tiên đoán của quốc sư năm xưa vẫn còn sờ sờ trước mắt.

Bọn họ sợ ta mang mệnh phượng hoàng, chết rồi hóa quỷ trở về báo thù.

Thế nên làm theo ý của Tống Xuyên Dao, trong giếng dán đầy phù chú, khóa chặt bằng xích sắt.

Bát quái thành trận, chỉ cầu ta vĩnh viễn không được siêu sinh, không vào luân hồi.

Bố trí kín kẽ đến vậy, sao ta lại có thể thoát ra?

Bàn tay ta chậm rãi siết lại.

Trong vô hình, thân thể Tống Xuyên Tiêu cũng như bị thứ gì đó nghiền ép, vặn xoắn, xương cốt từng khúc từng khúc nứt vỡ.

“Ấy đều phải cảm tạ hiền thê của ngươi. Nếu không phải nàng ta sai người dỡ phong ấn, ném xác xuống giếng, ta làm sao có thể mượn xác hoàn hồn?”

Tống Xuyên Tiêu bừng tỉnh.

Đôi mắt mở to đầy oán hận, không cam lòng.

Miệng không ngừng phun máu, run rẩy cầu xin:

“Tha cho ta… ngươi muốn gì ta cũng cho… đừng giết ta… ta không muốn chết… ta còn chưa muốn chết…”

Ta đáp:

“Được thôi.”

Hắn mừng rỡ khôn xiết:

“Thật sao?!”

Hắn mới hưởng vinh hoa phú quý có mấy chục năm, nào nỡ chết, lại càng sợ chết.

Chỉ cần được sống, bảo hắn dâng thứ gì cũng cam lòng.

“Vậy ngươi muốn gì?!”

Hắn nôn nóng hỏi.

Chỉ mong trước mắt dỗ yên ta, rồi tìm đến Tống Xuyên Dao — nàng ta là Thái hậu, lại có quốc sư chống lưng, đến lúc ấy ắt khiến ta hồn phi phách tán!

Ta nhìn ánh mắt tràn đầy hy vọng ấy, mỉm cười ôn hòa:

“Ta muốn mạng của ngươi.”

Phụt.

Hắn hóa thành một màn huyết vụ.

Trong làn sương máu, một sợi hồn phách điên cuồng bỏ chạy ra ngoài.

Ta giơ tay chộp lấy:

“Cút về!”

Quỷ khí cuồn cuộn tràn tới, nhấn chìm linh hồn ấy, tiếng thét thê lương vang lên không dứt.

Hắn sẽ hưởng thụ thật tốt.

Hồn phách bị xé rách, vò nát, như bị liệt hỏa thiêu đốt.

Thảm khốc chẳng khác gì mười tám tầng địa ngục.

11

Cũng chính vào lúc ấy, nơi hậu viện, Tống Thục Dung vội vàng tìm đến Vương thị, nhưng thấy cửa phòng đóng chặt.

Nàng cứ ngỡ Vương thị đang cẩn trọng ra tay sát hại Liễu di nương, liền đập cửa giục giã:

“Nương, người sao còn chưa giết xong! Công công truyền chỉ sắp đến rồi đấy!”

Nhưng bên trong chẳng có ai hồi đáp.

Nàng giậm chân tức giận:

“Thôi vậy, người cứ thu dọn cho sạch sẽ, ta tự đi đón chỉ!”

“Dù sao ta làm hoàng hậu, vinh hoa phú quý còn chẳng thiếu!”

Thiếu nữ bước đi nhẹ nhàng, hí hửng.

Chẳng hề phát hiện dấu chân dưới chân mình đã loang đầy máu tươi.

Mà nơi nàng vừa đứng—

Máu từ trong phòng đang chậm rãi tràn ra…

Đáng tiếc thay.

Chỉ cần nàng đẩy cửa, là có thể nhìn thấy mẫu thân và tổ mẫu của mình đã bị móc lưỡi khoét tai, nhét vào trong chum, mặt mày vặn vẹo kinh hoàng, gào thét cầu cứu.

Nhưng giờ thì hay rồi.

Nàng chỉ thấy mỗi ta.

Vẫn còn đắc ý lắm:

“Chờ đấy, hôm nay ta đăng hậu, sẽ cho ngươi đẹp mặt!”

Rồi nàng xoay người, đắc ý quỳ xuống nghênh tiếp thánh chỉ sắc phong nữ nhi Tống gia làm hoàng hậu.

Khi thái giám truyền chỉ mời nàng tiếp chỉ, nàng nở nụ cười như trút được gánh nặng, chậm rãi đưa tay ra.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)