Chương 2 - Sự Trở Về Của Lệ Quỷ

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Vương thị nghe vậy cười khẽ, khí thế mười phần:

“Sao lại không ổn? Cũng đâu phải lần đầu làm chuyện này.”

“Lần đầu?”

Tống Thục Dung kinh ngạc, tò mò:

“Vậy lần trước là ai?”

“Dĩ nhiên là con tiện nhân tên Tống Xuyên Cơ kia. Nào phải Tống gia đích nữ gì, còn chẳng chết trong tay ta đó sao? Dựa vào đâu nàng ta có thể nhẹ nhàng làm hoàng hậu, còn ta chỉ được gả cho một thứ tử…”

Nói đến đây, sắc mặt nàng dưới ánh nến càng thêm vặn vẹo.

“Ta không làm được hoàng hậu, thì nữ nhi của ta nhất định phải làm!”

“Phụ thân con đã chẳng để tâm đến chuyện đứa con gái kia thượng vị, vậy cũng đừng trách ta tự mình động thủ!”

Ta lạnh lẽo nhìn cảnh tượng ấy, ánh mắt trầm ngâm hướng về giường trong phòng trong, nơi Tống Xuyên Tiêu đang ngủ say.

Thứ đệ được cưng chiều từ nhỏ ấy, vốn là một phế vật chỉ biết rượu chè, căn cốt bại hoại.

Đã từng có lúc, hắn cầm đá ném ta, chỉ thẳng vào mẫu thân ta mắng là tiện nhân:

“Nếu không có các ngươi, ta sao phải mang thân phận thứ xuất!”

Mỗi lần ta bẩm báo trước mặt phụ thân, ông ta chỉ bảo ta nhường nhịn, bảo mẫu thân ta nhẫn nhịn.

Đến mức nghiệt chủng kia càng ngày càng lộng hành.

Mắt ta xoay nhẹ.

Bỗng nghĩ ra một trò chơi thú vị.

Ngón tay khẽ búng, một cụm quỷ hỏa bùng cháy.

Thiêu rụi cọc gỗ hậu viện, chân nến bên cạnh, rèm trúc ngoài cửa sổ, cuối cùng—

“Cháy rồi! Cháy rồi! Mau tới người! Cứu hỏa!”

Tiếng kinh hô xé toạc màn đêm.

Lửa lớn hừng hực bốc cao.

Trong cơn hỗn loạn.

Vương thị kéo Tống Xuyên Dao không chút do dự lao ra ngoài.

Ta cong nhẹ đầu ngón tay.

Xà nhà trên đầu bọn họ gãy rời.

Nặng nề đập xuống chân Vương thị.

“Nương!”

Tống Thục Dung thét lên thảm thiết.

Tống Xuyên Tiêu cũng đúng lúc ấy tỉnh giấc, toan chạy ra ngoài.

Đáng tiếc lửa quá lớn.

Hắn chỉ còn biết trông cậy hạ nhân dập lửa, vội vàng hô lớn:

“Mau! Còn đứng đó làm gì, cứu hỏa!”

Cũng chính lúc ấy, hắn nghe thấy bảo bối nữ nhi của mình gào thét:

“Đồ phế vật! Các ngươi là phế vật cả! Cứu lửa làm gì! Mau qua đây khiêng xà nhà trước đã!”

Đám hạ nhân đang cầm thùng nước lập tức ném bỏ, hớt hải chạy qua.

Tống Xuyên Tiêu: “!”

Trong khoảnh khắc, Tống phủ đại loạn.

Mẹ con Vương thị lăn lộn đau đớn ngoài biển lửa.

Còn Tống Xuyên Tiêu thì nghẹt thở, vặn vẹo giữa biển lửa bên trong.

Ta cười lớn nhìn cảnh tượng ấy, oán hận tích tụ trong lòng chẳng những không tiêu tan, mà càng thêm nồng đậm.

Năm xưa, Tống Xuyên Dao từng giẫm lên mặt ta, cười lạnh mà rằng:

“Đích tỷ, ngôi vị hoàng hậu của tỷ, muội xin nhận.”

Tống gia sai người sát hại mẫu thân ta, chặt gân tay chân ta, ném xuống giếng cạn, xiềng sắt khóa miệng, bát quái trấn hồn.

Quyết khiến ta vĩnh viễn không được siêu sinh.

Nhưng ta hận.

Hận thế đạo bất công.

Hận oan khuất khó tỏ.

Suốt ba mươi năm, ta ngày ngày chịu đủ dày vò, mà chẳng thể vào luân hồi.

Cuối cùng, hồn phách ta dần dần tràn ra hắc khí, tiếng gào thê lương:

“Tống Xuyên Dao, Tống gia… có một ngày, ta nhất định khiến các ngươi nát xương tan thịt, chết không toàn thây!”

Hàn phong rít gào, oán khí ngút trời.

Trong phủ thừa tướng, lệ quỷ xuất thế.

Từng có cao tăng đi ngang qua sợ hãi than rằng:

“Lệ quỷ nơi này dường như bị trấn áp, chỉ cần không ra ngoài, hẳn sẽ không gây đại họa.”

Nhưng—

Nếu nó thoát ra thì sao?

4

Vương thị rốt cuộc được cứu ra.

Mẹ con ôm nhau khóc lóc thảm thiết.

Phụ thân ta cùng Liễu di nương nghe tiếng cũng vội vàng chạy tới.

Tống Thục Dung lập tức tỏ vẻ oan ức:

“Tổ phụ, tổ mẫu, cuối cùng người cũng tới rồi!”

Vương thị lau nước mắt, vừa nghẹn ngào mở miệng:

“Công công, bà bà…”

Lời chưa dứt, đã bị Liễu di nương hung hăng tát cho một cái.

Nàng ngây người, trân trối nhìn Liễu di nương chỉ vào mặt mình, giận dữ mắng:

“Tiện phụ! Ngươi lại dám tự mình chạy ra! Vậy nhi tử của ta đâu!? Ngươi để con ta chết cháy trong ấy sao!?”

Phụ thân ta nổi giận quát lớn, gọi bọn hạ nhân:

“Còn không mau vào cứu người!”

Nhưng hạ nhân cũng là người, thấy lửa cháy hừng hực, ai nấy đều biết vào là chịu chết.

Cho nên không ai dám tiến lên, chỉ đứng chần chừ tại chỗ.

Liễu di nương hận đến nỗi muốn xé xác Vương thị, thấy đám hạ nhân muốn dìu nàng đi khám thương ở chân trái, lập tức quát lên:

“Dừng lại!”

Tống Thục Dung không thể tin nổi:

“Tổ mẫu! Mẫu thân con bị thương mà!”

“Bà ta chết đi thì càng tốt!”

Liễu di nương hung ác trừng mắt nhìn Vương thị, từng lời từng chữ lạnh như băng:

“Nếu con ta có mệnh hệ gì! Ta sẽ bắt ngươi chết không toàn thây!”

Xưa kia bà thông gia này từng nhã nhặn, đối đãi ôn hòa…

Nhưng khi chẳng còn chung một “kẻ thù”, thì sau bao năm gắng gượng, cũng chỉ đến thế mà thôi.

Ta biết, thời khắc đã đến.

Trong đám hạ nhân, có người chợt thấy bóng người lảo đảo, kinh hãi kêu to:

“Có người ra! Có người ra rồi!”

Mọi ánh mắt đồng loạt nhìn về phía ấy.

Chỉ thấy Tống Xuyên Tiêu toàn thân cháy xém, hôn mê bất tỉnh.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)