Chương 3 - Sự Trở Về Của Giả Thiên Kim
Tôi sờ cằm, nỗi bực bội trong lòng vì buồn chán bấy lâu dường như tan biến, thay vào đó là một cảm giác đã lâu không gặp — thú vị.
Chuyện mới chỉ vừa bắt đầu thôi mà.
Dù sao mẹ nuôi tôi từ nhỏ đã luôn nói, tôi là Ma Hoàn chuyển thế — chuyên trị những kẻ giả dối.
Nhà họ Lâm nhìn bề ngoài tưởng yên ổn, nhưng thực chất bên dưới là vũng nước chết đầy mưu mô và dối trá, đến lúc tôi khuấy cho đục lên rồi.
Tôi nhìn đống lộn xộn trước mặt, nở một nụ cười chân thành đầu tiên kể từ khi về cái “nhà” này.
Từ ngày hôm đó, vẻ yên bình trên bề mặt của nhà họ Lâm hoàn toàn bị phá vỡ.
Lâm Tư Liễu an phận được hai ngày — chắc là trốn trong phòng liếm vết thương, tiện thể nghĩ chiêu mới.
Lâm Thừa Huyền thì rõ ràng trầm lặng hơn trước, thỉnh thoảng liếc nhìn tôi với ánh mắt đầy mâu thuẫn và dò xét, có vẻ vẫn đang tiêu hóa “sự thật” tôi ném vào mặt anh ta.
Còn tôi? Tôi tận hưởng sự yên tĩnh hiếm hoi, mỗi ngày ngủ đến khi tự tỉnh, rồi dạo quanh biệt thự rộng như sân cưỡi ngựa và khu vườn để làm quen “chiến trường”.
Thẩm Tri Ý và Lâm Hoài Viễn thì dùng một thái độ gần như “thả rông” để đối đãi với tôi, về vật chất thì chu cấp không thiếu thứ gì, còn về mặt tình cảm… thì như đang dè dặt quan sát và cố gắng thích nghi với “Ma Hoàn” là tôi vậy.
5
Chiều hôm đó, tôi đang cuộn mình trên ghế xích đu trong vườn, đeo tai nghe chơi game, đang chiến đấu căng thẳng thì một bóng đen bao phủ lấy tôi.
Tôi ngẩng đầu — là Lâm Thừa Huyền.
Anh ta mặc đồ bóng rổ, trán lấm tấm mồ hôi, cầm một chai nước, vẻ mặt có chút ngại ngùng.
Tôi bấm tạm dừng, tháo một bên tai nghe, dùng ánh mắt hỏi: “Có chuyện gì?”
Anh ta hắng giọng, ánh mắt né tránh:
“Ờ… Tuần sau là sinh nhật tôi, nhà sẽ tổ chức một buổi tiệc nhỏ, đều là bạn bè và bạn học đến chơi…”
Anh ta ngừng một chút, như lấy hết can đảm,
“Cậu cũng tới đi.”
Tôi nhướng mày, hơi bất ngờ. Với mối quan hệ hiện tại của chúng tôi, lời mời này đúng là đột ngột.
“Ý của Lâm Tư Liễu?” Tôi nói thẳng.
Lâm Thừa Huyền sững người, không thừa nhận cũng chẳng phủ nhận, chỉ cứng nhắc nói:
“Cậu có đi không? Ba mẹ cũng muốn cậu mở rộng giao tiếp.”
Tôi hiểu rồi — tám phần là Lâm Tư Liễu lại bày trò, định giăng bẫy bôi xấu tôi trong bữa tiệc, còn Lâm Thừa Huyền thì hoặc bị thuyết phục, hoặc bị lợi dụng làm người đưa lời.
“Được thôi.” Tôi sảng khoái gật đầu. “Tôi cần mang quà gì không? Ví dụ như một món quà có thể khiến anh tỉnh táo lại chẳng hạn?”
Mặt Lâm Thừa Huyền đen như đáy nồi: “Không cần! Cậu đến là được!”
Nói xong quay người bỏ đi như chạy trốn, sợ tôi nói thêm câu gì nữa.
Nhìn bóng lưng hơi lúng túng của anh ta, tôi bật cười khẽ, rồi đeo tai nghe lại.
Tiệc tùng? Nghe đã thấy là nơi thích hợp để gây chuyện rồi.
Những ngày sau đó, Lâm Tư Liễu quả nhiên lại bắt đầu “cọ sự tồn tại trước mặt tôi.
Thì là “vô tình” làm đổ nước trái cây lên tấm thảm mới thay của tôi, rồi thì “tốt bụng” nhắc nhở tôi về quy tắc xã giao, ngôn từ ám chỉ rằng tôi không đủ tầm để xuất hiện trong giới thượng lưu.
Tôi thì thường chỉ cần một câu nhẹ nhàng tiễn khách:
“Diễn lắm thế, tiền điện nhà họ Lâm là cô dùng da mặt phát điện tiết kiệm phải không?”
Lần nào cũng khiến cô ta tức đến tím mặt, mà lại chẳng dám bùng nổ trước mặt người hầu.
Tối hôm bữa tiệc, biệt thự nhà họ Lâm sáng trưng hơn thường lệ.
Vườn được treo đèn lồng và bóng bay thành mê cung, hồ bơi lấp lánh ánh sáng, bàn dài bày đầy rượu và điểm tâm tinh xảo.
Quả đúng là toàn những thanh niên ăn mặc sang trọng, đàn ông thì giống kiểu Lâm Thừa Huyền — được nuông chiều đến hư hỏng, còn phụ nữ thì không ít kiểu như Lâm Tư Liễu — dịu dàng, thảo mai, giả tạo.
Tôi mặc chiếc váy đen cắt may tinh tế mà Thẩm Tri Ý đã chuẩn bị — một thương hiệu xa xỉ nào đó, kiểu dáng đơn giản nhưng đường cắt khéo léo.
Tôi không trang điểm, tóc cũng chỉ vuốt sơ qua đứng giữa đám người trang điểm kỹ càng, ăn mặc lộng lẫy kia, trông chẳng hợp gì cả — nhưng lại nổi bật một cách kỳ lạ.
Lâm Thừa Huyền, vai chính của buổi tiệc, đang bị vài người vây quanh trò chuyện, liếc thấy tôi, ánh mắt phức tạp, nhưng không bước lại.
Còn Lâm Tư Liễu thì như con bướm trắng, mặc váy xòe trắng muốt, cười nói giữa đám đông. Nhìn thấy tôi, khóe môi cô ta khẽ cong lên một nụ cười lạnh đầy ẩn ý.
Tôi chẳng thèm để ý, tự mình lấy một ly nước trái cây, tìm một chỗ góc khuất trên sofa ngồi xuống, lạnh lùng quan sát cái sân khấu “thượng lưu xã hội” này.
Lời chào hỏi giả dối, lời tâng bốc giả tạo, buồn chán đến cực độ.
Không lâu sau, Lâm Tư Liễu quả nhiên dẫn mấy cô bạn cùng kiểu cách tới gần tôi một cách “vô tình”.
“Tư Liễu, vòng tay này là mẫu mới nhất của Cartier đúng không? Đẹp quá đi!” Một cô bạn tỏ vẻ xuýt xoa.
Lâm Tư Liễu mỉm cười giả khiêm tốn:
“Cũng bình thường thôi, là quà sinh nhật anh trai tặng.”
Cô ta vừa nói vừa liếc nhìn tôi đầy ẩn ý:
“Chị ơi, hôm nay chị mặc bộ này… cũng khá đặc biệt đấy. Là mẹ chuẩn bị giúp à? Thật ra, những dịp thế này nên ăn mặc chỉn chu hơn một chút, dù sao những người đến đây đều là bạn của anh Thừa Huyền, cũng đại diện cho thể diện nhà họ Lâm mà.”
Bên cạnh có một cô gái mặc váy hồng lập tức tiếp lời, giọng đầy ngạc nhiên giả tạo:
“A? Đây là người mới tìm về đấy hả? Trời ơi, mặt mộc luôn hả? Quá xuề xòa rồi đó!
Tư Liễu, đúng là khổ thân cậu, phải làm chị em với người như thế…”
6
Một cô gái tóc ngắn khác cũng lấy tay che miệng cười khúc khích:
“Nghe nói là lớn lên ở cái vùng quê nhỏ bé nào đó? Thảo nào, chắc là không quen với quy tắc trong giới chúng ta.”
Mấy cô gái phối hợp ăn ý, giọng không to không nhỏ, vừa đủ để những người xung quanh nghe thấy. Ánh mắt mọi người lập tức đổ dồn về phía tôi — mang theo sự soi mói, tò mò, và cả sự khinh thường không hề che giấu.
Tôi chậm rãi uống một ngụm nước trái cây, ngước mắt, ánh nhìn quét qua ba cô nàng, cuối cùng dừng lại trên khuôn mặt Lâm Tư Liễu đang đóng kịch “vô tội” và “khó xử”.
“Quy tắc à?” Tôi đặt ly xuống, giọng vang lên rõ ràng, pha chút lười biếng mà lạnh lùng:
“Quy tắc của các cô là gì? Vài đứa con gái tụ lại, dìm người khác xuống để nâng mình lên, vậy mới được gọi là có mặt mũi à?”