Chương 5 - Sự Trở Lại Của Độc Cô Cô
Ta chẳng vội, từ từ lệnh người đưa tên gian tặc ra giao cho phủ doãn thẩm vấn.
Tên kia sợ đến hồn phi phách tán, khai hết không sót một lời.
Toàn trường xôn xao, dân tình phẫn nộ, liền cầm rau héo ném tới tấp vào Linh Hiên.
Linh Dao thấy tình thế không ổn, đã sớm chuồn đi mất dạng.
Linh Hiên thì lập tức đẩy Bạch di nương ra làm bia đỡ đạn, còn giả khóc ỉ ôi biện hộ: bản thân sơ suất nên mới để Bạch thị thừa cơ lộng hành, nhưng việc nhà nên đóng cửa tự giải quyết.
Ta vốn chẳng trông mong hạ gục hắn trong một đòn, bèn thuận thế xin phủ doãn chuẩn y cho ta và Linh Hiên hoà ly.
Theo luật pháp triều đình hiện hành, hoà ly thì bên nam không chỉ phải hoàn trả toàn bộ của hồi môn cho nữ, còn phải đưa thêm một khoản bồi thường thích đáng.
Phủ doãn chuẩn thuận, Linh Hiên chỉ có thể mặt mày xám ngoét mà ký vào hoà ly thư, giao trả tín vật.
Huynh trưởng ta cho người đến kiểm kê kỹ lưỡng, chuyển hết của hồi môn về, ngay cả đám hạ nhân cũng đưa đi sạch, Linh phủ trong khoảnh khắc thành cái vỏ rỗng.
Kiếp trước ta từng luồn lách chốn cung đình, đưa Linh Hiên lên mây xanh nay chẳng lẽ lại không thể giúp huynh ta đoạt một chức Hoàng thương?
Đương kim hoàng thượng từng cực ghét chuyện sủng thiếp diệt thê, giờ lại dần thiên vị phi tần, thậm chí có ý phế bỏ thái tử, cho thấy nam nhân chẳng ai đáng tin!
Vương gia ta cung cấp tài lực giúp Thái tử giữ vững ngôi vị, Thái tử lại nâng đỡ Vương gia ta bước lên vững chắc — một cuộc giao dịch đôi bên cùng có lợi.
Chẳng bao lâu, huynh trưởng ta được phong làm Hoàng thương, còn được Thái tử ban thêm chức tán quan lục phẩm, từ đó Vương gia ta lập được cơ sở vững vàng tại kinh thành.
Còn nhìn lại Linh Hiên, mất đi sự chống đỡ của Vương gia, đến cả phủ đệ cũng phải bán đi để đổi lấy ngân lượng, hiện giờ đã dọn sang ngõ Tứ Lục mà ở.
Về phần Bạch di nương, nghe nói ban đầu Linh Hiên tính đuổi nàng ta ra khỏi phủ, ai ngờ vừa khéo nàng lại có thai.
Linh Hiên chẳng rõ thật giả, còn tưởng bản thân tuổi xế chiều mà vẫn sung mãn, chẳng những lập nàng ta làm chính thất, còn phái người tung tin đồn xấu về ta khắp nơi.
Đáng tiếc ta sai hộ vệ đem đám lưu manh nói bậy ngoài phố nộp lên quan phủ, từ đó Linh Hiên cũng chẳng dám giở trò bẩn nữa.
Còn phu quân của Linh Dao thì lại một lần nữa thi rớt, của hồi môn mà nàng mang đi cũng gần tiêu hết sạch.
Tên thư sinh nghèo đó lại còn nạp luôn nha hoàn Yến Nhi của Linh Dao làm thiếp, nhà họ giờ ba ngày cãi vặt, năm ngày cãi lớn, khiến hàng xóm láng giềng coi như tuồng để giải trí mỗi ngày.
Đứa nhỏ trong bụng Linh Dao cũng mất vì những trận cãi vã triền miên.
Nàng lại chạy về tìm Linh Hiên mong được đòi lại công bằng, ai ngờ bị Bạch thị xua ra ngoài, Linh Hiên còn dửng dưng nói:
“Linh phủ không có đứa con gái như ngươi!”
Linh Dao không biết xấu hổ, lại chạy đến tìm ta, khóc lóc thảm thiết:
“Nương, nay con sống khổ đến thế này, người hài lòng rồi chứ! Nếu không phải người không chịu thêm hồi môn cho con, sao mẹ chồng con lại khinh thường, sao Hồng lang lại nạp tiện nhân kia? Người phải cho con một lời công đạo…”
Linh Dao đem tất cả bất hạnh quy hết lên đầu ta.
Nàng không nghĩ xem, năm đó là ai đã nhất quyết theo đuổi cái gọi là chân ái, nay sống không như ý, lại đến oán hận ta?
Ta nén giận, nhàn nhạt hỏi:
“Vậy ngươi muốn sao?”
Linh Dao không chút nghĩ ngợi:
“Người giúp Hồng lang kiếm cho một chức quan lục phẩm.”
Lục phẩm quan chức là cải trắng ngoài chợ sao?
“Linh Dao, ta đâu thiếu nợ gì ngươi? Đường là ngươi tự chọn, thì phải tự đi cho hết. Ta giúp không nổi, lui đi cho khuất mắt!”
Linh Dao lập tức phát điên, gào thét loạn xạ:
“Ngươi dựa vào cái gì mà không giúp ta! Con tiện nhân nhà ngươi, đều do ngươi! Là ngươi hại ta khổ thế này…”
Nàng còn định rút trâm cài ra hành hung, may có hộ vệ đứng cạnh ngăn lại kịp thời.
Trong một trận hỗn loạn, Linh Dao đâm sầm vào cột trụ bên cạnh, ngất lịm tại chỗ.
Ta thấy chướng mắt, đang định sai thị vệ đem nàng ta vứt ra ngoài, ai ngờ nàng lại đột nhiên mở mắt.
Linh Dao ôm đầu ngồi dậy, chưa kịp tỉnh táo đã chỉ vào thị vệ mà quát lớn:
“Cẩu nô tài từ đâu đến, dám va chạm bổn cung!
Người đâu! Mau lôi nó ra ngoài chém cho ta!”