Chương 6 - Sự Trở Lại Của Chị Gái
Chị nhìn tôi rất lâu.
Đột nhiên hỏi:
“Vậy có phải em cảm thấy mùi trên người chú ấy khó ngửi không?”
Tôi đột ngột ngẩng đầu.
Sắc mặt chị thay đổi.
Chúng tôi không ai nói gì.
Qua mấy giây.
Chị mới khẽ nói:
“Bạc hà.”
Mắt tôi lập tức đỏ lên.
Tay chị cũng bắt đầu run.
“Tiểu Mãn.”
“Sao em biết chị sợ mùi này?”
Tôi không nói nên lời.
Chị của kiếp trước sợ.
Chị của kiếp này bây giờ hoàn toàn không sợ.
Tôi cắn môi.
Chị không hỏi tiếp.
Nhưng chị đã nhận ra.
Tôi biết một vài thứ mà lẽ ra tôi không nên biết.
Rất lâu sau.
Chị xoa đầu tôi.
“Thôi vậy.”
“Em không muốn nói thì tạm thời đừng nói.”
Sống mũi tôi cay xè dữ dội.
“Chị.”
“Ừ?”
Tôi ôm lấy chị.
“Chị đừng tin chú Lương.”
Chương 6
Chị không hỏi vì sao.
Chỉ nói:
“Được.”
Ngày hôm sau.
Chị chủ động gọi điện cho cảnh sát.
“Tôi muốn bổ sung một chuyện.”
“Trước đây Lương Trí Viễn từng theo đuổi tôi.”
Tất cả mọi người đều sững người.
Ngay cả Hạ Xuyên cũng không biết.
Chị ngồi trong đồn cảnh sát.
Giọng rất ổn định.
“Năm tốt nghiệp đại học.”
“Anh ta từng tỏ tình với tôi.”
“Tôi từ chối.”
“Sau đó anh ta còn tìm tôi hai lần.”
“Tôi đã nói rất rõ rằng không thể.”
“Vì anh ta và Hạ Xuyên là bạn, tôi không muốn họ vì chuyện này mà trở mặt khó coi, nên vẫn luôn không nói.”
Hạ Xuyên im lặng rất lâu.
“Tại sao không nói cho anh?”
Chị nhìn anh.
“Khi đó anh ta chưa làm gì khác.”
“Em cảm thấy từ chối là đủ rồi.”
“Với lại……”
Chị dừng một chút.
“Em sợ anh cảm thấy là vì em mà tình anh em của hai người rạn nứt.”
Mắt Hạ Xuyên lập tức đỏ lên.
Anh không hỏi tiếp.
Chỉ nói:
“Sau này đừng thay anh quyết định kiểu này nữa.”
Chị sững ra.
“Gì cơ?”
“Ai làm anh khó chịu.”
“Ai làm em khó chịu.”
“Đó là vấn đề của chính người đó.”
“Không phải em gây ra chuyện anh em bất hòa.”
Chị cúi đầu.
Một lúc lâu sau.
“Ừ.”
Cảnh sát bắt đầu điều tra lại Lương Trí Viễn.
Nhưng kết quả vẫn sạch sẽ đến đáng sợ.
Anh ta có chứng cứ ngoại phạm đầy đủ.
Không mua thiết bị quay lén.
Không liên lạc với nhân viên phục vụ thời vụ.
Thậm chí trong điện thoại của anh ta.
Cũng không tìm được bất kỳ điểm bất thường nào.
Cuộc điều tra từng rơi vào bế tắc.
Cho đến một tuần sau.
Nhân viên phục vụ thời vụ giao thư đột nhiên đổi lời khai.
Cậu ta nói mình nhớ ra rồi.
Người đưa thư cho cậu ta.
Không phải đàn ông.
Mà là phụ nữ.
“Trước đó tại sao cậu nói là đàn ông?”
Mặt cậu thanh niên trắng bệch.
“Có người cho tôi tiền.”
“Bảo tôi nói như vậy.”
“Ai?”
Cậu ta cúi đầu.
Nói ra một cái tên.
“Phương Thiến.”
Cả người chị cứng lại.
Phương Thiến.
Phù dâu của chị.
Cũng là người ngày hôm đó lần đầu tới phòng trang điểm thúc chị ra ngoài gặp cái gọi là “bác Lưu”.
Phương Thiến bị đưa đi lấy lời khai.
Ban đầu cô ta không thừa nhận gì cả.
Cho đến khi cảnh sát lấy ra lịch sử chuyển khoản.
Một ngày trước lễ đính hôn.
Tài khoản của cô ta nhận được một trăm nghìn tệ.
Người chuyển là nhân viên tài chính của một công ty vỏ bọc.
Cùng ngày.
Cô ta chia làm hai lần rút tám mươi nghìn tệ tiền mặt.
Cảnh sát hỏi:
“Tiền đâu?”
Cô ta khóc.
“Tôi tiêu một ít rồi.”
“Phần còn lại ở nhà.”
“Ai đưa cho cô?”
“Tôi không biết.”
“Không biết mà cô vẫn giúp người ta lừa bạn mình tới chỗ không có ai?”
Phương Thiến sụp đổ.
“Hắn nói chỉ là đùa thôi!”
“Hắn nói chỉ muốn dọa Thính Lan một chút!”
Chị ngồi bên cạnh.
Từ đầu đến cuối không nói gì.
Phương Thiến vừa khóc vừa nhìn chị.
“Thính Lan, tớ thật sự không biết có camera.”
“Tớ chỉ phụ trách truyền lời.”
“Tớ tưởng……”
Cuối cùng chị cũng lên tiếng.
“Cậu tưởng gì?”
Phương Thiến không nói.
Chị nhìn cô ta.
“Lần đầu tớ hỏi cậu, vị trưởng bối nào tìm tớ.”
“Rõ ràng cậu biết mình đang nói dối.”
“Cậu vẫn nói.”
“Sau đó nhân viên phục vụ mang thư giả tới, cậu cũng biết, đúng không?”
Phương Thiến khóc dữ hơn.
“Tớ thiếu tiền.”
“Bố tớ nợ nần.”
“Hắn chỉ bảo tớ giúp một việc nhỏ.”
Chị gật đầu.
“Vậy là cậu biết nó là giả.”
“Biết.”
“Cậu biết người đó không muốn bên cạnh tớ có ai.”
“Biết.”
“Vậy cậu có từng nghĩ, tại sao hắn nhất định phải để tớ ở một mình không?”
Phương Thiến hoàn toàn không nói được lời nào.
Chị đứng dậy.
“Tớ sẽ không xin giúp cậu.”
“Phải xử lý thế nào thì xử lý thế ấy.”
Sau khi ra ngoài.
Chị đứng rất lâu trong hành lang.
Hạ Xuyên muốn ôm chị.
Chị lắc đầu.
“Em không sao.”
Nhưng tôi nhìn thấy.
Tay chị vẫn luôn run.
Tôi chạy tới nắm lấy tay chị.
Chị cúi đầu.
Gượng cười một chút.
“Tiểu Mãn lại ở bên chị à?”
Tôi gật đầu.
Chị ngồi xổm xuống ôm lấy tôi.
Lần này.
Rất lâu chị cũng không buông ra.
…
Cảnh sát lần theo công ty vỏ bọc kia điều tra tiếp.
Người đại diện pháp luật là một ông lão hơn sáu mươi tuổi.
Hoàn toàn không biết dưới tên mình còn có một công ty.
Tài khoản thực tế bị kiểm soát qua mấy tầng chuyển khoản.
Cuối cùng chỉ về một người tên Tưởng Phong.
Tưởng Phong.
Trưởng phòng hành chính của công ty Lương Trí Viễn.
Khi thông tin này xuất hiện.
Tất cả mọi người đều im lặng.
Hạ Xuyên trực tiếp gọi cho Lương Trí Viễn.
Không ai nghe máy.
Gọi lại.
Tắt máy.