Chương 3 - Sự Trở Lại Của Chị Gái

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Từ cạnh đầu báo khói đối diện thẳng khu vực thay đồ, cô ấy tháo xuống một thứ chỉ lớn bằng móng tay.

Màu đen.

Rất nhỏ.

Sắc mặt chị lập tức mất hết máu.

Đó là một chiếc camera.

Căn phòng hoàn toàn im bặt.

Mẹ bịt miệng.

Thái dương bố giật mạnh.

Tay Hạ Xuyên siết đến trắng bệch.

Chỉ có chị đứng đó, không nhúc nhích.

Rất lâu.

Chị hỏi:

“Nó đang bật sao?”

Nữ cảnh sát kiểm tra một chút.

“Đang hoạt động.”

Chị nhắm mắt lại.

Khi mở mắt lần nữa, chị đưa tay ra.

“Có thể xác nhận nó đã quay được những gì không?”

Cảnh sát nhìn chị.

“Cần mang về giám định, thu thập chứng cứ.”

“Được.”

Chị gật đầu.

“Tôi phối hợp.”

Lần này.

Không còn ai nói có phải hiểu lầm nữa.

Cũng không còn ai cảm thấy chỉ là chuyện bé xé ra to.

Bởi vì từ ngay từ đầu.

Đã có người không định để lễ đính hôn này kết thúc bình yên.

Chiều hôm đó.

Lễ đính hôn bị hủy.

Khách khứa đều rời đi.

Cảnh sát bắt đầu kiểm tra camera giám sát của khách sạn.

Rất nhanh, vấn đề đầu tiên xuất hiện.

Camera ở hành lang phía đông tầng ba.

Bị hỏng.

Không phải hôm nay mới hỏng.

Lịch sử hệ thống cho thấy, lúc mười giờ bốn mươi hai phút sáng, có người đã dùng danh nghĩa “bảo trì đường dây” để tắt thủ công.

Nhưng bộ phận kỹ thuật khách sạn lại nói.

Hôm nay họ hoàn toàn không sắp xếp bảo trì.

Vấn đề thứ hai còn kỳ lạ hơn.

Nhân viên phục vụ giao thư đã được tìm thấy.

Cậu ta là nhân viên thời vụ.

Mới tới khách sạn được ba ngày.

Cảnh sát hỏi cậu ta:

“Ai bảo cậu giao?”

Mặt cậu thanh niên trắng bệch vì sợ.

“Một người đàn ông.”

“Tôi tưởng là người nhà bên nhà gái.”

“Anh ta nói anh Hạ chuẩn bị bất ngờ, bảo tôi giao thư cho cô Hứa.”

“Người đàn ông trông thế nào?”

Cậu ta cố nhớ.

“Khá cao.”

“Khoảng ba mươi tuổi.”

“Mặc vest.”

Đàn ông trong lễ đính hôn hôm nay.

Một nửa đều phù hợp.

“Còn mặt?”

“Tôi không nhìn rõ.”

“Anh ta luôn đứng ngược sáng.”

Manh mối đứt đoạn.

Nhưng không lâu sau.

Phía khách sạn lại tra ra một thứ.

Mười giờ ba mươi tám phút.

Có người dùng một thẻ thông hành nội bộ đi vào phòng thiết bị tầng ba.

Mà tên đăng ký của tấm thẻ đó là—

Hạ Xuyên.

Mẹ đột ngột ngẩng đầu.

Bố cũng sững người.

Chị ngồi trên ghế.

Rất lâu không nói gì.

Hạ Xuyên tự bật cười trước.

Không phải cảm thấy buồn cười.

Mà là tức đến bật cười.

“Thẻ của tôi mất rồi.”

Cảnh sát hỏi:

“Anh phát hiện từ khi nào?”

“Bây giờ.”

“Lần cuối trước đó anh dùng là khi nào?”

Hạ Xuyên nghĩ một chút.

“Tối hôm qua.”

“Tôi dùng khi cùng khách sạn rà lại quy trình.”

“Sau đó chắc vẫn luôn để trong túi áo vest.”

“Hôm nay áo vest ở đâu?”

Ánh mắt Hạ Xuyên chậm rãi trầm xuống.

“Sảnh trước.”

“Lúc tôi thay bộ đồ mời rượu, tôi để nó trong phòng nghỉ.”

Tất cả mọi người đều im lặng.

Nói cách khác.

Trong số những người có mặt hôm nay.

Bất kỳ ai từng vào phòng nghỉ.

Đều có thể lấy được tấm thẻ đó.

Tôi đột nhiên cảm thấy lạnh.

Kiếp trước.

Chương 4

Tất cả chúng tôi đều cho rằng chị chỉ gặp một sự cố ngoài ý muốn.

Nhưng bây giờ mới phát hiện.

Đây hoàn toàn không phải một người nhất thời nảy ý xấu.

Có người đã biết trước bố cục khách sạn.

Biết tầng ba không có khách.

Biết chỗ nào không có camera giám sát.

Biết quần áo của Hạ Xuyên để ở đâu.

Thậm chí biết chị sẽ thay đồ vào lúc nào.

Hắn ở ngay bên cạnh chúng tôi.

Từ buổi sáng.

Luôn luôn nhìn theo.

Tối hôm đó.

Chị không về nhà mình.

Cả nhà chúng tôi đều tới nhà bố mẹ.

Hạ Xuyên cũng tới.

Nhưng anh không vào phòng chị.

Chỉ ngồi trong phòng khách.

Cho tới tận rạng sáng.

Khi chị ra ngoài uống nước, thấy anh vẫn còn ở đó.

“Sao anh không ngủ?”

Hạ Xuyên nhìn chị.

“Không ngủ được.”

Chị không an ủi anh.

Chị ngồi xuống bên cạnh.

Im lặng một lúc.

“Hạ Xuyên.”

“Ừ.”

“Anh có cảm thấy hôm nay em phản ứng quá mức không?”

Hạ Xuyên cau mày.

“Ý em là sao?”

Chị cúi đầu nhìn nước trong cốc.

“Lễ đính hôn bị hủy.”

“Cảnh sát cũng tới.”

“Tất cả họ hàng đều biết.”

“Sau này có lẽ còn có người bàn tán.”

Hạ Xuyên cắt ngang lời chị.

“Hứa Thính Lan.”

Chị nhìn anh.

Giọng anh rất thấp.

“Nếu hôm nay chúng ta mặc kệ mọi chuyện, cố chấp tổ chức xong lễ đính hôn.”

“Thì như vậy mới gọi là phản ứng quá nhẹ.”

Mắt chị đỏ lên một chút.

Hạ Xuyên nói tiếp:

“Em không làm gì sai cả.”

“Đính hôn lúc nào cũng có thể tổ chức lại.”

“An toàn thì không.”

Tôi đứng ở góc hành lang.

Bỗng nhớ tới kiếp trước.

Sau khi chị hủy đính hôn.

Có người nói chị tùy hứng.

Có người nói chị làm quá.

Có người hỏi có phải chị có người khác ở bên ngoài hay không.

Còn có người khuyên bố mẹ:

“Người trẻ mâu thuẫn thôi, qua một thời gian sẽ ổn.”

Khi đó chị chưa từng giải thích.

Hạ Xuyên cũng không xuất hiện thêm lần nào.

Tôi vẫn luôn cho rằng.

Anh tức giận vì chị hủy đính hôn.

Bây giờ là lần đầu tiên tôi nghi ngờ.

Hạ Xuyên của kiếp trước.

Thật sự biết đã xảy ra chuyện gì sao?

Đúng lúc này.

Điện thoại chị đặt trên bàn sáng lên.

Một tin nhắn từ số lạ.

Chỉ có một câu.

“Có những chuyện, biết quá nhiều không có lợi cho cô.”

Phía dưới đính kèm một bức ảnh.

Chị mở ra.

Ngón tay lập tức cứng lại.

Trong ảnh.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)