Chương 3 - Sự Trả Thù Ngọt Ngào Của Mẹ Tử Hiên

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Hai người đi cùng đứng hai bên giữ chặt cánh tay tôi, ép tôi vào tường.

Chương 5

Chương 5

Xương sống va mạnh vào tường, một cơn đau dữ dội truyền đến.

Trên sân khấu, Lý Mộng Dao giơ điện thoại lên quay thẳng về phía tôi.

Miệng cô ta liên tục hét “Đừng đánh, đừng đánh”, nhưng tay lại vững vàng như một nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp, ống kính chĩa sát mặt tôi mà không hề rung dù chỉ một chút.

Bàn tay Trương Lam giơ lên thật cao.

Tôi không tránh.

Tôi nhìn thẳng vào mắt bà ta, nói một câu.

Giọng không lớn, nhưng đủ để người ngồi trong ba hàng ghế xung quanh nghe rõ.

“Chị Trương, chị đánh nhầm người rồi.”

“Hay là chị nhìn cho kỹ xem người vào khách sạn với chồng chị rốt cuộc là ai?”

Vẻ mặt Trương Lam từ tức giận chuyển sang nghi hoặc.

Tôi quay đầu nhìn về phía sân khấu.

“Không tin sao? Bảo chồng chị mở màn hình lớn lên, chiếu camera giám sát của khách sạn đi.”

Trương Lam quay đầu nhìn sân khấu.

Màn hình lớn vẫn đang tối đen.

Nhưng chỉ tối trong ba giây.

Cửa phòng điều khiển phía sau sân khấu được mở ra.

Nhân viên bảo vệ mà tôi đã liên hệ trước đó nhấn nút phát.

Màn hình LED khổng lồ sáng lên.

Bên trái là đoạn camera giám sát trong nhà tôi.

Phòng khách nhà tôi, thời gian hiển thị từ tám giờ tối đến mười giờ rưỡi tối ba ngày trước.

Tôi ngồi bên bàn ăn hướng dẫn Tử Hiên làm bài toán, giữa chừng vào bếp hâm một cốc sữa, suốt cả quá trình không hề bước ra khỏi nhà.

Bên phải là camera giám sát hành lang của khách sạn bình dân.

Cùng một buổi tối đó, lúc chín giờ mười bảy phút.

Hiệu trưởng Trương ôm eo một người phụ nữ, hai người dính sát vào nhau, quẹt thẻ bước vào phòng 318.

Người phụ nữ nghiêng mặt nên không thể nhìn rõ.

Nhưng đoạn phim vẫn tiếp tục.

Chín giờ mười tám phút, người phụ nữ quay đầu nhìn về phía cuối hành lang.

Các đường nét trên khuôn mặt hiện lên rõ ràng.

Khuôn mặt được trang điểm kỹ lưỡng ấy giống hệt Lý Mộng Dao đang đứng trên sân khấu lúc này.

Cả hội trường không có một âm thanh.

Trương Lam buông bàn tay đang túm cổ áo tôi.

Bà ta chậm rãi quay người, không chớp mắt nhìn chằm chằm vào màn hình.

Lý Mộng Dao trên màn hình kiễng chân hôn lên mặt hiệu trưởng Trương, sau đó hai người cùng biến mất sau cánh cửa phòng 318.

Lý Mộng Dao vẫn đang đứng trên sân khấu, trong tay còn cầm điện thoại.

Khuôn mặt cô ta từ trắng chuyển sang xanh từ xanh chuyển sang xám.

Điện thoại trượt khỏi tay, rơi xuống sàn. Màn hình vỡ nát.

Trương Lam phát ra một tiếng hét chói tai.

Bà ta đá văng giày cao gót, chân trần lao lên sân khấu.

Lý Mộng Dao quay người định chạy nhưng bị Trương Lam túm lấy mái tóc đã búi gọn.

Trương Lam kéo cô ta ngã xuống đất, cưỡi lên người rồi liên tục tát sang trái, tát sang phải.

Lý Mộng Dao hét thảm, ôm mặt. Dây vai của chiếc váy kim sa bị đứt, lớp trang điểm nhòe nhoẹt trông như ma quỷ.

“Con khốn này! Quyến rũ chồng tao mà còn dám vu oan cho người khác!”

Mỗi cái tát của Trương Lam đều mang theo tiếng gió.

Ở hàng ghế đầu tiên, hiệu trưởng Trương mềm nhũn trên ghế, mặt trắng hơn cả người chết.

Lãnh đạo thành phố ngồi bên cạnh xanh mặt đứng lên, dẫn thư ký rời đi mà không quay đầu lại.

Các phụ huynh bên dưới ban đầu ngây người, sau đó bắt đầu xì xào bàn tán, cuối cùng biến thành những tiếng cười nhạo và chửi rủa không hề che giấu.

Tất cả những lời bẩn thỉu đồng loạt trút lên người Lý Mộng Dao đang nằm trên sân khấu.

Ba mươi giây trước, chính họ còn dùng ánh mắt tương tự để phán xét tôi.

Tôi phủi những nếp nhăn trên quần áo, đi đến bên cạnh sân khấu.

Lý Mộng Dao bị đánh đến mức nằm sấp dưới đất, máu nơi khóe mắt hòa lẫn với phấn nền, lem đầy mặt.

Cô ta ngẩng đầu nhìn thấy tôi, trong mắt tràn đầy thù hận.

Tôi ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào cô ta.

Lý Mộng Dao bị Trương Lam kéo tóc lôi vòng quanh sân khấu ba vòng.

Sau khi mắng Lý Mộng Dao, Trương Lam quay sang chửi hiệu trưởng Trương không ngừng.

Hiệu trưởng Trương trượt khỏi ghế, ngay cả quỳ cũng không vững, bị hai giáo viên giữ hai bên cánh tay kéo ra khỏi hội trường.

Buổi biểu diễn không thể tiếp tục.

Các phụ huynh lần lượt rời đi, lúc đi qua đều cố ý tránh xa Lý Mộng Dao.

Chương 6

Chương 6

Lý Mộng Dao ngồi trên sàn sân khấu, váy bị xé rách, tóc tai như ổ gà, lớp trang điểm hoàn toàn bị phá hủy.

Nhưng cô ta không khóc.

Trong ánh mắt nhìn tôi, một thứ mà tôi vô cùng quen thuộc dần dần bùng cháy.

Không phải hối hận.

Mà là căm hận.

Ngày hôm sau, chiều hướng trong nhóm phụ huynh thay đổi.

Lý Mộng Dao không lên tiếng, nhưng nhóm người trung thành với cô ta bắt đầu gây chuyện một lần nữa.

“Cho dù Lý Mộng Dao có sai thì mẹ Tử Hiên cũng chưa chắc đã trong sạch. Cậu thanh niên tóc vàng kia rốt cuộc là ai?”

“Nhìn khu chung cư chị ta ở đi. Một bà mẹ nội trợ có thể mua nổi căn hộ ba phòng ngủ hai phòng khách sao?”

“Tôi nghe nói xe của chị ta cũng không phải tự mua.”

Những tin nhắn này lần lượt xuất hiện.

Lý Mộng Dao đứng sau điều khiển, những phụ huynh nịnh bợ kia đứng phía trước châm lửa.

Thủ đoạn đã được nâng cấp.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)