Chương 5 - Sự Trả Thù Đáng Sợ Của Lâm Nghệ

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Còn về Lý Cường, nên phán thế nào thì đó là điều nó đáng nhận, con không cần tha thứ cho nó.”

Tôi cúi đầu, nhìn hai xấp tiền giấy màu đỏ đó, không biết có nên nhận hay không.

Mẹ Lý Cường nhẹ nhàng kéo tay tôi, nhét tiền vào tay tôi, rồi vội vàng rời đi.

“Không sao đâu con, sức khỏe dì đã hồi phục rồi, có thể kiếm tiền.”

Vết chai trên tay bà ấy xẹt qua ngón tay tôi, cảm giác đau nhói nhẹ rất lâu vẫn không tan.

Lý Cường, một người mẹ tốt như vậy, cậu thật sự không xứng có được.

Một tháng sau, tòa án xét xử vụ án tôi khởi kiện 36 người bọn họ.

20 bạn học không từng nói chuyện trong nhóm, chỉ đứng xem kia bị phán phải công khai xin lỗi tôi.

Người cướp giấy dự thi của tôi vào ngày thi đại học là một tên du côn ngoài xã hội.

Hắn cũng bị cảnh sát bắt giữ, khai ra Trần Tuyết và bọn họ.

“Bọn họ cho tôi 1000 tệ, bảo tôi cướp túi hồ sơ của cô gái đó.”

Tất cả mọi chuyện, bằng chứng đầy đủ rõ ràng.

Lý Thi Thi và mấy nam sinh vì bị nghi ngờ chụp trộm, phát tán ảnh riêng tư của người khác, phá hoại trật tự kỳ thi quốc gia, nhục mạ, tung tin bịa đặt và các tội danh khác, bị phán ba năm tù.

Trần Tuyết, Lý Cường và những người khác, căn cứ vào mức độ nặng nhẹ của hành vi nhục mạ, tung tin bịa đặt, lần lượt bị phán từ sáu tháng đến hai năm.

Mỗi người cần bồi thường cho tôi từ 20 nghìn đến 50 nghìn tệ.

Thời gian trong tù có lẽ có điểm kết thúc, tiền có lẽ còn có thể kiếm lại, nhưng án tích sẽ theo bọn họ cả đời.

Giấy chứng nhận không có tiền án của bọn họ, vĩnh viễn không thể xin được.

Bọn họ không vào được đại học, không vào được những đơn vị mà bọn họ từng mơ ước.

Thậm chí sau khi kết hôn, con cái của bọn họ cũng sẽ bị ảnh hưởng.

Nhưng những điều này, là thứ bọn họ đáng nhận.

Tháng 9, tôi đón hơi thở đầu thu, đến Thanh Bắc.

Rất nhiều người nhận ra tôi, chủ động kéo tay tôi, bày tỏ thiện ý với tôi.

Khoảnh khắc đó, gương mặt tươi cười của Lý Thi Thi hiện lên trong đầu.

Tôi phát hiện, tôi đã không dám thân thiết với người khác nữa.

Bởi vì tôi không phân biệt được, rốt cuộc bọn họ thật lòng hay giả ý.

Bố mẹ tìm cho tôi bác sĩ tâm lý tốt nhất, tiến hành điều trị cho tôi.

Một năm sau, cuối cùng tôi cũng bước ra khỏi bóng tối, một lần nữa mở lòng.

Tôi chọn học thêm các khóa tâm lý học, hy vọng sau này bản thân cũng có thể giúp đỡ người khác, truyền sự ấm áp đến người khác.

Chương 9

Khi đón tân sinh viên năm ba, một cô gái mộc mạc đi đến trước mặt tôi.

Cô ấy lấy ra một bọc vải quen thuộc.

“Đàn chị Lâm Nghệ, đây là mẹ em bảo em đưa cho chị.”

Trong bọc vải là 20 nghìn tệ, và một hộp dưa muối thủ công.

Mấy năm nay mẹ Lý Cường vẫn luôn trả tiền, 20 nghìn này là khoản cuối cùng.

“Em là em gái của Lý Cường?”

“Vâng đàn chị, em tên Lý Lệ.”

“Lý Cường ra tù rồi, nhưng em và mẹ em đều không nhận anh ta nữa.”

“Đàn chị, chị yên tâm, sau này em sẽ không làm phiền chị, em biết chị nhìn thấy em sẽ……”

Tôi cười lắc đầu.

“Em và mẹ em là người tốt, hai người không giống nhau, chị biết.”

Năm tốt nghiệp, tôi từ bỏ suất học thẳng nghiên cứu sinh, từ bỏ chuyên ngành máy tính, mở một phòng tư vấn tâm lý, chuyên tư vấn điều trị cho những đứa trẻ bị tổn thương trong trường học.

Sau ba năm tích lũy, tôi nổi danh trong ngành.

Rất nhiều đứa trẻ tìm lại được sự tự tin và nụ cười.

Ba năm sau, Lý Lệ tốt nghiệp, cầm hồ sơ đến tìm tôi.

“Chị Lâm Nghệ, năm nhất đại học em đã chuyển ngành rồi, chuyên học tâm lý học.”

“Em muốn giúp chị!”

Lý Lệ nhiệt tình chuyên nghiệp, những đứa trẻ đến tư vấn đều rất thích cô ấy.

Cuối cùng tôi cũng có nhiều thời gian hơn, xuất bản ba cuốn sách, chia sẻ kinh nghiệm của mình, muốn giúp đỡ được nhiều người hơn.

Các trường trung học đều chìa cành ô liu với tôi.

Có người muốn mời tôi đến làm chuyên viên tư vấn thường trú trong trường.

Có người muốn mời tôi đi diễn thuyết.

Tôi từ chối những lời mời thường trú trong trường, mỗi tháng nhận một buổi diễn thuyết.

Một ngày nọ, tôi được một trường trung học ở quê nhà mời đến diễn thuyết.

Trong hội trường người đông như biển, phụ huynh và bọn trẻ nhiệt tình tương tác với tôi.

Khi ngoảnh đầu lại, tôi nhìn thấy một bóng người ở góc.

Là Lý Thi Thi.

Cô ta mặc một bộ đồng phục lao công, làn da trắng trẻo năm xưa trở nên đen sạm và thô ráp, cả người già nua lại mệt mỏi.

Cô ta đứng từ xa nhìn tôi, trong mắt có ghen tị, có thù hận, có ngưỡng mộ, có khát vọng.

Khoảnh khắc ánh mắt giao nhau, cô ta tránh đi.

Một phụ huynh đi đến bên cạnh cô ta, ném chai nước trong tay vào hót rác của cô ta.

Cái chai bật ra khỏi hót rác, nhảy xuống mặt đất.

Cô ta vội vàng cúi xuống nhặt.

Mười lăm người còn lại, sau khi ra tù cũng đại khái như vậy.

Hoặc là vật lộn ở tầng đáy xã hội, hoặc là nằm bẹp ở nhà.

Lý Cường là người thảm nhất.

Mẹ và em gái đều không nhận anh ta, anh ta ngay cả nhà cũng không còn.

Nghe nói đã đi xuống phía nam, sau đó không còn tin tức gì nữa.

Còn về 20 người thoát khỏi hình phạt kia, tuy học lại một năm, nhưng tâm cảnh sớm đã bị ảnh hưởng.

Có người miễn cưỡng thi được một trường hạng hai, có người vào cao đẳng.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)