Chương 1 - Sự Trả Thù Của Vương Phi
Ngày ta và Cảnh vương đại hôn, thanh mai trúc mã của hắn đã bỏ thuốc tuyệt tự vào chén rượu hợp cẩn của ta.
Sau khi bị phát hiện, nàng ta chỉ khóc lóc nói:
“Ta chỉ muốn đùa một chút thôi, ta không biết Vương phi thật sự sẽ uống…”
“Là Oản Oản sai rồi. Điện hạ, Oản Oản nguyện bồi tội với Vương phi, vào phủ làm thiếp. Những đứa con ta sinh ra, đều sẽ giao cho Vương phi nuôi dưỡng.”
Cảnh vương khuyên ta:
“Sơ Dao, nàng là chính phi, nên rộng lượng một chút. Nay không cần nàng sinh dưỡng nữa, Oản Oản thay nàng sinh con, nàng còn gì không vừa lòng?”
Từ đó, ta trở thành Vương phi tuyệt tự.
Oản Oản và Cảnh vương trong vương phủ ân ái mặn nồng, sinh được hai trai hai gái.
Từ đó về sau, khắp kinh thành ai nấy chỉ biết đến Oản trắc phi, chẳng còn ai nhớ chính phi là người nào.
Ta u uất mà chết trong hậu trạch.
Cảnh vương và Thẩm Oản Oản bưng chén thuốc đứng trước giường ta, cười khẽ:
“Tỷ tỷ, tỷ chiếm vị trí chính phi nhiều năm như vậy cũng đủ lâu rồi. Nếu không phải cần binh quyền của phụ huynh tỷ để phò tá điện hạ lên ngôi, sao bọn ta có thể để tỷ ngồi ở vị trí chính phi?”
Cảnh vương lạnh lùng nói:
“Sơ Dao, ngày kia ta sẽ được sắc phong làm Thái tử. Thái tử chính phi chỉ có thể là Oản Oản. Nếu nàng còn sống, nàng bảo Oản Oản phải làm sao?”
Ta bị ép uống thuốc độc, chết trước ngày Cảnh vương được sắc phong Thái tử.
Mở mắt lần nữa, ta quay về ngày thành thân ấy.
1
Ngày ta và Cảnh vương đại hôn, thanh mai trúc mã của hắn đã bỏ thuốc tuyệt tự vào chén rượu hợp cẩn của ta.
Sau khi bị phát hiện, nàng ta chỉ khóc lóc nói:
“Ta chỉ muốn đùa một chút thôi, ta không biết Vương phi thật sự sẽ uống…”
“Là Oản Oản sai rồi. Điện hạ, Oản Oản nguyện bồi tội với Vương phi, vào phủ làm thiếp. Những đứa con ta sinh ra, đều sẽ giao cho Vương phi nuôi dưỡng.”
Cảnh vương khuyên ta:
“Sơ Dao, nàng là chính phi, nên rộng lượng một chút. Nay không cần nàng sinh dưỡng nữa, Oản Oản thay nàng sinh con, nàng còn gì không vừa lòng?”
Từ đó, ta trở thành Vương phi tuyệt tự.
Thanh mai trúc mã ấy cùng Cảnh vương trong vương phủ ân ái vô cùng, sinh được hai trai hai gái.
Từ đó về sau, khắp kinh thành ai nấy chỉ biết Oản trắc phi, không biết chính phi là ai.
Ta u uất mà chết trong hậu trạch.
Cảnh vương và thanh mai trúc mã của hắn bưng chén thuốc đứng trước giường ta, cười khẽ:
“Tỷ tỷ, tỷ chiếm vị trí chính phi nhiều năm như vậy cũng đủ lâu rồi. Nếu không phải cần binh quyền của phụ huynh tỷ để phò tá điện hạ lên ngôi, sao bọn ta có thể để tỷ ngồi ở vị trí chính phi?”
Cảnh vương lạnh lùng nói:
“Sơ Dao, ngày kia ta sẽ được sắc phong làm Thái tử. Thái tử chính phi chỉ có thể là Oản Oản. Nếu nàng còn sống, nàng bảo Oản Oản phải làm sao?”
Ta bị ép uống thuốc độc, chết vào đúng ngày Cảnh vương được sắc phong Thái tử.
Mở mắt lần nữa, ta quay về ngày thành thân ấy.
…
“Thỉnh Vương gia, Vương phi uống rượu hợp cẩn.”
Hỉ nương lớn tiếng nói trong động phòng.
Ta nhìn chén rượu trước mắt.
Thẩm Oản Oản đúng là nóng vội. Thuốc nàng ta bỏ vào, ngay cả bột thuốc cũng chưa lau sạch.
Trong mắt ta thoáng hiện vẻ lạnh lẽo. Ta lặng lẽ cầm chén rượu của Cảnh vương Phó Thừa An lên, rồi đẩy chén của ta sang cho hắn.
Sau đó, ta e lệ mở miệng:
“Thiếp thân muốn cùng điện hạ uống rượu giao bôi. Thiếp nghe nói phu thê đổi chén cho nhau thì mới lâu bền.”
Hỉ nương lập tức phụ họa:
“Đúng vậy, trong chàng có thiếp, trong thiếp có chàng, như thế mới có thể bên nhau dài lâu.”
Phó Thừa An nâng chén, cùng ta một hơi uống cạn rượu hợp cẩn.
Thân quyến bên cạnh nhao nhao trêu chọc, hô hào chúc mừng.
Chén rượu còn chưa kịp đặt xuống, bên ngoài đã có người đẩy cửa bước vào.
Người tới bật cười duyên:
“Ôi chao, sao nhanh như vậy đã uống rượu hợp cẩn rồi?”
Là Thẩm Oản Oản.
Nàng ta mặc một thân trang phục phụ nhân yêu kiều, nhìn chén rượu trống không trong tay ta, đưa tay che miệng làm bộ kinh ngạc, trong mắt lập tức ngập nước.
Sau đó, nàng ta hoảng sợ nhìn Phó Thừa An:
“Điện hạ, xin lỗi, ta không cố ý đâu. Ta chỉ muốn trêu Vương phi một chút thôi. Dân gian vốn có tục náo động phòng mà, ta chỉ muốn đùa một trò nên mới bỏ thuốc vào chén rượu của Vương phi.”
Ta lập tức kinh hô một tiếng, sắc mặt trắng bệch:
“Ngươi là ai? Vì sao lại hạ thuốc trong rượu của ta?”
Mọi người nhìn nhau. Có người bước lên khuyên nàng ta:
“Thẩm tiểu thư, tuy cô và điện hạ là thanh mai trúc mã, nhưng nay điện hạ đã thành thân, sao cô dám lấy chuyện hạ thuốc ra làm trò đùa?”
“Đúng vậy, cần gì phải quấy nhiễu đêm động phòng hoa chúc của người ta?”
Phó Thừa An đứng dậy, che chở Thẩm Oản Oản, sau đó cau mày nhìn ta:
“Vương phi, nàng ấy là Thẩm Oản Oản, con gái nhũ mẫu của ta, lớn lên cùng ta từ nhỏ. Tính tình nàng ấy hơi kiêu căng một chút, nàng không cần để bụng.”
Nói xong, hắn trầm mặt nhìn Thẩm Oản Oản:
“Nàng tới đây làm gì? Ta đã nói hôm nay là ngày đại hôn, không được hồ nháo. Sao nàng dám đùa kiểu này?”
Ta không quan tâm vẻ thân mật giữa hai người họ, chỉ lạnh mặt truy hỏi:
“Thẩm tiểu thư, ngươi mau nói, ngươi đã hạ thuốc gì vào rượu của ta?”
Lúc này, nha hoàn bên cạnh ta mới phản ứng lại, vội vàng kêu lên:
“Mau truyền thái y!”
Thẩm Oản Oản chỉ kéo tay áo Phó Thừa An mà khóc:
“Điện hạ, ta thật sự không cố ý. Khi ta tới vương phủ, đi ngang qua tiệm thuốc, thấy có người bán thuốc tuyệt tự. Ta thấy thú vị nên mới mua một ít. Ta chỉ nghĩ lúc động phòng sẽ dọa Vương phi một phen, để sau này nàng ấy ngoan ngoãn nghe lời chàng.”
“Ta đã định trước khi hai người uống rượu hợp cẩn sẽ vào ngăn lại, nhưng vừa rồi ta bị ngã ở bên ngoài nên chậm một bước. Không ngờ Vương phi đã uống mất rồi.”
Ta ôm ngực, ngã ngồi bên bàn:
“Thuốc tuyệt tự? Chén rượu này là rượu hợp cẩn do Hoàng thượng ban. Ngươi lại dám hạ thuốc vào rượu? Ngươi to gan thật đấy. Người đâu, lôi nàng ta xuống.”
Thẩm Oản Oản hét lên, khóc đến hoa lê đẫm mưa, nhào vào lòng Phó Thừa An:
“Điện hạ, ta không cố ý, ta thật sự không cố ý. Hơn nữa thuốc tuyệt tự này cũng không biết là thật hay giả. Lỡ như là giả thì sao?”
“Chẳng lẽ Vương phi chỉ vì một loại thuốc chưa biết thật giả mà muốn đánh chết ta sao?”
Phó Thừa An nhẹ nhàng che chở nàng ta, nhìn ta nói:
“Sơ Dao, Oản Oản còn nhỏ, chẳng qua chỉ muốn đùa một chút thôi. Nàng ấy cũng không muốn mọi chuyện thành ra như vậy.”
“Nàng yên tâm, nay nàng là Vương phi được ta cưới hỏi đàng hoàng. Cho dù nàng uống phải thuốc tuyệt tự, ta cũng sẽ không ghét bỏ nàng. Vị trí chính phi này vẫn là của nàng.”
Thẩm Oản Oản đỏ mắt nhìn ta, “bịch” một tiếng quỳ xuống, nước mắt rơi lã chã:
“Đều là lỗi của Oản Oản. Nay có nói gì cũng đã muộn, Oản Oản xin bồi tội với Vương phi.”
“Vương phi uống phải thuốc tuyệt tự, không thể sinh dưỡng. Oản Oản nguyện vào phủ làm thiếp, những đứa con Oản Oản sinh ra đều giao cho Vương phi nuôi dưỡng, để bù đắp tội lỗi của ta.”
Ha.
Đúng là y hệt lời nói ở kiếp trước.
Đáng tiếc, lần này ta sẽ không ngu xuẩn nữa.
Ta cau mày, nghiêm giọng quát:
“Ngươi đoạn tuyệt con nối dõi của ta, chính là mưu hại hoàng tự. Đây là tội chết. Ngươi to gan thật đấy.”
2
Phó Thừa An đỡ nàng ta dậy, cau mày nhìn ta:
“Được rồi, Oản Oản cũng đã nhận sai. Huống hồ nàng ấy không cố ý. Hôm nay là ngày đại hỉ, chẳng lẽ nàng muốn vì một thứ thuốc tuyệt tự không rõ thật giả mà đánh giết nàng ấy sao?”
“Dù sao nàng cũng phải có khí độ của chính phi chứ. Nàng tính toán chi li như vậy, sao xứng ngồi vị trí chính phi?”
Hắn nói năng hùng hồn đầy lý lẽ, như thể ta mới là người vô lý gây chuyện.
Ta nhìn dáng vẻ thờ ơ của hắn, trong lòng cười lạnh liên tục.
Kiếp trước hắn cũng như vậy, mở miệng ngậm miệng đều nói ta không có khí độ, tính toán chi li.
Khi ấy ta nhẫn nhịn, tưởng rằng như vậy mới là hiểu đại cục.
Không ngờ lại đúng ý bọn họ, để rồi sau này ta phải sống thê thảm đến vậy.
Nghĩ đến kết cục kiếp trước của mình, ta siết chặt lòng bàn tay, chỉ vào Thẩm Oản Oản, lạnh giọng nói:
“Hạ thuốc tuyệt tự cho Vương phi, nếu cứ dễ dàng bỏ qua như vậy, Cảnh vương điện hạ cảm thấy công bằng với ta sao?”
“Bị một đứa con gái nhũ mẫu không biết trời cao đất dày hạ thuốc, mặt mũi Trấn Quốc công phủ của ta phải đặt ở đâu?”
Phó Thừa An trầm mặt:
“Nay chuyện đã xảy ra rồi, nàng muốn thế nào? Chẳng lẽ nàng thật sự muốn đánh chết nàng ấy? Nàng ấy cũng không cố ý.”
Chuyện trong tân phòng ầm ĩ lớn như vậy, chẳng mấy chốc khách khứa bên ngoài cũng biết.
Hoàng hậu nương nương phái ma ma thân cận tới khuyên:
“Cảnh vương phi, Hoàng hậu nương nương nói chuyện này can hệ trọng đại. Lỗi của Oản Oản cô nương, nương nương sẽ phạt. Nhưng hôm nay là ngày đại hôn của người và Cảnh vương, không thể làm lớn chuyện. Việc này liên quan đến thể diện hoàng gia.”
Tốt lắm.
Kim không đâm vào người mình thì vĩnh viễn không biết đau.
Ta ngẩng mặt nhìn Phó Thừa An:
“Điện hạ thật sự cho rằng, dù nàng ta hạ thuốc cũng chỉ là chuyện nhỏ?”
Phó Thừa An chỉ lo trấn an Thẩm Oản Oản đang hoảng sợ, mất kiên nhẫn đáp ta:
“Đủ rồi, Oản Oản đã xin lỗi rồi. Phạt nàng ấy chép Nữ Tắc mười lần, không cho hồ nháo nữa là được.”
Hạ thuốc tuyệt tự cho Vương phi, hình phạt chỉ là chép mười lần Nữ Tắc?
Ta tức đến bật cười.
May mà kiếp này, người uống thuốc tuyệt tự không phải là ta.
Có nữ quyến bên cạnh không đành lòng, nhỏ giọng an ủi ta:
“Vương phi, vẫn nên mời thái y tới xem đi.”
“Đúng vậy, lỡ như còn có thể cứu vãn thì sao?”
Thẩm Oản Oản lập tức phản đối:
“Không được. Ngày đại hôn của điện hạ mà đã gọi thái y tới chẩn bệnh, chẳng phải xui xẻo sao?”
Phó Thừa An cười cười:
“Vẫn là Oản Oản chu đáo. Hay là ngày mai hãy gọi thái y, cũng không vội nhất thời.”
Ma ma của ta tức giận:
“Điện hạ, tiểu thư nhà chúng ta là chính phi của người đấy. Nay bị hạ thuốc, ngay cả gọi thái y cũng phải chờ đến ngày mai sao?”
“Tiểu thư, chúng ta phái người báo cho Quốc công gia đi, để Quốc công gia và phu nhân làm chủ cho người.”
Ta lại nhìn Phó Thừa An lần nữa:
“Điện hạ thật sự không muốn truy cứu lỗi của Thẩm tiểu thư sao?”
Phó Thừa An phất tay áo:
“Ta đã nói rồi, Oản Oản chẳng qua chỉ đùa hơi quá. Nàng ấy cũng nói nguyện sinh mấy đứa con, nuôi dưới danh nghĩa của nàng. Nàng còn muốn thế nào?”
“Nàng cứ bám lấy một chén rượu không buông, làm ngày đại hôn tốt đẹp thành không thể vãn hồi. Nếu nàng không muốn làm Vương phi này thì cứ nhường vị trí. Có rất nhiều người muốn làm, chắc chắn sẽ không tùy hứng hẹp hòi như nàng.”
Ta bật cười.
Khẽ vuốt qua chén rượu, ta nhìn hắn:
“Ta hẹp hòi? Ta đều là vì điện hạ cả thôi.”
Ta gằn từng chữ:
“Bởi vì người vừa uống chén rượu của ta, chính là điện hạ đấy.”
Lời ta như sấm nổ giữa trời quang.
Sắc mặt Phó Thừa An xanh mét, hắn gầm lên:
“Nàng đang nói bậy gì đó?”
Ta chỉ vào chén rượu trước mặt hắn.
Trên vành chén vẫn còn bột thuốc, nhìn mà giật mình.
Ta bĩu môi:
“Vừa rồi uống rượu hợp cẩn, ta và điện hạ đã đổi chén cho nhau, để ngụ ý dài lâu bền chặt. Điện hạ quên rồi sao?”
“Chén ta uống là của người. Còn chén người uống, chính là chén rượu bị Thẩm Oản Oản hạ thuốc tuyệt tự.”
Thẩm Oản Oản không thể tin nổi nhìn ta, rồi lại nhìn chén rượu trên bàn.
Nàng ta giật lấy chén, hỏi Phó Thừa An:
“Điện hạ vừa rồi uống chén này thật sao?”
Sắc mặt Phó Thừa An đen kịt, đã không nói nên lời.
Thẩm Oản Oản hét lên, chỉ vào ta mà gào:
“Là nữ nhân này! Lòng dạ nàng ta thật độc ác. Chén rượu này vốn là nàng ta uống, vì sao nàng ta lại đưa cho chàng uống? Nàng ta cố ý hại chàng!”
Ha.
Không sai, chén rượu bị hạ thuốc tuyệt tự này vốn chính là thứ nàng ta muốn cho ta uống.
Kiếp trước ta uống chén rượu này, tuyệt đường con cái, từ đó sống trong tuyệt vọng và đau khổ, thê lương hết một đời.
Ta nhìn bọn họ phu thê ân ái, sinh con đẻ cái.
Còn Vân gia chúng ta vì Phó Thừa An mà trả giá tất cả. Phụ huynh vì phò tá hắn lên ngôi mà chiến tử sa trường.
Cuối cùng, sau khi bị hắn lợi dụng xong, ta bị một chén thuốc độc giết chết.
Lời hắn khuyên ta ở kiếp trước vẫn còn văng vẳng bên tai:
“Sơ Dao, nàng là chính phi, nên rộng lượng một chút. Nay không cần nàng sinh dưỡng, Oản Oản nguyện vào phủ làm thiếp, thay nàng sinh con. Nàng còn gì không vừa lòng?”
3
Kiếp này, thuốc tuyệt tự là do người Phó Thừa An yêu nhất hạ, rượu cũng là Phó Thừa An uống.