Chương 3 - Sự Thiên Vị Bị Phơi Bày

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Mẹ giống như đang đứng trên đỉnh cao đạo đức, lời lẽ gay gắt chỉ trích tôi:

“Con là chị cả trong nhà, con không suy nghĩ cho gia đình thì ai sẽ suy nghĩ cho gia đình?!”

“Không sai, mẹ muốn giữ con lại bên cạnh chúng ta, ngày ngày trông chừng, bẻ gãy đôi cánh của con. Đừng quên ai đã nuôi con lớn đến từng này!”

“Chẳng lẽ con muốn trở thành một đứa con vô ơn, làm bố mẹ đau lòng sao?”

Nghe những lời của mẹ, tôi hoàn toàn thất vọng về gia đình này.

Bố tôi từ bên ngoài trở về, nghe thấy tiếng cãi vã trong nhà, không nói hai lời đã đổ mọi lỗi lầm lên đầu tôi.

Ông chỉ trích tôi không xứng làm chị.

Nhưng tôi và em gái chỉ là chị em sinh đôi, chào đời cách nhau năm phút mà thôi.

Chỉ vì chênh lệch năm phút, cuộc đời tôi phải nhường đường cho em gái sao?

Tôi nhắm mắt lại, cam chịu nói:

“Được, chỉ cần sau này bố mẹ đừng hối hận!”

Lúc này bố mẹ mới hài lòng, không tiếp tục quan tâm đến sống chết của tôi.

Sau đó, bố mẹ đưa em gái ra nước ngoài du lịch, tham quan ngôi trường tương lai, ba người thân mật vui vẻ bên nhau.

Khi ngày khai giảng càng lúc càng gần, cuối cùng tôi cũng nhận được giấy báo trúng tuyển mà mình hằng mơ ước.

Tôi khẽ nở một nụ cười lạnh, siết chặt giấy báo trúng tuyển của mình.

Tôi muốn xem thử sau khi bị người khác lén sửa nguyện vọng, em gái sẽ có vẻ mặt thế nào.

Đầu tháng chín là thời điểm các trường đại học khai giảng, tôi đã sớm đến Đại học Thanh Hoa làm thủ tục nhập học.

Còn bố mẹ vội vàng trở về nước, cầm theo giấy báo trúng tuyển chưa bóc rồi chuẩn bị đến trường đại học ở nước ngoài.

Thế nhưng khi đăng ký tên tại trường, nhân viên lại nghi hoặc nói:

“Không có người nào tên Kiều Duyệt cả. Mọi người nhầm rồi phải không?”

Mẹ tôi hoàn toàn chết lặng, lấy giấy báo trúng tuyển trong tay ra, mở xem.

Bên trên là mấy chữ vô cùng rõ ràng: Học viện Kỹ thuật Nghề Điện tử thành phố lân cận.

“Chuyện này tuyệt đối không thể nào!”

Chương 5

Vì thời gian gấp gáp, để kịp thời gian nhập học, bố mẹ gần như phải di chuyển liên tục, đến giấy báo trúng tuyển cũng không xem kỹ.

Mãi đến khi nhân viên tra cứu nhiều lần rồi hỏi lại, mẹ mới mở giấy báo trúng tuyển ra xem.

Bà tự cho rằng mình đã làm mọi việc kín kẽ không một kẽ hở, không ngờ nguyện vọng vẫn xảy ra sai sót, hơn nữa còn là sai sót liên quan đến tương lai!

Mẹ siết chặt giấy báo trúng tuyển, đầu óc hoàn toàn trống rỗng.

Nếu giấy báo của Kiều Duyệt là Học viện Kỹ thuật Nghề Điện tử, vậy giấy báo của Kiều Tinh là gì?

Bà nhớ rất rõ đêm hôm đó mình chỉ đến phòng của Kiều Tinh, đăng nhập vào tài khoản của nó, nhìn thấy nguyện vọng thứ nhất là Đại học Thanh Hoa rồi lập tức sửa lại. Sao có thể xảy ra sai sót được?

Mẹ suy nghĩ kỹ một lúc, đột nhiên phát hiện mình đã bỏ sót một bước.

Tối hôm đó, quá trình đăng nhập diễn ra vô cùng thuận lợi, gần như không cần mã xác nhận hay mật khẩu, giống như đã có người đăng nhập từ trước.

Mẹ không nghĩ nhiều, cho rằng đó chính là tài khoản của Kiều Tinh, vui vẻ sửa lại.

Không ngờ đó lại là tài khoản điền nguyện vọng thi đại học của Kiều Duyệt!

Toàn thân mẹ lạnh ngắt, có cảm giác đầu óc rối loạn, nhất thời không biết phải làm gì.

Em gái ở bên cạnh đã gần như phát điên vì sốt ruột, vừa khóc vừa kéo áo mẹ, trách móc:

“Mẹ, chẳng phải mẹ nói đã đăng ký Đại học Đạo Minh cho con sao? Sao lại có thể là Học viện Kỹ thuật Nghề Điện tử? Sao mẹ có thể làm sai một chuyện quan trọng như vậy!”

“Con phải là người ra nước ngoài du học, không phải đến học một trường đại học rởm! Mẹ mau nghĩ cách đi!”

Phía sau đã có một hàng dài sinh viên xếp hàng. Nhân viên mất kiên nhẫn dùng tiếng nước ngoài giục giã:

“Xin đừng khai báo giả, nếu không chúng tôi sẽ báo cảnh sát. Phiền mọi người sang bên cạnh kiểm tra rõ ràng rồi hãy quay lại!”

Cứ như vậy, bố mẹ và em gái bị mời ra ngoài trong dáng vẻ chật vật, trở thành trò cười cho người khác.

Sáng hôm sau, bố mẹ lập tức mua vé máy bay về nước, hùng hổ trở về nhà.

Nhưng trong nhà đã không còn ai, hành lý của tôi cũng đã được dọn sạch từ lâu.

Mẹ nhìn phòng khách trống rỗng, lửa giận bùng lên, lập tức gọi điện cho tôi:

“Kiều Tinh, bây giờ con đang ở đâu!”

Tôi vừa chào hỏi các bạn trong hội sinh viên, cảm ơn sự giúp đỡ của họ thì nghe thấy tiếng mẹ gào thét trong điện thoại.

Nói thật, tôi hoàn toàn không bất ngờ.

Dù sao họ vốn muốn tôi học ngôi trường bình thường trong thành phố, không ngờ lại khéo quá hóa vụng, cuối cùng khiến em gái phải học ở đó.

Có điều, với 436 điểm mà có thể được trường ấy nhận đã là em gái gặp may lớn rồi.

Tôi nhớ năm nay phòng tuyển sinh của họ nói phải đạt ít nhất 490 điểm mới qua ngưỡng.

Em gái tuyệt đối không ngờ rằng bản thân vốn có thể vẻ vang ra nước ngoài du học, cuối cùng lại chỉ có thể ở lại huyện nhỏ, học một ngôi trường bình thường nhất.

Khoảng cách khổng lồ như vậy, bất kỳ ai cũng khó lòng chấp nhận.

Đương nhiên họ sẽ chĩa mũi nhọn trút giận vào tôi, chỉ hận không thể xé xác tôi thành trăm mảnh.

“Con đang ở Đại học Thanh Hoa, đã làm xong thủ tục nhập học rồi, bố mẹ không cần đến tiễn con nữa.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)