Chương 3 - Sự Thay Đổi Bất Ngờ Của Quý Phi
Hôn sự giữa ta và thế tử Ninh An Hầu đã đến giai đoạn chuẩn bị chọn ngày thành thân.
Ban đầu rõ ràng chính Vân Ngưng tự nguyện vào cung, kết quả danh sách đã định xong, nàng lại nhìn trúng thế tử Ninh An Hầu.
Để thuận lợi gả cho hắn, nàng không tiếc hạ dược khiến mình thất trinh trước hôn nhân, đẩy Vân gia lên miệng vực.
Dương thị là thứ muội của mẫu thân ta, sau khi mẫu thân ta qua đời, bà tự xin trở thành kế thất của phụ thân, vào phủ chăm sóc ta và huynh trưởng.
Những năm qua bà quả thật đối xử với chúng ta rất tốt, cho dù sau này sinh Vân Ngưng, bà vẫn luôn đặt ta và huynh trưởng lên trước.
Chỉ duy nhất lần này, bà đứng về phía nữ nhi ruột của mình.
Bà khóc lóc cầu xin ta, nể tình bao năm bà tận tâm nuôi dưỡng ta và huynh trưởng mà cứu Vân Ngưng lần này.
Ta đồng ý, không chỉ vì Vân Ngưng, mà cũng vì phụ huynh và Vân gia, tú nữ đã được chọn mà thất trinh là tội khi quân, Vân gia không gánh nổi.
“Vậy mẫu thân ngươi thì sao, bà ấy thế nào?”
Ta nắm tay Bích Ngọc hỏi.
“Mẫu thân cũng rất tốt, chỉ là mấy hôm trước nhiễm phong hàn, vẫn đang dưỡng bệnh, cô gia nghe nô tỳ nói phu nhân đã bán hết nô bộc bên cạnh tiểu thư, liền sai người mua từng người trở về.”
“Ban đầu nô tỳ còn không hiểu vì sao cô gia giúp chúng ta, bây giờ nhìn thấy tiểu thư ở đây, nô tỳ hiểu rồi.”
Bích Ngọc mở miệng câu nào cũng “cô gia”, vô cùng thân thiết với Tạ Tĩnh Đường, ta nghe lời nàng mà sững người.
Trước khi thành thân, ta và Tạ Tĩnh Đường rõ ràng chưa từng quen biết, Bích Ngọc hiểu rồi, ta lại càng mơ hồ.
“Tiểu thư, người có thể ra khỏi nơi ăn thịt người ấy thật sự quá tốt, Bích Ngọc cứ tưởng đời này không còn được gặp người nữa.”
“Tạ đại nhân bảo chúng nô tỳ đến hầu phu nhân, nô tỳ nhìn thấy là tiểu thư, lúc ấy mới vui đến phát khóc.”
Chỉ nhìn bộ dạng ta, Bích Ngọc đã biết những năm qua ta sống trong cung không hề tốt.
“Vất vả cho Bích Ngọc rồi, có thể gặp lại ngươi, ta cũng rất vui.”
Ta nhìn nàng vừa khóc vừa cười, trong lòng không khỏi mềm xuống, chỉ là bầu không khí ấm áp giữa chúng ta chưa duy trì được bao lâu.
8.
Đột nhiên bên ngoài truyền đến tiếng động.
“Đại nhân! Người bị thương rồi.”
Nghe vậy, Bích Ngọc lập tức thu nước mắt, động tác của ta còn nhanh hơn đầu óc, lập tức đứng dậy.
Ta chạy nhanh ra cửa, vừa hay nhìn thấy Tạ Tĩnh Đường ôm trán bước vào.
Những ngón tay trắng trẻo của hắn toàn là máu đỏ tươi, nghe tiếng tiểu tư kinh hô, hắn cau mày quát:
“Không được làm ầm lên, cũng không được kinh động phu nhân.”
“Tiểu thư, cô gia đây là…” Bích Ngọc đứng bên cạnh ta, nhìn cảnh trước mắt mà sợ ngây người.
“Ta cũng không biết, ngươi mau đi mời phủ y đến.” Ta phân phó Bích Ngọc, trong lòng bất an.
Bích Ngọc gật đầu đáp lời rồi lập tức chạy đi, khi ta đứng trước mặt Tạ Tĩnh Đường, hắn rõ ràng sững người.
Ta không nói nhiều, chỉ mím môi rồi dìu hắn vào phòng.
“Phu nhân đây là đau lòng cho Tạ mỗ sao?”
“Đáng tiếc hôm nay tại hạ không gãy tay gãy chân, nếu không nhất định có thể khiến phu nhân thương xót thêm vài phần.”
Hắn vẫn còn tâm trạng trêu chọc, xem ra thương thế không nặng.
“Nếu Tạ đại nhân thấy đáng tiếc, hôm nay ta cũng có thể làm thay, giúp ngươi thỏa nguyện, đánh gãy tay chân ngươi.”
Lời ta khiến Tạ Tĩnh Đường nghẹn lại, nguyện vọng của hắn đâu phải gãy tay gãy chân, rõ ràng là muốn được thương xót.
Không lâu sau, Bích Ngọc dẫn phủ y vội vàng chạy đến, Tạ Tĩnh Đường bỏ tay ra, hóa ra trong tay hắn có một chiếc khăn, cũng đã bị nhuộm đỏ.
Lúc này bỏ ra mới nhìn thấy miệng vết thương, khó trách chảy nhiều máu như vậy, vết rách trên trán hắn rất sâu.
“Cái này… cái này… nếu xử lý không tốt e rằng sẽ để lại sẹo.” Phủ y kinh hãi.
“Vậy ông xử lý cho tốt, thiếu gì thì đến kho lấy, trong phủ không có thì sai người đi mua.”
Tạ Tĩnh Đường là quan trong triều, trên đầu sao có thể để lại sẹo.
“Lão phu hiểu rồi.” Phủ y động tác rất nhanh nhẹn, ông làm sạch, cầm máu, băng bó, rất nhanh đã xử lý xong, lại kê đơn sai người đi sắc thuốc.
Đợi tất cả xong xuôi, mọi người lui ra, trong phòng chỉ còn ta và Tạ Tĩnh Đường, lúc này ta mới hỏi hắn.
“Vết thương hôm nay của ngươi từ đâu mà có?”
“Nếu ta nói là đi đường bị ngã, phu nhân có tin không?”
Tạ Tĩnh Đường biết lý do này không thuyết phục được ta, nhìn ta cau mày, hắn chỉnh sắc mặt lại.
Nói thật:
“Hôm nay sau khi hạ triều, bệ hạ triệu kiến ta, đầu tiên không báo trước đã làm khó, phạt ta quỳ, sau đó lại nổi giận, vết thương trên đầu ta là do hắn tiện tay cầm đồ đập.”
Quả nhiên, quả nhiên là vì Tiêu Du.
“Vì sao?” Ta khàn giọng hỏi, theo tính tình của Tiêu Du, hôm nay đáng lẽ phải ban thưởng cho Tạ Tĩnh Đường mới phải.
Bởi hắn đã được như ý, có được người mình muốn.
Ta ở trong cung hai năm, tuy chưa từng gần gũi đế vương, nhưng sống lâu trong hậu cung, lại có Liễu Trĩ Nguyệt thường xuyên khoe khoang, ta cũng đại khái ghép được tính cách vị đế vương này.
“Ta cũng hỏi rồi, bệ hạ nói ta phạm tội khi quân.”
Tạ Tĩnh Đường cụp mắt, bật cười khẽ.
9.