Chương 9 - Sự Thật Về Hồi Môn
“Bố, Trần Hạo nợ 530 nghìn tệ bên ngoài, trong đó 200 nghìn là vay nặng lãi. Anh ta còn bao nuôi một người đàn bà, mỗi tháng chuyển khoản mấy nghìn tệ. Căn nhà không có tên con. Cả nhà họ đang nhăm nhe 150 nghìn tiền hồi môn của con.”
Đũa trên tay mẹ tôi rơi lạch cạch.
Bố tôi mặt không đổi sắc.
“Còn gì nữa?”
“Tạm thời thế ạ.”
Ông nâng ly rượu lên, nhấp một ngụm.
“Định tính sao?”
“Ly hôn. Nhưng chưa phải lúc này.”
“Sao không phải bây giờ?”
“Chứng cứ chưa đủ. Bây giờ ly hôn, con chỉ có thể ra đi tay trắng. Đợi tội lỗi của anh ta cấu thành sự thật rõ ràng, con có thể giành được nhiều hơn.”
Bố nhìn tôi trân trân mấy giây.
Rồi ông bật cười.
“Giống con gái tôi đấy.”
Mẹ tôi ngồi cạnh cuống cuồng: “Ông Tô! Con nó bị thế rồi ông còn cười được!”
“Con nó biết chừng mực.” Ông nói, “Cứ để nó tự giải quyết.”
Ông móc trong túi ra một tấm thẻ, đưa cho tôi.
“Trong này có 5 triệu tệ. Giữ lấy phòng thân.”
“Bố, con có tiền mà.”
“Tiền của con là của con, bố cho là chuyện của bố. Ngộ nhỡ phải ra tòa, thì phải thuê luật sư giỏi nhất.”
Tôi không từ chối.
Nhận lấy tấm thẻ.
Đêm đó, tôi nằm trong căn phòng mình ở từ bé đến lớn, trên chiếc giường quen thuộc.
Trần nhà vẫn dán mấy ngôi sao dạ quang từ hồi cấp ba.
Tôi nhắn tin cho Diệp Tri Thu.
“Tìm cho tớ một luật sư giỏi nhất về tranh chấp hôn nhân gia đình.”
“Cỡ nào?”
“Giỏi nhất.”
“Giỏi nhất ở tận thủ đô cơ, phí tư vấn 5.000 tệ một giờ.”
“Đặt lịch.”
Chương 11
Ngày tôi quay lại nhà họ Trần, có một người đang đợi tôi.
Không phải Trần Hạo, cũng chẳng phải mẹ chồng.
Là Chu Phàm.
Hắn vắt chéo chân ngồi trên sofa phòng khách, tay cầm chén trà.
Mẹ chồng đứng lấp ló ở cửa bếp, sắc mặt không được tốt.
Tôi vừa bước vào, hắn liền đứng dậy.
“Chào chị dâu.”
Hơn 30 tuổi, hơi mập, ngón tay đeo hai chiếc nhẫn vàng.
“Anh là?”
“Chu Phàm. Bạn của anh Hạo.”
Bạn.
Người bạn chuyên cho vay nặng lãi.
“Trần Hạo không có nhà.”
“Tôi biết. Tôi đến tìm chị dâu mà.”
Tôi đặt hành lý xuống, ngồi đối diện hắn.
“Tìm tôi có việc gì?”
“200 nghìn của anh Hạo, đến hạn rồi.”
“Đến hạn thì anh đi tìm anh ta.”
“Anh ta không nghe máy, người cũng trốn mất tăm.”
Tôi liếc nhìn mẹ chồng.
Bà ta vội ngoảnh mặt đi chỗ khác.
“Nên anh đến tìm tôi?”
“Chị dâu, người một nhà mà. Nợ nần chung của vợ chồng.”
“Đây là khoản nợ trước hôn nhân của anh ta, không phải nợ chung vợ chồng.”
Chu Phàm cười.
“Chị dâu học luật à?”
“Không. Nhưng tôi quen người học luật.”
Nụ cười của hắn thu lại một chút.
“Chị dâu, tôi cũng không muốn phải đi đến bước đó. 200 nghìn, tính cả lãi đến giờ cũng ngót nghét 60 nghìn. Tổng cộng 260 nghìn, nếu chị dâu có thể trả thay cho anh Hạo, chúng ta vẫn là bạn.”
“Tôi không trả thay.”
“Chị dâu—”
“Mời anh ra ngoài.”
Hắn nhìn tôi.
Tôi cũng nhìn hắn.
Hắn đứng dậy.
“Được. Vậy tôi dùng biện pháp pháp lý.”
“Tùy. Nhưng có một điều — lãi suất anh cho vay vượt quá mức trần pháp luật bảo vệ rồi, ra tòa thật thì chưa chắc anh đã thắng đâu.”
Sắc mặt hắn biến đổi.
“Chị—”
“Đi đường cẩn thận.”
Hắn cầm chén trà nốc cạn ngụm cuối cùng, ném cộp xuống bàn trà rồi bỏ đi.
Cửa vừa đóng, mẹ chồng lao ra.
“Con điên rồi à! Đó là Chu Phàm đấy! Ở cái khu này ai mà không nể mặt cậu ta! Con đắc tội cậu ta thì—”
“Mẹ, là mẹ cho hắn vào nhà đúng không?”
“Người ta đến tận nơi, mẹ dám không cho vào à!”
“Sau này hắn có đến nữa, mẹ cứ bảo con không có nhà.”
“Tô Niệm!”
“Hoặc mẹ gọi Trần Hạo về, bảo anh ta tự đi mà đối mặt với nợ nần của mình.”
Mẹ chồng há miệng, nhưng không thốt nên lời.
Tôi kéo hành lý lên lầu.
Vào phòng ngủ, chốt cửa lại.
Sau đó mở điện thoại, bấm số Trần Hạo.
Chuông reo ba tiếng thì có người nhấc máy.
“Niệm Niệm? Em về rồi à?”