Chương 10 - Sự Thật Sau Giấc Mơ

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Khi nghe thấy giọng điệu hoảng sợ của cô, Hoắc Dận Đình mới nhận ra hành động của mình, lực trên tay cũng nới lỏng ra đôi chút.

“Năm năm trước, có phải em đã cứu anh không?”

Anh ôm cô vào lòng, tay kia bóp chặt lấy vai cô.

Đập vào mắt anh là khuôn mặt nhợt nhạt và đôi môi không chút huyết sắc của Trì Dư An, cùng với vẻ hoảng loạn tột cùng.

Một cảm giác áy náy không tên bỗng trào dâng trong lòng anh.

“Anh đang nói cái gì mà 5 năm trước?”

“Cái gì mà cứu anh——”

Nhưng nói đến đây, giọng Trì Dư An đột ngột nghẹn lại. Dường như cô sực nhớ ra điều gì đó, biểu cảm từ kháng cự chuyển sang kinh ngạc.

Cô cứ thế ngẩng lên nhìn anh, dường như đang lục tìm trong dòng ký ức quá khứ. Suy nghĩ hồi lâu, người đàn ông trước mặt dường như mới trùng khớp với người của năm xưa.

“Anh là người rơi xuống nước đó?”

“A…”

Lời chưa dứt, Trì Dư An đã thấy đầu đau như búa bổ, bán cầu não phải như muốn nổ tung. Những ký ức quá khứ ùa về như thủy triều, rồi lại phai nhòa như sóng rút.

Năm năm trước… mình thực sự đã cứu người sao?

Hình như có, hình như không.

Trì Dư An một tay ôm đầu, nghi hoặc nhìn Hoắc Dận Đình.

Người 5 năm trước là Hoắc Dận Đình sao?

Năm đó cô quả thực đã tình cờ cứu một người ngã xuống nước, cả người đầy máu. Thậm chí vì cứu người đó mà cô cũng suýt rơi xuống nước.

Sau khi chật vật đưa người đến bệnh viện, vì sợ rước họa vào thân nên cô đã không ký tên thật của mình, thậm chí lúc đến và đi đều quá vội vã nên còn chưa nhìn rõ mặt người đó.

Là Hoắc Dận Đình sao?

Nhưng Hoắc Dận Đình trước mặt nghe thấy câu nói của Trì Dư An lại tỏ ra vô cùng kích động. Anh khẩn trương đỡ lấy cô, siết chặt lấy hai tay cô.

“Là em đã cứu anh, đúng không?”

“Có đúng không?!”

Trì Dư An đau đớn lắc đầu, dồn hết sức lực muốn đẩy đối phương ra.

“Anh đang nói cái gì vậy, tôi không nhớ những chuyện quá khứ nữa rồi.”

“Tôi cũng không nhớ 5 năm trước mình đã làm gì. Nếu anh đã muốn cưới Trì Lê Uyển, thì làm ơn đừng đến dây dưa với tôi nữa được không?!”

Cô thở hổn hển yếu ớt, cố gắng thoát khỏi sự kìm kẹp của Hoắc Dận Đình.

“Anh biết ngay mà…”

Cả người Hoắc Dận Đình chấn động, nhưng sau một thoáng suy nghĩ, anh lại lập tức lên tiếng.

“Em theo anh về, bác sĩ anh đã sắp xếp xong hết rồi.”

“Anh không cho phép em gả cho Hoắc Khải Đình, cũng không cho phép em tiếp tục ở lại đây.”

Trì Dư An chỉ thấy nực cười và hoang đường.

“Anh đi ra——”

“Tách!”

Đèn bật sáng. Hoắc Dận Đình thấy ánh sáng này chói mắt vô cùng: “Ai đó?”

“Còn có thể là ai?”

“Em trai đến chỗ anh sao không báo trước một tiếng?”

Hoắc Khải Đình vẫn giữ phong thái thanh lịch bước vào phòng, đỡ lấy Trì Dư An đang mệt lả người, kéo hẳn cô về phía mình.

“An An à, không thể đi cùng em được rồi.”

“Bởi vì, cô ấy đã quyết định gả cho tôi.”

**13**

Trì Dư An cảm thấy hơi thở mỏng manh, toàn thân rã rời. Cuộc đối thoại giữa Hoắc Dận Đình và Hoắc Khải Đình lọt vào tai nhưng chẳng thể nghe rõ ràng rành mạch được chữ nào.

Năm năm trước… mình đã cứu người sao?

Hình như có, mà cũng hình như không. Mọi thứ xung quanh dường như bắt đầu méo mó, không chân thực, đến mức cô không thể định nghĩa nổi không gian mình đang tồn tại.

Rồi cảm giác mất trọng lượng quay cuồng ập tới—— có người bế bổng cô lên. Sau tiếng bước chân dồn dập, cô được đặt vào một khoang kín, dưỡng khí trong lành ùa vào đầy lồng ngực…

“Tôi phải đưa Trì Dư An về nước.”

Không biết đã hôn mê bao lâu, Trì Dư An giật mình, ý thức hỗn mang đột ngột bừng tỉnh.

“Tôi và cô ấy ở bên nhau ròng rã 5 năm trời, anh lấy tư cách gì mà chỉ bằng vài câu nói đã nhốt cô ấy ở đây không cho về nước?”

“Tôi đã nói, tôi sẽ chịu trách nhiệm chữa khỏi bệnh cho cô ấy. Tôi cũng đã nói, chỉ cần tôi mở miệng, cô ấy không đời nào đồng ý gả cho anh đâu!”

Là giọng của Hoắc Dận Đình.

Trái tim Trì Dư An như bị bóp nghẹt. Cô cười khổ không thành tiếng. Đúng vậy, đến nước này rồi, Hoắc Dận Đình vẫn luôn tự cao tự đại như thế.

“Chát——!”

Tiếng bạt tai giòn giã vang lên. Qua khe hở của lồng kính oxy, Trì Dư An thấy rõ Hoắc Dận Đình bị một người đàn ông đánh ngã nhào xuống đất.

Cú tát đó có vẻ rất mạnh, anh ngã đập xuống sàn, quay đầu nhổ ra một búng máu.

“Anh đánh tôi?”

“Hoắc Khải Đình, anh vẫn nghĩ tôi là thằng em trai cứ lẽo đẽo chạy theo sau lưng anh ngày xưa chắc?”

Ánh mắt thâm độc, điên cuồng hằn lên khuôn mặt sắc sảo của Hoắc Dận Đình.

Trì Dư An sợ hãi run lên, những ký ức kinh hoàng lạnh lẽo bị đánh thức, cô gần như không dám nhúc nhích.

Nhưng giây tiếp theo, Hoắc Dận Đình lập tức đứng dậy, đấm một cú thật mạnh làm vỡ một mảng của lồng kính oxy.

“Á——!”

Tiếng bíp bíp chói tai báo lỗi thiết bị hòa lẫn với tiếng hét thất thanh vì sợ hãi của Trì Dư An.

Hoắc Khải Đình xốc cổ áo anh ta lên. Trì Dư An chỉ cảm nhận được một luồng gió lạnh từ nắm đấm sượt qua gò má mình, tiếp theo là tiếng hừ khẽ vì đau đớn của Hoắc Dận Đình.

“Hoắc Dận Đình, đây là địa bàn của tôi, ai cho cậu cái quyền làm càn ở đây!?”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)