Chương 9 - Sự Thật Sau Căn Nhà
“Đường Đường,” ra đến cửa, ông quay đầu lại, “Người bố có lỗi nhất trong đời này chính là con.”
“Vậy thì hãy nói ra,” tôi đáp, “Để tất cả mọi người đều nghe thấy.”
10
“Tôi đã không công bằng với con gái.”
Hai giờ chiều thứ Bảy, trong phòng khách nhà bố mẹ tôi, ông đã thốt ra câu nói này.
Giọng không lớn, nhưng tất cả mọi người có mặt đều nghe thấy.
Mẹ tôi ngồi ở đầu kia sofa, hai tay khoanh trước ngực, môi mím chặt thành một đường thẳng, từ đầu chí cuối không mở lời.
Anh trai tôi cúi gằm mặt, hai tay đan vào nhau đặt trên đầu gối, ngón cái chà xát liên tục.
Tống Ninh ngồi cạnh anh, đặt tay lên vùng bụng dưới, khẽ xoa nhẹ.
Sau khi bố tôi nói xong câu đó, ông còn bồi thêm một đoạn. Không phải tôi yêu cầu, mà là tự ông muốn nói.
“Cả hai căn nhà đều đứng tên Giang Dữ, chuyện này ngay từ đầu đã sai rồi. Đường Đường sống ở căn nhà đó tám năm, tiêu tốn hơn hai mươi vạn. Tôi nói ‘sau này sẽ nghĩ cách’, nghĩ cách gì mà để tám năm trời, một năm cũng chưa từng động đậy.”
Giọng ông bắt đầu run rẩy.
“Chuyện này, chẳng khác gì những việc mà ông nội mấy đứa từng làm năm xưa cả.”
Trong phòng khách không một ai lên tiếng.
Đột nhiên, mẹ tôi đứng phắt dậy, đi thẳng vào bếp.
Tiếng xả nước ào ào vang lên rất lâu. Lát sau lại tắt phụt. Bà không bước ra.
Anh trai ngẩng lên nhìn tôi một cái, rồi lại cúi xuống.
“Đường Đường,” anh nói, “Căn nhà cũ đó em đừng lấy nữa. 48 vạn của bố em cứ cầm, sau này đắp thêm một chút là đủ tiền đặt cọc rồi.”
Tống Ninh ngồi cạnh khẽ hích vào tay anh.
Anh khựng lại một nhịp, rồi nói tiếp: “Hoặc… căn hộ B kia, anh có thể gỡ tên chị dâu ra, rồi sang tên cho em.”
Tôi nhìn anh, không đáp lời.
Tống Ninh đỡ lời thay anh: “Chị đồng ý. Căn nhà đó thêm tên chị vào vốn cũng chẳng phải là chủ ý của chị.”
Tôi lắc đầu: “Anh, hôm nay em đến không phải để chia chác nhà cửa. Anh tự suy nghĩ xem nên làm gì, không cần phải cho em câu trả lời ngay lúc này.”
Buổi gặp kết thúc, tôi ra hành lang chờ thang máy.
Cánh cửa phía sau mở ra, mẹ tôi bước tới.
“Đường Đường.”
Tôi vẫn giữ tay ấn nút thang máy, không quay lưng lại.
“Mẹ biết mày hận mẹ.”
Tôi quay đầu nhìn bà.
“Nhưng bà ngoại mày năm xưa ——”
Bà không nói hết câu. Môi mấp máy hai cái, rồi lại mím chặt.
Tôi chợt nhớ đến bức ảnh gia đình treo trên tường nhà ngoại. Ba người cậu đứng hàng trước, comple giày da bóng lộn, mẹ tôi đứng nép mình ở tít góc xa nhất, tay ôm chiếc túi nilon đựng hoa quả bà mang về biếu.
Bà không phải là đứa con gái về thăm nhà, mà là một kẻ ngoại đạo đến làm khách.
Thang máy tới.
“Mẹ,” tôi cất tiếng, “Những gì mẹ đã phải trải qua mẹ không nên bắt con phải nếm trải thêm một lần nữa.”
Bà đứng sững ở hành lang, dưới ánh đèn huỳnh quang nhợt nhạt hắt lên mái tóc lốm đốm bạc, không thốt nên được lời nào.
Tôi bước vào thang máy, cánh cửa khép lại.
Sau này tôi không nhận căn nhà đó, cũng chẳng khởi kiện ai.
Tôi tự thuê một căn hộ nhỏ hướng Bắc, thiếu sáng, phòng khách mới ba giờ chiều đã tối om.
Ban công hướng Tây, may sao vẫn đón được hai tiếng nắng hoàng hôn.
Tôi đặt một chậu dâu tây ngoài ban công. Giống cây là tự tôi chọn, đất là tự tôi mua, ngày ngày tự tay tưới nước.
Khi quả dâu đầu tiên chín đỏ, tôi hái xuống cắn thử.
Ngọt lịm.
Trình Tế đến giúp tôi treo rèm cửa, nhìn thấy chậu dâu tây bèn trêu: “Giống dâu này của em có vẻ tốt đấy, sau này ra nhiều quả nhớ phần anh vài trái nhé.”
“Tự đi mà mua.”
Anh bật cười: “Được rồi, dâu tây của em, em làm chủ.”
Đôi khi tỉnh giấc giữa đêm, tôi vẫn hay tự hỏi —— nếu năm đó căn nhà kia thực sự là của tôi, thì cuộc đời hai mươi tám năm qua của tôi liệu có khác đi không?
Tôi nghĩ là có.
Nhưng tôi không muốn nghĩ đến nữa.