Chương 4 - Sự Thật Sau Căn Nhà
Tôi chằm chằm nhìn bà: “Vậy ý mẹ là, học phí được tính là phần chia tài sản của con? Vậy năm đó nếu con không đi học mà đòi ngay một căn nhà, mẹ có chịu không?”
Bà bị tôi chặn họng, mặt đỏ phừng phừng.
Bố tôi vội đỡ lời: “Đường Đường, đừng cãi nhau với mẹ. Ý bố là——”
“Ý bố là gì?”
Ông há miệng.
Mẹ tôi lên tiếng trước, lần này giọng không cao, nhưng từng chữ như rít qua kẽ răng.
“Giang Đường, tao nói thẳng luôn. Anh mày là gốc gác của cái nhà này, nhà đứng tên nó là lẽ đương nhiên. Mày là con gái, sớm muộn gì cũng phải đi lấy chồng. Lấy chồng rồi, nhà trai có nhà thì mày có chỗ ở. Bao nhiêu đứa con gái nhà người ta chẳng xơ múi được đồng nào, mày còn có một căn nhà cũ. Biết điều thì an phận đi.”
Phòng khách tĩnh lặng ba giây.
Tôi nhìn sang anh trai.
Anh ngồi đối diện, nãy giờ vẫn cúi đầu không nói lời nào.
Tôi gọi: “Anh.”
Anh quay mặt đi chỗ khác, khẽ nói một câu: “Đường Đường, căn nhà cũ đó em cứ… nhận lấy ĐÃ.”
Đã.
Anh vẫn dùng từ này.
Mẹ tôi như vừa hoàn thành xong sứ mệnh gì đó, đứng dậy dọn bát đũa, quay đầu quẳng lại một câu: “Mày về tự suy nghĩ cho kỹ đi, đừng có sướng mà không biết đường hưởng. Lấy được tấm chồng tốt là hơn tất cả.”
Tôi nhìn bóng lưng bà đi vào bếp, tiếng vòi nước ào ào mở ra.
Trên bàn chỉ còn lại bố tôi, anh trai tôi và Tống Ninh.
Không một ai lên tiếng.
Tôi xách túi, quay người bước đi.
Khi ra đến cửa, bố tôi đuổi theo hai bước: “Đường Đường——”
Tôi dừng lại.
“Bố, việc ‘công bằng’ nhất mà bố làm trong đời này, chính bản thân bố có tin không?”
Ông đứng ở ngưỡng cửa, tay bám vào khung cửa, môi mấp máy, nhưng không nói được lời nào.
5
“Cọc một tháng đóng ba tháng, tiền thuê hàng tháng 2800 tệ, nếu em đồng ý thì hôm nay ký luôn.”
Chủ nhà xoay xoay chùm chìa khóa trên ngón tay, chờ câu trả lời của tôi.
Căn hộ một phòng ngủ hướng Bắc, thiếu sáng, phòng bên cạnh là một đôi vợ chồng trẻ ngày nào cũng cãi nhau.
“Em ký.”
Chuyển đồ ra khỏi căn nhà kia tiêu tốn của tôi mất ba ngày. Đồ đạc gom góp trong tám năm đóng đầy 12 thùng các-tông. Chú bảo vệ khu đô thị lúc giúp tôi bê thùng đồ lên xe tải chở đồ còn buông một câu: “Cô Giang chuyển đi đấy à? Căn nhà này có bán không?”
Tôi cười cười không đáp.
Đêm đầu tiên dọn vào phòng trọ, tôi mở ứng dụng máy tính trên điện thoại.
Phí dịch vụ chung cư, 8 năm: 48,000.
Nội thất: 120,000.
Sửa bình nóng lạnh 3 lần, sửa ống nước 2 lần, cộng với chi phí lặt vặt như dọn dẹp, thay khóa, trát tường: 32,000.
Tiền lò sưởi, 8 mùa đông: 24,000.
Tổng cộng 224,000 tệ (hơn 780 triệu VNĐ).
Tất cả tiêu vào một căn nhà không thuộc về mình.
Tôi nhìn chằm chằm vào con số tổng kết rất lâu, đột nhiên nhớ ra một chuyện.
Năm bố tôi 22 tuổi từ quê lên thành phố lập nghiệp, ông ra đi tay trắng, bởi ông nội đã để lại toàn bộ gia sản và nhà từ đường cho bác cả.
Bố từng kể chuyện này với tôi, không chỉ một lần. Cứ uống rượu vào là kể, kể lần nào khóc lần đó.
Ông kể ông đã ngồi xổm ở ga tàu ngoài quê, trong túi chỉ còn đúng 40 tệ.
Ông bảo ông từng thề độc —— “Sau này tôi có con, tuyệt đối không để chúng nó phải trải qua chuyện này.”
Ông thực sự đã không để con trai mình phải trải qua.
Ông để con gái mình phải trải qua.
5 triệu tệ cho con trai, lấy căn nhà cũ rích 80 vạn để đuổi khéo con gái. Chuyện này so với chuyện ông nội cho bác cả toàn bộ gia tài, bỏ lại cho ông tờ giấy trắng thì có khác gì nhau?
Mức độ thì khác, nhưng tính chất giống hệt nhau.
Tôi cầm điện thoại gọi cho bố.
Ông bắt máy rất nhanh, như thể vẫn luôn chờ đợi.
“Đường Đường——”
“Bố, bố còn nhớ chuyện của ông nội mà bố từng kể cho con nghe không?”
Đầu dây bên kia chợt im bặt.