Chương 3 - Sự Thật Kinh Hoàng Đêm Giao Thừa

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Nó đi tới, đá đá vào chân Lưu Thúy.

“Mẹ, mẹ chẳng phải nói đó là đồ bẩn sao? Sao mẹ lại ôm vào lòng? Xấu hổ quá, chơi rác.”

Lưu Thúy đột nhiên ngẩng đầu.

Trên mặt chị ta dính đầy khói đen và nước mắt máu, ánh mắt dữ tợn như lệ quỷ.

Chị ta nhìn chằm chằm vào đứa con trai lớn của mình.

Nhìn đứa con độc đinh mà ngày thường chị ta cưng như cưng trứng.

“Là mày…”

Giọng Lưu Thúy khàn khàn như đang mài giấy nhám.

“Chính mày đã nổ chết em trai mày!!”

Chị ta đột nhiên bùng lên, một cái tát thật mạnh giáng vào mặt Trương Tráng.

“Bốp!”

Trương Tráng bị đánh đến ngơ ngác.

Có lẽ cả đời này nó chưa từng bị đánh như vậy.

Cả người bay ra xa một mét, nặng nề ngã xuống đống gạch vỡ.

“Hu——”

Trương Tráng há to miệng, phát ra tiếng khóc chấn động màng nhĩ.

“Mẹ đánh con! Mẹ xấu! Con sẽ nói với bà! Con sẽ nổ chết mẹ!”

Nó còn không biết mình đã làm gì.

Nó chỉ biết trong tay nó vẫn còn một cái bật lửa.

Còn tôi, đứng một bên, nhìn cảnh tượng như địa ngục trần gian này.

Chỉ cảm thấy toàn thân khoan khoái.

Đây chính là phúc báo của nhà họ Trương các người.

4

Xe cứu thương và xe cảnh sát gần như đến cùng lúc.

Ánh đèn đỏ xanh chớp nháy trong sân, chói đến đau mắt.

Nhân viên y tế khiêng cáng lao vào, nhìn tình trạng trên đất một cái, ai nấy đều không nhịn được mà hít sâu một hơi.

Không cứu được nữa rồi.

Đó đã không còn là một đứa trẻ hoàn chỉnh nữa, chỉ có thể xem là một đống thịt bị nổ nát.

Cảnh sát kéo dây cảnh giới.

Trương Tráng bị cảnh tượng này dọa ngốc.

Nó cuối cùng cũng ý thức được, hình như mình gây họa rồi.

Không phải vì nổ cái gì, mà là vì có nhiều chú xấu mặc đồng phục đến thế.

“Không phải con! Không phải con!”

Trương Tráng co rúm trong lòng mẹ chồng, bà vừa nôn thừa sống thiếu chết xong, lúc này vẫn theo bản năng che chở cho cháu trai lớn.

“Đồng chí cảnh sát, đây là tai nạn! Thật sự là tai nạn mà!”

Mẹ chồng khóc nước mũi nước mắt giàn giụa.

“Trẻ con không hiểu chuyện, chỉ là chơi pháo…”

“Chơi pháo mà có thể nổ người thành thế này?”

Người cảnh sát dẫn đội là một hình cảnh già, sắc mặt xanh như sắt.

Ông nhìn cái hố sâu kia một cái.

“Lượng nổ này, không phải pháo bình thường đâu. Đây là vật nổ!”

Ông quay đầu nhìn Trương Tráng.

“Bạn nhỏ, nói cho chú biết, thứ đó ai đưa cho cháu? Cháu nhét vào như thế nào?”

Trương Tráng sợ đến oa oa khóc lớn, bọt mũi cũng chảy ra.

Nó đột nhiên đưa ngón tay mập mạp ra, chỉ thẳng về phía tôi.

“Là cô ta! Là thím!”

Trương Tráng hét lên, trong ánh mắt mang theo sự độc ác và ranh mãnh đặc trưng của trẻ con.

“Là thím biến em trai thành chó rồi đặt ở đó!”

“Cháu muốn nổ là con chó! Trong đó rõ ràng là chó!”

“Là thím đổi chó thành em trai! Thím là yêu quái! Thím là người xấu!”

Cả sân yên lặng một giây.

Ánh mắt của tất cả mọi người lại lần nữa tập trung vào tôi.

Trương Khải vốn đang ngồi sụp một bên, nghe thấy lời này, ánh mắt đột nhiên sáng lên.

Anh ta bật dậy, lao đến trước mặt cảnh sát, chỉ vào mũi tôi mà gào:

“Đúng! Chính là cô ta! Đồng chí cảnh sát, tôi muốn tố cáo!”

Mặt Trương Khải dữ tợn, nước bọt bắn tung tóe.

“Tôi đã nói sao lại trùng hợp như vậy! Vừa nãy cô ta về là đã kỳ quái rồi!”

“Con chó đó là cô ta nuôi, bình thường cưng như con ruột! Chắc chắn là vì Tráng Tráng nhà tôi trước đây từng bắt nạt con chó đó, cô ta ôm hận trong lòng!”

“Cô ta cố ý đem chó đi, đặt Nhị Bảo vào chuồng chó, rồi dụ Tráng Tráng đi nổ!”

“Đây là mưu sát! Mượn dao giết người!”

Trương Khải nói càng lúc càng trơn tru, như thể thật sự là như vậy.

“Cô ta là con đàn bà độc ác! Vì bản thân không sinh được con, nên ghen tị với chị dâu sinh con thứ hai! Cô ta muốn nhà họ Trương chúng tôi tuyệt tự tuyệt tôn!”

Mẹ chồng cũng phản ứng lại.

Đây là cách duy nhất để giữ đứa cháu trai lớn.

Chỉ cần khẳng định là tôi bày cục, vậy Tráng Tráng chính là nạn nhân bị lợi dụng, lại còn chưa đến bảy tuổi, chắc chắn sẽ được xử nhẹ.

“Đúng! Chính là con sao chổi này!”

Mẹ chồng từ dưới đất bò dậy, muốn nhào tới túm tóc tôi.

“Lâm Uyển, đồ trời đánh! Sao lòng dạ cô ác thế! Đó là cháu ruột của cô đấy!”

“Cô coi nó như thịt chó để chúng tôi xúc! Cô không phải người!”

Tôi nhìn mẹ chồng đang nhào tới, nghiêng người tránh sang một bên.

Mẹ chồng vồ hụt, mặt úp xuống đất, cắn đầy miệng bùn.

“Đồng chí cảnh sát, các người nghe thấy rồi đấy.”

Trương Khải vẫn ở đó nói không ngừng, thậm chí còn định kéo tay áo cảnh sát, muốn họ lập tức còng tay tôi.

“Con đàn bà này lòng dạ độc ác, cố ý tạo ra thảm án như vậy, phải bắn chết!”

Người hình cảnh già nhíu mày đẩy Trương Khải ra, ánh mắt sắc bén nhìn về phía tôi.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)