Chương 5 - Sự Thật Đằng Sau Vẻ Ngoài
Đại đồ đệ buồn cười liếc William đang trắng bệch mặt rồi tiếp tục nói:
“Bảy gia tộc còn lại mà cậu William đây vừa nhắc đến đã dừng toàn bộ hành động nhằm vào nhà họ Hoắc.”
“Đồng thời gửi thư xin lỗi.”
“Chỉ cần sư phụ nói một câu.”
“Cơ nghiệp trăm năm của gia tộc Dupont sẽ không sống nổi qua đêm nay.”
Lời của đại đồ đệ giống như một chiếc búa nặng.
Đập thẳng xuống đỉnh đầu William.
Lão Dupont trong video sợ đến mức suýt ngất.
Để dập tắt cơn giận của tôi, giữ mạng mình và gia tộc.
Lão già đưa ra quyết định cắt bỏ vô cùng dứt khoát và tàn nhẫn.
“Thần y, thần y, xin cho tôi thêm một cơ hội!”
Lão già gào với thư ký phía sau:
“Đóng băng toàn bộ quyền sử dụng tài chính của William!”
“Đóng kênh giao dịch độc lập của nó!”
“Hủy toàn bộ thỏa thuận thương mại do nó ký!”
William bị ghì dưới đất, liều mạng ngẩng đầu.
Hắn nhìn chiếc máy tính bảng mã hóa của mình trên bàn trà.
Màn hình vốn đang hiển thị mã dữ liệu tài chính của nhà họ Hoắc.
Đột nhiên chớp hai lần.
Lập tức tối đen.
Ngay sau đó, một khung cảnh báo màu đỏ khổng lồ chói mắt bật lên.
“Cảnh báo: Quyền thao tác cấp cao nhất của bạn đã bị gia tộc Dupont thu hồi.”
“Tài khoản đã bị đóng băng.”
William nhìn chằm chằm khung cảnh báo màu đỏ.
Ánh sáng trong mắt hắn từng chút một tắt lịm.
Vũ lực bị tước đoạt.
Tài sản bị xóa sạch.
Gia tộc chống lưng vô tình vứt bỏ hắn.
Chỉ trong chưa đầy năm phút ngắn ngủi.
“Trò săn trí tuệ cao” mà hắn vẫn tự hào.
Tất cả lá bài hắn dùng để nghiền nát nhà họ Hoắc.
Đều bị tôi nhẹ nhàng xé nát.
Cuối cùng hắn cũng đón nhận sự phản phệ tàn nhẫn nhất.
11
Tôi đi tới trước mặt hắn, từ trên cao nhìn xuống.
“Bấm phím Enter đi.”
Tôi dùng mũi chân đá nhẹ chiếc máy tính bảng đã tối màn hình.
“Nghiền nát tôi thử xem.”
William hoàn toàn hoảng loạn.
Khuôn mặt vẫn luôn duy trì vẻ tao nhã bệnh hoạn cuối cùng cũng hoàn toàn méo mó.
“Không thể nào…… Không thể nào!”
Hắn không chịu tin, vẫn giãy giụa.
Dùng bàn tay dính đầy máu móc điện thoại riêng ra.
Điên cuồng gọi cho các đồng minh nước ngoài.
Muốn mượn sức lật ngược tình thế.
“Alo? Chú Smith! Cháu là William, cho cháu vay năm tỷ……”
Đầu bên kia im lặng một giây.
Sau đó truyền tới tiếng chửi đầy sợ hãi.
“Thằng điên này! Mày đắc tội với vị đó thì tự đi mà chết, đừng kéo gia tộc chúng tao xuống nước!”
“Tút tút tút——”
Điện thoại bị cúp ngay lập tức.
William không cam lòng, lại gọi một số khác.
“Richard! Ông đã đồng ý cùng tôi bán khống nhà họ Hoắc!”
“William, cậu đã bị toàn bộ giới thượng lưu châu Âu xóa tên rồi. Tự lo lấy thân đi.”
Liên tiếp mấy cuộc gọi.
Hoặc không thể kết nối, hoặc đối phương chửi hắn như tránh ôn thần.
Điện thoại William tuột khỏi tay rơi xuống đất.
Niềm tin mà hắn luôn tự hào, bức tường giai cấp mà hắn luôn tin tưởng, trong khoảnh khắc này hoàn toàn sụp đổ.
Lúc này.
Toàn bộ người nhà họ Hoắc trong phòng khách đều nín thở.
Cha tôi, Hoắc Uyên, quên cả cơn đau dữ dội trên vai.
Anh bảy quên cả máu nơi khóe miệng.
Anh cả thậm chí quên mất phải đỡ mẹ vừa ngất đi.
Tất cả đều ngây người nhìn tôi.
Nhìn cô gái bị họ coi là phế vật nhỏ, cô em gái khuyết tật được bảo vệ suốt ba năm.
Ánh mắt của họ.
Từ cưng chiều và lo lắng ban đầu.
Dần biến thành chấn động cực độ, kính sợ.
Thậm chí còn mang theo một tia sùng bái như nhìn thần linh.
Ai có thể ngờ.
Người câm yếu đuối nhất nhà họ Hoắc.
Lại chính là vị thần y duy nhất đang nắm mạng sống của giới quyền quý toàn cầu trong tay!
12
William ngồi bệt dưới đất.
Giống như một con chó ghẻ bị rút mất xương sống.
Hắn vẫn luôn cho rằng mình là thợ săn nắm quyền sinh sát.
Coi nhà họ Hoắc như con thú bị nhốt trong lồng để tùy ý đùa bỡn.
Nhưng cho tới bây giờ hắn mới phát hiện.
Bản thân chẳng qua chỉ là một con kiến dưới chân tôi, tiếng kêu hơi lớn hơn một chút mà thôi.
Trong video.
Lão Dupont vì muốn hoàn toàn phủi bỏ cái gánh nặng có thể phát nổ bất cứ lúc nào này.
Đã đưa ra phán quyết cuối cùng với William đang rơi xuống bùn lầy.
“Từ giờ trở đi.”
“Gia tộc Dupont không còn người tên William.”
Trong video, giọng lão Dupont lạnh lùng đến cực điểm.
“Ta lấy danh nghĩa gia chủ, công khai tuyên bố.”
“William Dupont, từ giờ lập tức bị tước quyền thừa kế thứ nhất!”
“Trục xuất khỏi gia tộc, xóa tên khỏi gia phả!”
“Sống chết của mày từ nay không còn chút liên quan nào đến nhà Dupont!”
Lão già thở hổn hển, nghiêm giọng ra lệnh.
“Bây giờ, lập tức quỳ xuống dập đầu xin tất cả người nhà họ Hoắc tha thứ!”
“Nếu thần y không gật đầu.”
“Mày chết luôn ở đây cho ta!”
Cuộc gọi video bị đơn phương ngắt.
Tiếng tút tút vang vọng trong phòng khách.
William vừa rồi còn cao cao tại thượng, ép cha tôi quỳ xuống.
Đeo găng tay trắng, giẫm đạp tôn nghiêm người khác dưới chân.
Giờ phút này hai đầu gối mềm nhũn.
Nặng nề đập xuống nền nhà đầy kính vỡ.
Lòng tự tôn mà hắn luôn kiêu ngạo đã bị giẫm nát hoàn toàn.
Mặt hắn tràn đầy sợ hãi.
Ngày thường hắn làm quá nhiều chuyện ác, kết vô số kẻ thù.
Hắn hiểu quá rõ sau khi bị gia tộc vứt bỏ.
Bản thân sẽ phải đối diện với kết cục thế nào.
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP:
Bình luận & Thảo luận
Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng