Chương 2 - Sự Thật Đằng Sau Những Tờ Tiền

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

【Cháu gái kiếm được một công việc bưng trà rót nước trong thôn, trông còn hiểu biết hơn một cán bộ thực sự như tôi.】

Trong nhóm lập tức có người phụ họa.

【Tri Hạ còn trẻ, sao hiểu được những chuyện này?】

【Minh Sơn, anh phải quản con cho tốt.】

【Minh Diệu có lòng tốt giúp đỡ, nhà anh cũng đừng không biết điều.】

Bà nội gửi một đoạn tin nhắn thoại, giọng đầy tiếng khóc.

“Minh Sơn à, Minh Diệu là em trai ruột của con.”

“Từ nhỏ nó đã có tiền đồ, bây giờ khó khăn lắm mới đứng vững được. Các con đừng gây thêm phiền phức cho nó.”

“Con làm anh, khi còn nhỏ đã nhường nó, bây giờ cũng nên tiếp tục nhường.”

Bố nghe xong, mặt không còn chút máu.

Ông cầm điện thoại ngồi trên bậc cửa, rất lâu không nhúc nhích.

Tôi ngồi xổm trước mặt ông.

“Bố, bố muốn con làm thế nào?”

Ông ngẩng đầu nhìn tôi, đôi mắt đỏ hoe.

“Có phải bố vô dụng lắm không?”

“Không phải.”

“Chỉ là bố coi họ quá quan trọng.”

Ông cười khổ.

“Bố cứ tưởng bố chu cấp cho nó đi học, ít nhất nó cũng sẽ ghi nhớ một chút.”

“Bố chưa bao giờ nghĩ sẽ bắt nó trả lại.”

“Nhưng sao nó có thể…”

Những lời sau đó, ông không thể nói tiếp.

Mẹ đứng bên cạnh lau nước mắt.

Một lúc lâu sau, bố mới thấp giọng nói:

“Tài liệu đó, bố không ký.”

Tôi nhìn ông.

“Được, những chuyện còn lại giao cho con.”

Ngày hôm sau, tôi đến văn phòng công tác tại thôn của xã.

Tôi trải toàn bộ tài liệu đã sắp xếp trong mấy ngày qua ra.

Có vài hộ dân từng phản ánh tình hình.

Một cụ già sống một mình cho biết, khi bà đăng ký sửa chữa nhà nguy hiểm, chú út chê giấy tờ của bà không đầy đủ, bắt bà chạy đi chạy lại năm lần.

Thế nhưng hồ sơ của một người họ hàng bên nhà cậu vợ chú út rõ ràng còn thiếu giấy tờ, lại được thông qua suôn sẻ.

Một gia đình khác nói rằng khi xin phê duyệt xây nhà vào năm ngoái, chú út từng nhận hai tấm thẻ mua sắm.

Số tiền không quá lớn, nhưng tính chất vô cùng nghiêm trọng.

Trong công việc ở cơ sở, loại người này là đáng căm ghét nhất.

Tôi sắp xếp tài liệu thành một đơn tố cáo có tên thật.

Phía trên ghi gửi đến Phòng Tiếp nhận tố cáo của Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật và Giám sát.

Khi viết đến thông tin người tố cáo, tôi dừng lại vài giây.

Sau đó, tôi viết từng nét tên mình.

Hứa Tri Hạ.

Chức vụ: Cán bộ mới được tuyển dụng của Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật và Giám sát thành phố, hiện đang được cử xuống nông thôn rèn luyện thực tế.

Người bị tố cáo là Hứa Minh Diệu, có quan hệ chú cháu với tôi.

Do tồn tại quan hệ thân thuộc, tôi chỉ nộp những manh mối và bằng chứng đã nắm được, đồng thời đề nghị áp dụng quy định rút khỏi vụ việc.

Đồng nghiệp đọc xong bản giải trình xin rút khỏi vụ việc của tôi, ngẩng đầu nhìn tôi.

“Cô chắc chắn chứ?”

Tôi gật đầu.

“Chắc chắn.”

Tin tổ điều tra đến thị trấn được truyền ra vào mùng Sáu.

Hôm đó chú út đang trực ở cơ quan.

Nghe nói người của huyện đến, ban đầu chú còn tưởng chỉ là đợt kiểm tra sau kỳ nghỉ.

Mãi đến khi hai cán bộ kiểm tra kỷ luật gọi chú vào phòng làm việc, chú mới hoảng sợ.

“Tôi không làm.”

“Chỉ là mâu thuẫn giữa họ hàng.”

“Gia đình anh trai tôi có ý kiến với tôi nên cố ý hãm hại tôi!”

Nhưng tổ điều tra không đến để nghe kể chuyện.

Họ kiểm tra hệ thống xét duyệt.

Đối chiếu biên bản khảo sát với tình hình cư trú thực tế.

Sau đó lần lượt tìm những hộ dân đã nộp đơn để nói chuyện.

Đổng Khánh Hải thừa nhận mình sống ở huyện quanh năm, căn nhà cũ ở nông thôn đã không có người ở từ lâu.

Hồ sơ đăng ký là do chú út giúp ông ta “hoàn thiện”.

Nguyên nhân rất đơn giản.

Đổng Khánh Hải là cậu của vợ chú út.

Sau khi tiền trợ cấp được giải ngân, hai bên đã thỏa thuận chia một nửa làm “phí cảm ơn”.

Ngoài chuyện này ra còn có những chuyện khác.

Trong hai năm làm việc tại bộ phận tiếp nhận hồ sơ, chú út từng nhận thuốc lá, rượu, thẻ mua sắm và phong bì.

Thậm chí, chú còn gác hồ sơ của vài gia đình thật sự khó khăn sang một bên, nói rằng “để đợt sau xem xét”.

Trong đó có gia đình bố tôi.

Ngôi nhà cũ của bố đã được thôn khảo sát từ lâu.

Thế nhưng khi hồ sơ đến khâu do chú út phụ trách, lại bị chú giữ lại.

Lý do là: Gia đình vẫn còn sức lao động, tình hình chưa quá cấp bách.

Khi nhìn thấy câu ấy, tôi tức đến mức tay run lên.

Bố tôi đã ngoài năm mươi tuổi, bị thoát vị đĩa đệm thắt lưng, vai còn mang di chứng do thời trẻ vác xi măng.

Nhưng trong mắt chú út, ông mãi mãi vẫn là người “còn sức”.

Trong thời gian điều tra, chú út bị tạm đình chỉ công việc ở vị trí hiện tại.

Tin tức truyền vào nhóm gia đình, cả nhóm lập tức bùng nổ.

Những người trước đây từng nhận lì xì của chú lần lượt bắt đầu phủi sạch quan hệ.

【Chúng tôi không biết chuyện này.】

【Lì xì ngày Tết chỉ để vui vẻ thôi, đừng kéo chúng tôi vào.】

【Bình thường Minh Diệu cũng không kể với chúng tôi chuyện công việc.】

Bên nhà vợ chú út còn phản ứng nhanh hơn.

Ngoài mặt họ nói tin tưởng tổ chức, sau lưng đã xóa sạch ảnh chụp chung ngày Tết.

Bà nội cuống lên.

Bà chống gậy đến nhà tôi, vừa bước vào cửa đã khóc.

“Minh Sơn, con mau bảo Tri Hạ đi nói giúp đi.”

“Nếu Minh Diệu xảy ra chuyện, nhà họ Hứa chúng ta sẽ mất hết thể diện.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)