Chương 5 - Sự Thật Đằng Sau Những Điểm Số
Ngay cả cô út cũng không tin, cô ta làm mới trang web rồi nhập lại một lần nữa, kết quả vẫn là 470.
“Con… con thi thế nào vậy? Bình thường chẳng phải chỉ được 300 điểm sao?”
Lương Tường lẩm bẩm:
“Trước kỳ thi con làm thêm ít đề, tình cờ đều trúng dạng, phần lớn là đoán.”
Cô út khóc, tình mẫu tử lập tức tràn lan.
Chú Hai vừa được dượng khuyên nhủ bình tĩnh hơn một chút, nhìn thấy Lương Tường cao điểm hơn Lương Dịch, năm triệu tệ sắp vào tay lại bay mất, ông nghẹn một hơi rồi lại ngất đi.
“Anh cả, anh nói phải giữ lời. Lương Tường nhà em là người có điểm cao nhất.”
Mắt bố cũng hơi đỏ lên:
“Em út cứ yên tâm, anh nói chuyện từ trước đến giờ đều giữ lời. Sau này Lương Tường sẽ là người thừa kế duy nhất của nhà chúng ta. Năm triệu tệ, anh nói được làm được.”
Bên dưới có người hùa theo:
“Tổng giám đốc Lương, con gái ngài vẫn chưa tra điểm mà.”
Bố dường như vừa nhớ ra mình còn có một đứa con gái, quay đầu nhìn tôi rồi nói:
“Nó à? Thôi bỏ đi, tra ra cũng chỉ mất mặt. Mọi người nể mặt tôi một chút.”
Chú Ba gọi lớn:
“Anh cả, đã tra thì phải tra hết. Nếu không, người ta lại tưởng chúng ta bắt nạt một cô bé.”
Cô út nói theo:
“Đúng thế. Có gì mà không dám để người khác nhìn, dù sao cũng đâu phải không biết trình độ của nó.”
Bố hỏi tôi:
“Con có tra không?”
Tôi cười:
“Nếu con không tra, bố có cho con đi không?”
Tâm tư bị vạch trần, bố tức giận quát mẹ:
“Bà nhìn xem bà sinh ra loại con gái gì? Tôi cho nó mặt mũi mà nó không cần, cũng không biết học từ ai.”
Mắng xong, ông mới nói với tôi:
“Bây giờ con đi tra đi.”
Tôi bước đến bên máy tính, nói với cô út:
“Cô út tránh ra một chút.”
Cô út cười lạnh rồi đi ôm con trai.
Số căn cước, số báo danh, nhấn xác nhận.
Màn hình nhấp nháy.
Cả hội trường lập tức im phăng phắc.
9
“Sao… sao có thể?” Bố nhìn chằm chằm vào màn hình lớn, vừa mơ hồ vừa kinh ngạc.
Tình trạng ấy kéo dài suốt hai phút. Không biết ai ở góc phòng tiệc bắt đầu vỗ tay.
Một hòn đá khuấy động ngàn lớp sóng, tiếng vỗ tay lập tức vang dội như sấm, kéo dài không dứt.
Có lẽ tiếng vỗ tay quá lớn, chú Hai vừa ngất chưa lâu đã tỉnh lại. Ông nhìn màn hình rồi lại nhìn dượng.
Dượng nhỏ giọng nói một câu bên tai ông. Chú Hai quay sang nhìn tôi, đập mạnh xuống bàn rồi hét lớn:
“Cháu gian lận!”
Tiếng vỗ tay dừng lại. Cô út cũng phản ứng kịp, lập tức hét theo:
“Giả! Là giả! Nhất định là giả! Bình thường nó chỉ thi được 250 điểm, sao kỳ thi đại học có thể được 688 điểm?”
Bố lao đến, giật giấy báo thi và căn cước của tôi rồi tự nhập lại một lần nữa.
Con số không thay đổi, vẫn là 688.
“Lương Tri, có phải con thật sự gian lận không? Bây giờ con thừa nhận, bố có thể tha thứ cho con.”
Giọng bố cũng run rẩy. Giờ phút này, có lẽ hy vọng duy nhất của ông chính là tôi chủ động thừa nhận gian lận.
“Gian lận! Gian lận! Mày phải đi tù!” Gương mặt cô út vặn vẹo, gào thét bên cạnh.
“Bố, bố thật sự hy vọng con gian lận sao?”
Bố không trả lời.
Có người bên dưới gọi:
“Lão Lương, cô Lương thi tốt như vậy, ông phải vui mới đúng.”
Có lẽ người này có địa vị không thấp, bố cố gắng nặn ra một nụ cười:
“Con gái mình thế nào, tôi rất rõ. Nó không có năng lực đó.”
Tôi lớn tiếng hỏi:
“Bố, bố có biết con học trường nào không?”
Trong nháy mắt, mặt bố đỏ lên, nhưng rất nhanh đã bị ông đè xuống. Ông nhìn tôi chằm chằm, giống như đang nói:
“Đừng hỏi nữa.”
“Bố, bố có biết giáo viên chủ nhiệm cấp ba của con họ gì không?”
“Bố, bố có biết con đi tuyến xe buýt nào đến trường không?”
“Đồng phục của con màu gì? Con đi giày cỡ bao nhiêu? Con cao bao nhiêu?”
“Con câm miệng lại cho bố!”
Tiếng gầm giận dữ của bố chính là câu trả lời tốt nhất cho câu “Con gái mình thế nào, tôi rất rõ”.
“Bố, con thi được 688 điểm, bố không vui sao?”
“Cô út, cháu thi được 688 điểm, cô không vui cho cháu sao?”
“Chú Hai, chú Ba, cháu thi được 688 điểm, hai chú không vui cho cháu sao?”
“Tại sao… mọi người đều xị mặt vậy?”
Chú Hai lao lên, chú Ba cũng lao lên.
Nhưng họ không lao về phía tôi, mà kéo cô út đến bên cạnh rồi nói với bố:
“Anh cả, đây là chuyện anh cố tình sắp xếp đúng không?”
“Có ý gì?”
“Còn chưa rõ à? Anh giả vờ gì thế? Một mặt anh nói sẽ dựa vào điểm thi đại học để giao tài sản cho thế hệ con trai, mặt khác lại âm thầm bồi dưỡng Lương Tri. Anh cả, những đứa em như chúng tôi đã đủ kính trọng anh rồi đúng không? Anh lại chơi trò hai mặt với chúng tôi?”
“Anh không…” Bố căng thẳng đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
“Anh không cái gì? Lương Tri thi được số điểm này mà anh còn dám nói mình không dốc sức? Chẳng lẽ một người làm nghề dọn vệ sinh như chị dâu lại có thể bồi dưỡng được nó sao?”
Bố đột ngột quay đầu nhìn mẹ. Mẹ đang im lặng bóc quýt.
Cửa phòng tiệc mở ra.
10
“Ai là em Lương Tri?”
Một nhóm người lao lên sân khấu.
“Tôi là phóng viên của báo buổi tối thành phố. Ngay khi có điểm, chúng tôi đã lập tức chạy tới.”
Máy quay và micro đồng loạt hướng về phía tôi.
“Em đã tra điểm chưa? Em có biết mình được bao nhiêu điểm không? Em có biết mình là thủ khoa của thành phố chúng ta không?”
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: