Chương 6 - Sự Thật Đằng Sau Những Con Số
Trong nhóm họ hàng, cậu Ba gửi tin thoại.
“Quốc Lương, khổ cho cậu rồi.”
Dì Hai lập tức nói theo:
“Vân Vân, em đừng nghe con bé xúi giục, đàn ông ở nhà chăm con không dễ đâu.”
Diệp Vân ngồi trong phòng tiếp khách cũng nhìn thấy tin nhắn.
Bà siết điện thoại đến trắng các khớp tay.
Thẩm Quốc Lương xòe tay.
“Thấy chưa, mọi người đều hiểu.”
Lần này, Diệp Vân không cãi.
Bà ngẩng đầu, ánh mắt trống rỗng đến đáng sợ.
“Thẩm Quốc Lương, anh tưởng chỉ mình anh biết gửi tin vào nhóm sao?”
Bà đặt điện thoại lên bàn.
Mở ghi âm, nhấn nút.
“Mọi người trong nhà, tôi là Diệp Vân. Hôm nay tôi đang ở trường của Chiếu Khê, tôi sẽ nói rõ mọi chuyện.”
Thẩm Quốc Lương lao tới giật điện thoại.
Thầy Đàm lập tức đứng dậy ngăn lại.
Bản ghi âm vẫn tiếp tục.
Giọng Diệp Vân truyền qua cánh cửa hé mở.
“Mỗi tháng tôi chuyển cho Thẩm Quốc Lương tám nghìn tiền sinh hoạt, Chiếu Khê thực tế chỉ nhận tám trăm. Viện phí bà ngoại hai mươi nghìn, ông ấy chỉ nộp năm nghìn. Tiền mua máy tính ba nghìn, ông ấy không đưa cho con. Bây giờ tôi yêu cầu ông ấy giải thích ngay tại chỗ tiền đã đi đâu.”
Thẩm Quốc Lương thoát khỏi tay thầy Đàm, đập mạnh bàn.
“Diệp Vân!”
9
Sau khi tin thoại ấy được gửi đi, nhóm họ hàng im lặng một lúc.
Mặt Thẩm Quốc Lương đỏ tím.
“Em điên rồi à? Thật sự không cần thể diện nữa sao?”
Diệp Vân nhìn ông ta.
“Thể diện không phải giữ kiểu của anh.”
Trong nhóm họ hàng, Thẩm Sương là người đầu tiên nhảy ra.
“Cô ơi, sổ sách trong nhà chúng cháu là người ngoài khó nói, nhưng em họ học đại học chắc chắn tiêu không ít, liệu nó cũng có giấu cô chuyện gì không?”
La Thiên nhìn thấy, tức đến run tay.
“Cô ta còn chưa chịu thôi à?”
Diệp Vân không trả lời trong nhóm.
Bà gọi tôi vào phòng tiếp khách.
Ánh mắt bà dừng trên giày, áo khoác và ba lô của tôi rất lâu.
Tay áo khoác đã mòn trắng.
Đầu khóa kéo ba lô bị rơi mất, tôi dùng vòng chìa khóa buộc vào.
Diệp Vân đưa tay sờ một cái rồi rụt đầu ngón tay lại.
“Chiếu Khê, đưa sao kê của con cho mẹ.”
Khi tôi đưa giấy qua bà nhìn thấy khoản tám trăm vào ngày mười lăm mỗi tháng, nước mắt lập tức rơi xuống.
“Sao con không nói với mẹ sớm?”
“Con đã nói rồi.”
Giọng tôi rất nhỏ.
“Kỳ nghỉ đông con từng nói tiền sinh hoạt không đủ, mẹ nói bố bảo con mua đồ linh tinh, bảo con học cách tiết kiệm.”
Diệp Vân cứng người.
Khoảnh khắc ấy, không ai trong phòng lên tiếng.
Thẩm Quốc Lương cười lạnh.
“Em nhìn đi, nó thù dai. Một đứa trẻ mà trong lòng chứa nhiều oán hận như thế thì có gì tốt?”
Cô Văn Chi trầm giọng:
“Anh Thẩm, xin dừng việc công kích sinh viên.”
Diệp Vân siết chặt tờ sao kê.
“Chiếu Khê, mẹ xin lỗi.”
Lời xin lỗi đến quá muộn, giống một bát canh đã nguội.
Uống vào cũng không làm ấm được dạ dày.
Thẩm Quốc Lương không chịu nổi cảnh này, cầm điện thoại định đi ra.
“Tôi không điên cùng các người.”
Thầy Đàm chắn cửa.
“Anh Thẩm, nhà trường không có quyền hạn chế anh rời đi. Nhưng đơn xin nghỉ học liên quan đến giả mạo chữ ký, tài liệu cần được lưu lại.”
Thẩm Quốc Lương giật lấy tờ đơn rồi xé.
Mảnh giấy bay lên.
“Giả mạo gì? Chữ con gái tôi chẳng lẽ tôi không biết viết?”
Câu ấy vừa ra khỏi miệng, không khí lập tức đông cứng.
Diệp Vân nhìn chằm chằm ông ta.
“Anh thừa nhận rồi?”
Mặt Thẩm Quốc Lương co giật.
“Tôi bị các người chọc tức nên nói nhầm.”
Cô Văn Chi cúi xuống nhặt nửa tờ giấy.
“Trong văn phòng giáo viên có bản sao.”
Tay Thẩm Quốc Lương dừng giữa không trung.
Nhóm họ hàng lại có tin nhắn.
Dì Hai: Vân Vân, Quốc Lương lấy tiền chắc cũng vì gia đình, em đừng làm ầm ở trường cho xấu mặt.
Cậu Ba: Việc học của con quan trọng, đừng ảnh hưởng nó tốt nghiệp.
Diệp Vân bỗng cười.
“Bây giờ mới biết sợ ảnh hưởng việc học của nó?”
Bà nhấn ghi âm.
“Phương Quế Lan, lúc các người đến cổng trường mắng nó, sao không sợ ảnh hưởng?”
Không ai trong nhóm trả lời.
Diệp Vân tiếp tục gửi.
“Thẩm Quốc Lương, bây giờ anh không nói tiền đi đâu, tôi sẽ đến ngân hàng lấy sao kê, đến bệnh viện hỏi khoản đóng tiền, đến đồn cảnh sát tư vấn, đến tòa án kiện ly hôn. Họ hàng ai muốn khuyên thì trước tiên lấy bảy nghìn hai trăm mỗi tháng mà các người bù cho con gái tôi ra đây.”
Gửi xong câu ấy, nhóm hoàn toàn im lặng.
Sắc mặt Thẩm Quốc Lương xám xịt.
Ông ta đột nhiên mềm xuống.
“Vân Vân, đừng ly hôn.”
Diệp Vân không nhìn ông ta.
“Tiền đâu?”
“Anh… anh tiêu rồi.”
“Tiêu vào đâu?”
“Đánh bài thua một ít.”
“Bao nhiêu?”
“Vài chục nghìn.”
“Còn lại?”
Thẩm Quốc Lương cúi đầu, không chịu nói.
Ngoài cửa phòng tiếp khách, Khương Từ bỗng cầm điện thoại chạy vào.
“Chiếu Khê, có người gửi lời mời kết bạn cho cậu, nói tìm bố cậu.”
Trên màn hình là lời mời kết bạn từ một người phụ nữ lạ.
Ảnh đại diện là một bé trai ôm xe đồ chơi.
Lời nhắn ghi:
“Bảo Thẩm Quốc Lương nghe điện thoại, Tinh Triệt sốt rồi.”
Ánh mắt Diệp Vân rơi lên hai chữ ấy.
Bà chậm rãi quay đầu nhìn Thẩm Quốc Lương.
Môi Thẩm Quốc Lương động đậy.
Ngoài cửa, điện thoại Khương Từ vẫn đang reo, tiếng chuông sắc như kim.
10
Người phụ nữ tên Thư Mạn.