Chương 3 - Sự Thật Đằng Sau Lời Nói

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Một cảm giác nghẹn khuất không nói thành lời, đột ngột trào lên.

Cảnh sát cũng vô cùng cạn lời.

“Ở hiện trường chấp pháp liên tục nhắc đến vật cấm, gây ra phán đoán sai lệch, làm ảnh hưởng quy trình chấp pháp!”

“Các người thấy như vậy vui lắm à?!”

Hai người bị đưa đi giáo dục nghiêm túc một trận.

Sau khi trở ra, Lục Nghiễn Xuyên liền nổi giận.

“Hứa Mông, cô có muốn nghe xem chính mình đang nói cái gì không?!”

“Bột trắng? Đầu óc cô đang nghĩ cái gì vậy?!”

Hứa Mông bị anh ta quát đến mức vành mắt đỏ hoe ngay lập tức.

“Em chỉ tiện miệng nói thôi mà……”

“Trước giờ anh chẳng phải vẫn nói em như vậy rất đáng yêu sao……”

Lục Nghiễn Xuyên trực tiếp cắt ngang cô ta:

“Đây là ở bên ngoài!”

“Vừa rồi em suýt nữa đã làm mọi chuyện đến mức không thể kết thúc nổi rồi!”

Hứa Mông bị nói đến nghẹn họng.

Cả người rõ ràng đã thu lại không ít.

Đầu ngón tay tôi siết chặt dần từng chút một.

Tôi vất vả lắm mới giành được phần thưởng từ nhiệm vụ xuyên nhanh, cuối cùng đổi lại chỉ là một xe bột mì?

Quá lỗ rồi.

Không thể cứ thế bỏ qua được!

Tôi nhìn Hứa Mông, thấy cô ta như thể vừa bị mắng cho thảm lắm.

Nhưng cô ta là loại người gì, tôi hiểu quá rõ.

Ba phút cũng không nhịn nổi.

Nhân lúc Lục Nghiễn Xuyên đi nộp phạt, tôi tiến lại gần Hứa Mông.

“Chỉ vậy thôi à?”

Hứa Mông đột ngột ngẩng đầu nhìn tôi.

Tôi không nhanh không chậm nói:

“Tôi còn tưởng cô có thể bày ra trò gì mới mẻ cơ.”

Sắc mặt Hứa Mông lập tức thay đổi.

“Cô có ý gì?!”

Tôi cười cười, giọng điệu càng nhạt hơn:

“Chỉ là thấy khá vô vị thôi.”

“Hơn nữa cứ chờ mà xem, anh trai cô đã không còn kiên nhẫn chơi với cô nữa rồi.”

Vành mắt Hứa Mông đỏ lên.

“Cô nói bậy!”

“Anh tôi dù không chơi với tôi, không quản tôi, chẳng lẽ lại đi để ý cô, con đàn bà đê tiện này sao?!”

“Tôi nói cho cô biết, dù tôi có náo đến thế nào, anh tôi cũng sẽ vô điều kiện bảo vệ tôi?!”

Nhìn Lục Nghiễn Xuyên cau có mặt mày đi về, tôi chỉ thản nhiên nói:

“Vậy à? Sao tôi lại không tin chứ?”

Hứa Mông à Hứa Mông, tốt nhất là đừng để tôi thất vọng đó.

4

Cảnh sát lại dặn dò thêm mấy câu rồi cho chúng tôi rời đi.

Ngay lúc đó, Hứa Mông lại lên tiếng.

“Chú cảnh sát! Bột mì chỉ là vật che mắt thôi!”

“Thật ra chị dâu cháu, là đang giấu xác trong cốp xe!”

Sắc mặt Lục Nghiễn Xuyên lập tức đổi sắc.

“Hứa Mông! Cô im miệng!”

Anh ta thật sự đã bị màn vừa rồi dọa cho sợ.

“Cô quậy thì cũng phải xem chỗ chứ!”

Nhưng Hứa Mông lại như không nghe thấy.

Ngược lại còn ghé sát anh ta, hạ giọng, nói nhanh và gấp:

“Anh, anh xem bộ dạng con đàn bà đê tiện kia đắc ý chưa kìa! Chắc chắn đống bột mì là nó cố ý trêu đùa chúng ta! Chúng ta bị nó chơi một vố, còn bị phạt tiền, cứ thế mà cho qua sao?”

Lục Nghiễn Xuyên sững ra.

Ánh mắt Hứa Mông trở nên hung hãn, giọng cũng ép xuống cực thấp:

“Hôm nay nó vội vàng chạy về để làm gì, anh quên rồi à?”

Khóe môi cô ta cong lên, mang theo chút ác ý.

“Chỉ cần kéo chân nó lại, để nó không gặp được mặt bố nó lần cuối, khiến nó hối hận cả đời!”

“Cứ nói bừa gì đó, để cảnh sát kiểm tra thêm một vòng nữa.”

“Cùng lắm thì lại bị mắng thêm mấy câu thôi.”

“Nhưng nó, thì sẽ không kịp nữa!”

Ánh mắt Lục Nghiễn Xuyên khẽ động.

Rồi không ngăn cản nữa.

Tôi cũng không tức, ngược lại còn nhìn về phía Hứa Mông.

“Vừa rồi cô nói tôi giấu xác?”

“Vậy cô nói xem, tôi giấu ai?”

Hứa Mông rõ ràng khựng lại một chút.

Cô ta không ngờ tôi sẽ hỏi ngược lại.

Tôi cố ý nói:

“Hôm nay tôi mới vội vàng chạy về dự tang lễ của bố.”

“Lấy đâu ra thời gian đi giết người?”

Ánh mắt Hứa Mông lóe lên.

Quả nhiên cô ta tiếp lời.

“Ai bảo cô không có thời gian?!”

“Tôi tận mắt thấy cô lén đưa xác bố cô ra, giấu vào cốp xe rồi! Nội tạng của ông ấy cũng bị cô moi ra, để trong thùng giữ nhiệt rồi!”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)