Chương 1 - Sự Thật Đằng Sau Chuyến Đi
“Huệ Mẫn, đưa đến đây là được rồi, anh không mua vé cho em, em về đi.”
Giọng của chồng tôi, Chu Khải, vang lên ở cổng soát vé sân bay, nhẹ bẫng như thể đang nói hôm nay thời tiết không tệ.
Sự háo hức trên mặt tôi cứng đờ, tôi ngẩng đầu lên, sững sờ.
“Ý anh là sao?”
“Lần này đưa cả nhà đi nước ngoài du lịch, đi bảy ngày, nhà không thể không có người trông, nên tiện thể anh không mua vé cho em.”
Anh ta cười cười.
“Với lại, cả nhà mình đi nghỉ là để bù lại một năm vất vả, đặc biệt chọn đảo Phuket để thư giãn. Còn em không đi làm, ngày nào cũng ở nhà nghỉ ngơi, tính toán mấy chuyện này làm gì?”
Cả nhà bao gồm bố mẹ chồng và em chồng, tổng cộng sáu người.
Ai nấy đều chăm chú nhìn điện thoại, không một ai lên tiếng.
Tôi nhìn Chu Khải – người đàn ông đang đứng đó với vẻ mặt đương nhiên.
Bảy năm rồi.
Vì anh ta, tôi từ bỏ công việc, làm nội trợ toàn thời gian suốt bảy năm.
Ba trăm sáu mươi lăm ngày một năm, không có ngày nghỉ.
Đến bây giờ tôi mới biết, thì ra anh ta chưa từng xem trọng sự hy sinh của tôi.
“Được,” tôi gật đầu, “em về trông nhà.”
Chu Khải khựng lại một chút, như thể không ngờ tôi đồng ý nhanh đến vậy.
Trước khi tiễn họ lên máy bay, tôi nhìn đám người kia chằm chằm, hỏi:
“Các người thực sự muốn sắp xếp như vậy, đúng không?”
1
Tôi xách vali đã chuẩn bị từ tối qua trong niềm háo hức, xoay người rời đi.
Nhân viên đã bắt đầu kiểm tra vé, từng câu nói nhẹ nhàng “chúc quý khách thượng lộ bình an” vọng ra, như từng nhát dao cứa vào tim tôi.
Chu Khải đuổi theo, kéo tôi lại thì thầm:
“Vợ à, em nghe anh giải thích, lần này đưa cả nhà đi nghỉ, chi phí đã rất lớn, anh chỉ có thể cắt bỏ những khoản không cần thiết.”
Tôi dừng bước.
“Không cần thiết?”
Chu Khải đáp lại với vẻ đầy chính nghĩa:
“Đúng vậy, chẳng phải chúng ta đã nói rồi sao, chuyến đi này là phần thưởng cho cả nhà vì đã vất vả cả năm, nên mới đi đảo Phuket thư giãn dịp cuối năm.”
“Em không đi làm, ngày nào cũng ở nhà, nghỉ ngơi chưa đủ sao?”
Tôi nhìn anh ta đầy khó tin.
“Gọi là nghỉ ngơi khi được ngủ nướng đến khi tự tỉnh dậy, còn dậy lúc năm giờ sáng để nấu bữa sáng cho cả nhà thì không phải nghỉ ngơi!”
“Gọi là nghỉ ngơi khi nằm dài trên ghế sofa không làm gì, chơi điện thoại, còn rửa chén, lau nhà, đưa con đi học, giặt giày cho em trai anh thì không phải nghỉ ngơi!”
“Chu Khải, em lấy anh bảy năm, ba trăm sáu mươi lăm ngày một năm, anh nói xem, có ngày nào em thực sự được nghỉ ngơi chưa?”
Tôi hất tay anh ta ra:
“Cả nhà anh cứ đi chơi đi, không cần quan tâm đến em.”
Chu Khải há miệng, định nói gì đó.
Mẹ chồng lên tiếng giục:
“A Khải, còn đứng đó làm gì, mau lên, sắp soát vé rồi.”
Em chồng cầm hộ chiếu nói:
“Anh, mặc kệ chị dâu đi.”
“Tính khí chị ấy thế nào anh còn lạ gì, lúc về mang quà về là xong.”
Đứa con trai sáu tuổi chạy tới, níu tay áo Chu Khải:
“Bố ơi, đi thôi! Không cần mẹ đâu, con muốn đi ngắm biển.”
Tôi siết chặt tay cầm vali đến trắng bệch, nhìn Chu Khải, khẽ cười:
“Nghe thấy rồi đấy, mau đi đi.”
Ánh mắt Chu Khải lóe lên, cuối cùng vẫn nuốt lời định nói trở lại.
“Lo mà trông nhà cho tốt, chờ anh về, anh mang quà lưu niệm cho.”
Anh ta buông tay, không ngoảnh đầu lại, sải bước đi về phía những người mà trong lòng anh ta gọi là “gia đình vất vả cả năm”.
Tôi đứng yên tại chỗ, nhìn bóng lưng cả đám người họ bước lên máy bay, bật cười tự giễu.
Tôi biết, tôi vẫn chưa thể đánh thức được kẻ giả vờ ngủ này.
Nhưng không sao, đợi anh ta về nước, có lẽ bản thỏa thuận ly hôn của chúng tôi cũng đã được soạn xong rồi.
2
Vừa ngồi lên taxi, tôi mới phát hiện nhóm chat gia đình đang náo nhiệt vô cùng.
Mẹ chồng tôi cầm điện thoại, dùng hiệu ứng làm đẹp méo mó, khoe khoang trong nhóm:
【Mọi người mau nhìn xem, con trai tôi, Chu Khải, thật là hiếu thảo, cuối năm đặc biệt đưa cả nhà đi du lịch nước ngoài.】
【Nhìn xem máy bay này, còn là khoang hạng nhất đấy.】
Ngay lập tức, các cô dì chú bác dưới phần bình luận thi nhau xuất hiện.
【Hồng Mai, đúng là bà có phúc, con trai con dâu đều hiếu thuận như thế.】
【Người bên cạnh là Tiểu Hạo phải không? Không phải năm nay tốt nghiệp à? Ôi chao, cao lớn thế rồi.】
Em chồng tôi đeo chiếc tai nghe cao cấp mà tôi tặng, tạo dáng chữ V trước ống kính.
【Dì hai, anh tôi cho tôi hẳn mười lăm nghìn tiền tiêu vặt đi du lịch, về nước tôi mua quà cho dì nha.】
Mười lăm nghìn?
Tôi mở ứng dụng mua vé trên điện thoại, tra thử từ Quảng Châu bay sang Thái, vé hạng phổ thông chỉ có 890 tệ.
Chín trăm tám mươi! Tôi tưởng là giá cắt cổ cơ đấy.
Nhớ lại cảnh Chu Khải ở sân bay không ngừng nói “chi phí quá lớn”, “chi tiêu không cần thiết”, một cảm giác bi thương chưa từng có khiến tôi bật cười thành tiếng.